Thứ bảy, ngày 31 tháng bảy năm 2010

Đừng buông, em !


Sáng sớm, biển và gió.

Hai người đàn ông.
Một hiền lành,
Một đào hoa quyễn rũ,
Bỗng nhiên
Muốn nói về tình yêu.


Tôi thích ra biển, Hiền lành nói.
Để lang thang thôi,
Biết đâu tình cờ gặp lại,
Bài thơ tình đầu tiên.

Tôi cũng thích biển, Đào hoa nói.
Để nếm vị mặn của biển.
Vị mặn nước mắt
Đàn bà.
Rồi cười
Và đọc thơ Lam Luyến
“Chị hồn nhiên mối tình đầu
Em hồn nhiên hứng bã trầu về têm”

Gió lộng, biển, sóng.
Một Cánh Diều đang vút lên cao.
Dây diều khẽ nói:” Diều ơi, em mệt”
Diều chao nghiêng trong hoan lạc lộng gió” Đừng buông, em!”.


-------
Mỹ Khê - Đà Nẵng 26/7-

7 Comentários:

Lan nói...

Chị vừa đi Đà Nẵng về à? Thích thật nhớ Đà Nẵng quá, em cứ mong tìm được việc trong đó rồi move luôn, hi hi

MờMờ nói...

Tiếc vụ nhà Hòa czech quá trờiiiiiiiiiiii!

Thuy Dam Minh nói...

"Chị thản nhiên mối tình đầu
Thản nhiên em nhặt bã trầu về têm"

VMC nói...

Dây diều khẽ nói:” Diều ơi, em mệt”
Diều chao nghiêng trong hoan lạc lộng gió” Đừng buông, em!”.

Titi nói...

Tại sao hiền và đào hoa lại không phải là 1 nhỉ :-D

Lana nói...

Đọc thơ chị cũng phải nghĩ :)
Thích nhất (nghĩ tới lui nhất)là 2 câu cuối: "Diều ơi em mệt"/ chao nghiêng trong hoan lạc "đừng buông, em"...

Tóc Dài nói...

Tớ cũng giống Lana , thích câu cuối .

Đăng một Nhận xét

SMART&SEXY © 2008. Template by Dicas Blogger.

TOPO