<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423</id><updated>2012-02-15T06:41:08.125+07:00</updated><category term='Hàn Quốc'/><category term='Chuyện nhảm mua vui'/><category term='Thơ'/><category term='Chuyện tình'/><category term='Tản mạn đôi dòng'/><category term='Không có nhãn'/><category term='Tin tức'/><category term='Cóc xếp hàng'/><category term='Ngụ ngôn hiện đại'/><category term='Việt Nam'/><category term='Trung Đông'/><category term='Sưu tầm'/><category term='Valentine'/><category term='Paris'/><category term='Chuyện phiếm.'/><category term='Chuyện thường ngày'/><category term='Từ thiện'/><category term='Chuyện đời cực ngắn'/><category term='Chuyện nhà'/><category term='Văn hóa ứng xử'/><category term='Chuyện dài kỳ'/><category term='Bạn bè'/><category term='Cuộc sống'/><category term='Chuyện phiếm'/><title type='text'>SMART&amp;SEXY</title><subtitle type='html'>Không có gì xa xôi bằng cách đây một phút.</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>186</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-4051979772206426462</id><published>2012-02-14T11:30:00.003+07:00</published><updated>2012-02-14T11:51:09.231+07:00</updated><title type='text'>Mẹ đã ra đi</title><content type='html'>Thế là cuối cùng Mẹ thân yêu cũng đã ra đi. &lt;br /&gt;Con biết, thêm một vài ngày nữa mới đủ để con và những người thân yêu ngấm được sự trống trải trong lòng vì từ nay đã không còn mẹ đồng hành cùng các con trên cõi đời này nữa.&lt;br /&gt;Mẹ ra đi thanh thản ở tuổi 90. Khăn vàng khăn trắng đủ đầy ấm áp.&lt;br /&gt;Cảm ơn Mẹ đã sinh ra con, nuôi con khôn lớn, cho con một cách sống chân thành ở đời để hôm nay, trước vong linh mẹ, những người bạn thân yêu của con, những người đồng nghiệp yêu quí của con, những láng giềng tắt lửa tối đèn của con chân thành ôm con trong vòng tay, chia sẻ cùng con nỗi đau buồn mất mẹ.&lt;br /&gt;Mẹ ơi, thanh thản ra đi Mẹ nhé.&lt;br /&gt;Cảm ơn các bạn bè gần xa đã đến viếng và đưa tiễn Mẹ thân yêu của tôi về nơi an nghỉ cuối cùng tại nghĩa trang Hạ, Định Công, Hoàng Mai, Hà Nội.&lt;br /&gt;Cảm ơn các bạn ở xa không về được cũng đã gửi tin nhắn, Email chia sẻ với gia đình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Xe chỉ luồn kim&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay ngồi xâu kim, mắt mở to hết cỡ "chỉ vẫn chẳng luồn kim".&lt;br /&gt;Con ngồi trước mặt vô tư ăn.&lt;br /&gt;Mình bảo: "Con xâu hộ mẹ tý".&lt;br /&gt;Nó bảo: "Con xâu bây giờ là cả chỉ lẫn kim đều sẽ bẩn đấy", rồi cười.&lt;br /&gt;Ngồi một lúc, không nhịn được, mới bảo con: "Vô tư quá là thành vô tâm đấy con ạ. Ngày xưa mẹ chẳng bao giờ vô tâm với bà. Nhìn bà loay hoay xâu kim, mẹ thương lắm".&lt;br /&gt;Nó tủm tỉm : "Con biết ngay mẹ sẽ nói thế mà. Cũng tại mẹ, mỗi lần con thổ lộ việc này việc kia khó lắm, không làm được thì mẹ lại bảo chẳng có gì là không thể, miễn mình quyết tâm. Con đang thẩm định giáo dục chất lượng cao đây”.&lt;br /&gt;Mình cười trừ. Còn biết nói gì nữa, nhồi nhét con phải luôn có ý chí vươn lên, thành ra "gậy bà đập lưng bà", thiệt thân. Hay mình sai toét thật?&lt;br /&gt;Rõ ràng rồi, mình chẳng thể quay ngược được thời gian, để có lại tuổi trẻ lần thứ hai, khi mắt ti hí hay đang liếc ai thì tay vẫn xâu được sợi chỉ thô qua lỗ kim bé nhất.&lt;br /&gt;-------------&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Blog của bà&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Blog của bà đã sang trang 87.&lt;br /&gt;Lâu lắm bà không có “entry” nào mới.&lt;br /&gt;Con cháu về thăm, bà chỉ ngồi ngắm từng đứa, ôm vai đứa này, vuốt áo đứa kia rồi bắt đầu kể lại cho chúng nghe một câu chuyện cũ nào đó trong blog dài dằng dặc, nhuốm màu hai cuộc chiến tranh và gần hai mươi năm xa chồng nuôi con một mình. Lâu dần, cả nhà thuộc từng câu từng chữ trong những “entry” xưa như trái đất của bà.&lt;br /&gt;“ Đấy, cái hôm bà về gần đến nơi sơ tán ở Phú Thọ thì Mỹ bỏ bom. Hàng chục con người chui hết xuống một cái hầm tăng xê. Không biết có ai bị đè đau quá, gào lên …&lt;br /&gt;Thằng cu con mới học cấp hai vội vàng đế vào: - …gào lên ối ông Chính phủ ơi, làm gì nhanh lên đi…. Đúng không hả bà?&lt;br /&gt;Bà nghiêng nghiêng mặt nhìn vào miệng nó cười:- Ờ, thế là có người bị đè đau quá gào lên ối ông Chính Phủ ơi, làm gì nhanh lên đi không thì dân chết hết bây giờ”.&lt;br /&gt;Cả nhà cười rần rần.&lt;br /&gt;“Entry” Hầm tăng xê của bà chấm dứt tại đó.&lt;br /&gt;Chừng vài phút sau, bà bắt đầu một “entry” mới, cũ kỹ xa xăm hơn cả “entry” hầm tăng xê.&lt;br /&gt;Lâu dần, hoặc vì bận quá, vui quá hay quá buồn chuyện đời, mọi người quay ra to nhỏ với nhau, để mặc bà đọc “entry” một mình. Người lớn đẩy trẻ con, trẻ con đẩy nhau tiếp chuyện bà. Thính giả lơ thơ, bà vẫn cần mẫn đọc, cần mẫn lần giở từng trang blog của đời mình.&lt;br /&gt;Có hôm, bà đang ngậm ngùi:” Ngày xưa khổ lắm chứ đâu có được như bây giờ. Đẻ xong làm gì có cái gì mà ăn. Đến bữa, chỉ được…”&lt;br /&gt;- …chỉ được một bát chiết yêu Tàu cơm với muối tiêu …. Phải không bà?.- Thằng cu con lại đế vào.&lt;br /&gt;Cả nhà lại quay lại cười rần rần, góc nọ góc kia rôm rả, có người vẫn ngáy khò khò.&lt;br /&gt;Bà lại nhìn miệng nó rồi nhắc lại điệp khúc của “entry” Cơm với muối tiêu.&lt;br /&gt;Mấy bác rể trêu:- Hôm nào con tặng bà cái máy ghi âm. Bà đặt sẵn đầu giường nhé. Thích đoạn nào con bật lên cả nhà nghe thoải mái.&lt;br /&gt;Cả nhà ồ lên, comment toán loạn, vui như Tết.&lt;br /&gt;Chỉ có bà là ngơ ngác:- Chết thật. Điếc đặc mất rồi. Chúng mày nói gì bà chả hiểu, chỉ nhìn mồm thôi.&lt;br /&gt;Hôm nào vui vui, chưa có chuyện gì để nói với nhau, cả người lớn lẫn trẻ con xúm vào “mồi” để bà kể chuyện :- Bà ơi, ông đi làm ở sở bưu điện về thấy bà đói mới dấm dúi cho bà cái bánh mỳ 2 xu, xong rồi thế nào nữa hả bà?&lt;br /&gt;Thế là bà lại bắt đầu “entry” bánh mỳ 2 xu mà ai cũng thuộc. Càng ngày, comments cho các “entry” của bà càng ít đi.&lt;br /&gt;Cứ thế, mấy năm nay rồi. “Blog” của bà sang trang 84-85-86- rồi 87.&lt;br /&gt;Bỗng hôm qua bà hỏi:- Này, chuyện Mỹ bỏ bom trên Phú Thọ nghe chưa nhỉ?&lt;br /&gt;Cả nhà giật mình. Sao hôm nay bà khác thế?&lt;br /&gt;Thằng cu con vội nói:- Chưa bà ạ. Bà kể đi bà. Hôm nay bà sao thế?&lt;br /&gt;Bọn trẻ lớn thật rồi. Mà hình như bố mẹ chúng nó cũng đang bắt đầu viết và đọc lại những “entry” đầu tiên cho blog không biết sẽ có bao nhiêu trang của cuộc đời mình. &lt;br /&gt;-----&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Ăn nữa đi con&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Mẹ già gần 90, đã bắt đầu nhầm cháu nọ với cháu kia và đã 3 năm rồi không ra chợ. Mẹ muốn ăn gì đều bảo các con mua, lần nào cũng bảo mẹ có tiền đấy nhé, để mẹ đưa.&lt;br /&gt;Các con mua gì cũng đều nói 1/5 giá, cầm đồng tiền mẹ đưa để mẹ vui lòng mà ngỡ được ai mừng tuổi đầu xuân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trưa nay về chăm mẹ, cơm canh nóng bê lên, vì ngại tăng cân mà ngồi cắn đôi hạt cơm, húp nửa thìa canh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ già nhìn con hỏi sao dạo này con ăn ít thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con gái giấu nụ cười nói mẹ không ra đường không biết đấy thôi, kinh tế dạo này khó khăn, con không ăn nhiều cơm của mẹ nữa đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;San bớt phần thức ăn cho đứa con nhỏ nhất, mái đầu cũng đã điểm sợi bạc, mẹ thủ thỉ:”Ăn nữa đi con, mẹ có lương hưu, lại còn một phần lương của ông ấy để lại, gì thì gì mẹ cũng sẽ cố nuôi được các con”.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-4051979772206426462?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/4051979772206426462/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2012/02/me-ra-i.html#comment-form' title='12 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/4051979772206426462'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/4051979772206426462'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2012/02/me-ra-i.html' title='Mẹ đã ra đi'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-764924880753673904</id><published>2012-01-21T00:05:00.013+07:00</published><updated>2012-01-25T15:40:48.075+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Không có nhãn'/><title type='text'>Tết xa 2</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Thêm tý hình ảnh ấm áp ngày xuân xa Hà Nội. &lt;br /&gt;Chúc cả nhà một Năm mới bình an thịnh vượng.&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;----------------&lt;br /&gt;Festival hoa Đà Lạt đêm 28 Tết&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-q4TXNK0xqXQ/TxmhpWHwZTI/AAAAAAAAA2Y/-Ft9RJQl8HM/s1600/DSC02251.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-q4TXNK0xqXQ/TxmhpWHwZTI/AAAAAAAAA2Y/-Ft9RJQl8HM/s320/DSC02251.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5699764535098893618" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vắng lặng Hồ Xuân Hương&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-sWpe4oTv9b8/Tx0VqOh8vtI/AAAAAAAAA2w/ty4h6E4hFF8/s1600/ho%2Bxua%2Bhuong.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-sWpe4oTv9b8/Tx0VqOh8vtI/AAAAAAAAA2w/ty4h6E4hFF8/s320/ho%2Bxua%2Bhuong.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700736518520094418" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-EdCY34m8PrE/Tx0WsEhqpRI/AAAAAAAAA28/4jMc-NRg_ug/s1600/ho%2B2.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-EdCY34m8PrE/Tx0WsEhqpRI/AAAAAAAAA28/4jMc-NRg_ug/s320/ho%2B2.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700737649705919762" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đào nở trên đồi Mộng mơ&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-WJ5Ymmb_am8/Tx0UYgG01II/AAAAAAAAA2k/Q40xCgNUQx4/s1600/anh%2Bdao.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-WJ5Ymmb_am8/Tx0UYgG01II/AAAAAAAAA2k/Q40xCgNUQx4/s320/anh%2Bdao.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700735114488894594" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô đơn có kèm phó nháy&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-7qDUvearbf8/Txmf2gjYEVI/AAAAAAAAA2M/kq1r3oGj53Q/s1600/Ben%2BHo%2BXH_.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-7qDUvearbf8/Txmf2gjYEVI/AAAAAAAAA2M/kq1r3oGj53Q/s320/Ben%2BHo%2BXH_.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5699762562214138194" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-jh0PavxK29k/Tx0XRJoOXfI/AAAAAAAAA3I/_mSV5Ihx0a8/s1600/doi%2Bgiay.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-jh0PavxK29k/Tx0XRJoOXfI/AAAAAAAAA3I/_mSV5Ihx0a8/s320/doi%2Bgiay.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700738286730763762" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...để lên núi vác củi&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-Ln2ovsEyNEc/Tx0XwnHa7ZI/AAAAAAAAA3U/J5B6Zv12Mp8/s1600/dan%2Btoc.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-Ln2ovsEyNEc/Tx0XwnHa7ZI/AAAAAAAAA3U/J5B6Zv12Mp8/s320/dan%2Btoc.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700738827222183314" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường về thành phố đón xuân&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-yYR2xRtdA0g/Tx0ae1rAlXI/AAAAAAAAA3g/LV93ASWlK-8/s1600/duong%2Bve%2Bthanh%2Bpho%2Bdon%2Bgiao%2Bthua.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-yYR2xRtdA0g/Tx0ae1rAlXI/AAAAAAAAA3g/LV93ASWlK-8/s320/duong%2Bve%2Bthanh%2Bpho%2Bdon%2Bgiao%2Bthua.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700741820426786162" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chân đất dọn "chiến trường" sáng  mùng 1 Tết &lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-9o-AVX1Dtnw/Tx0d6zPpIvI/AAAAAAAAA34/F-P2-lssuUE/s1600/sang%2Bmung%2B1.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-9o-AVX1Dtnw/Tx0d6zPpIvI/AAAAAAAAA34/F-P2-lssuUE/s320/sang%2Bmung%2B1.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700745599346352882" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phố hoa Nguyễn Huệ SG...chạnh lòng thương phố Hoa Hà Nội.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-6OPLg76QHdQ/Tx2atS0cobI/AAAAAAAAA4Q/Wa_rTY4dZ_w/s1600/l%25C3%25BA%2Btre.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-6OPLg76QHdQ/Tx2atS0cobI/AAAAAAAAA4Q/Wa_rTY4dZ_w/s320/l%25C3%25BA%2Btre.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700882806257525170" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-xZrve-N21tU/Tx2ZoydfJEI/AAAAAAAAA4E/Q0MXqfHONLg/s1600/bau%2Bbi.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-xZrve-N21tU/Tx2ZoydfJEI/AAAAAAAAA4E/Q0MXqfHONLg/s320/bau%2Bbi.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700881629340181570" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-of1HmUnlWJI/Tx2ckFvnClI/AAAAAAAAA4o/i3-hIoiV3lk/s1600/mien%2Btay.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-of1HmUnlWJI/Tx2ckFvnClI/AAAAAAAAA4o/i3-hIoiV3lk/s320/mien%2Btay.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700884847152007762" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ú Nu mà vẫn mê bánh chưng xanh trên phố hoa Nguyễn Huệ.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-xkOjhJkkDKM/Tx-_QH_qKHI/AAAAAAAAA40/mCWC9dZT09Y/s1600/b%25C3%25A0%2Bch%25C3%25A1u.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-xkOjhJkkDKM/Tx-_QH_qKHI/AAAAAAAAA40/mCWC9dZT09Y/s320/b%25C3%25A0%2Bch%25C3%25A1u.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5701485937019201650" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-764924880753673904?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/764924880753673904/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2012/01/xa-tet.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/764924880753673904'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/764924880753673904'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2012/01/xa-tet.html' title='Tết xa 2'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-q4TXNK0xqXQ/TxmhpWHwZTI/AAAAAAAAA2Y/-Ft9RJQl8HM/s72-c/DSC02251.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-2431957998575611326</id><published>2012-01-13T11:55:00.006+07:00</published><updated>2012-01-13T23:30:57.180+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Từ thiện'/><title type='text'>Xin một chút tình thương</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Đừng hỏi lý do vì sao em mang thai sớm. Xin hãy nghĩ rằng em có thể sẽ phải từ giã cõi đời vì không có tiền chữa bệnh.&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Gia đình sản phụ 14 tuổi xin cho con về chết&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;---------&lt;br /&gt;Mang thai khi mới 14 tuổi, sản phụ Nhu (Sơn La) lại bị nhiễm trùng huyết rất nặng chỉ vì viêm răng. Dù các bác sĩ khẳng định có thể cứu được tính mạng, nhưng hai bên gia đình nội ngoại đều thống nhất xin về để chết vì không lo nổi tiền điều trị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sản phụ là Mùa Thị Nhu, ở thôn Tà Số, xã Chiềng Hắc, Mộc Châu, Sơn La. Trước đó, Nhu có hiện tượng đau răng hàm và viêm ổ chân răng, sau đó thì sốt liên tục, người rét run. Tuy nhiên, 8 ngày sau gia đình mới đưa cô lên Bệnh viện Mộc Châu cấp cứu khi thấy cô kêu đau bụng. Tại đây, sản phụ chuyển dạ sớm sinh non khi thai mới được 32 tuần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bé gái chỉ nặng 1,2 kg và đã tử vong hôm 10/1. Trong khi đó, người mẹ được tiếp tục chuyển lên Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung ương (Hà Nội) cấp cứu.&lt;br /&gt;Ảnh:&lt;br /&gt;Nếu tiếp tục được điều trị thì sản phụ nhí còn cơ hội sống. Ảnh: P.T.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác sĩ Nguyễn Trung Cấp, Phó trưởng khoa Hồi sức tích cực, Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương cho biết, tình trạng nhiễm trùng huyết của bệnh nhân rất nặng do có nhiều ổ nhiễm trùng ở nhiều vị trí, trong đó ở lồng ngực là nguy hiểm nhất. Bệnh nhân đã được mổ dẫn lưu ổ nhiễm trùng này và đang được điều trị tích cực bằng kháng sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Sau gần 20 ngày điều trị, tình hình sức khoẻ của bệnh nhân có xu hướng phục hồi tốt lên. Tuy nhiên, điều đáng tiếc là do điều kiện quá khó khăn nên người nhà xin cho bệnh nhân về. Nếu về sản phụ chắc chắn sẽ tử vong do ổ nhiễm trùng này mới dẫn lưu thoát ra ngoài, đang điều trị nhưng vẫn tiết dịch, mủ”, bác sĩ Cấp nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung ương cũng đã miễn cho bệnh nhân số tiền gần 20 triệu đồng. Tuy nhiên còn nhiều chi phí khác mà gia đình không thể gánh được: tiền ăn uống cho người bệnh, người nhà chăm sóc, tiền vật tư, trang thiết bị y tế không được bảo hiểm y tế chi trả… Ước tính số tiền này có thể lên đến 40 triệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Giàng A Hua, 38 tuổi, bố chồng sản phụ cho biết: “Trước đó, gia đình đã đi vay 30 triệu đồng rồi, lãi suất lên đến 4%. Đến vụ này, có bán hết nương ngô đi cũng chẳng đủ tiền trả nợ, vay nữa thì cả nhà chết đói. Cả hai bên nội ngoại đều thống nhất xin về rồi vì không có khả năng lo thêm được tiền. Ở lại nó khổ mà cả nhà cũng khổ”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà ngoại Nhu có đến 6-7 người con, cũng nghèo nên không hỗ trợ được gì. Cả nhà anh Hua tính ra cũng có đến 8 miệng ăn (con trai, con dâu, cháu). Giang A Hạn (16 tuổi), chồng của Nhu cũng chỉ đi làm nương cùng bố mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Không muốn con cái kết hôn sớm, nhưng ngày Tết, sau mùa màng, chúng dắt nhau đi chơi, thích thì đưa về. Theo tục lệ thì thành vợ, thành chồng phải cho chúng nó ở với nhau thôi", anh Hua nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ cái ăn của cả nhà chỉ trông vào việc thu hoạch ngô vào tháng 11, bán đi mua gạo, cố gắng tiếng kiệm thì cũng chỉ đủ đến tháng 5. May nhờ có thêm vụ mận, nên 2 tháng sau không chết đói, ăn uống phải rất dè sẻn, đi vay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiện bố mẹ chồng Nhu ở Hà Nội chăm sóc cho sản phụ. Tiền không kiếm được nhưng từ khi lên đây chăm con dâu, tiền gia đình vay cứ thưa dần. Hai người chăm con, khi nào đói lắm mới dám mua một xuất cơm hơn 20.000 đồng ăn chung, thế mà ngày cũng tốn 50.000.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Còn 8 cái miệng đang chờ ăn, phải về thôi, không về thì cả nhà cùng chết. Thương chứ, nhưng biết làm sao được", anh Hua buồn bà nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Độc giả có lòng hảo tâm xin liên hệ anh Giàng A Hua, bố chồng Nhu, thôn Phiên Cành, xã Tân Lập, huyện Mộc Châu, Sơn La, theo số điện thoại 01689272685. Hoặc khoa Hồi sức tích cực, Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung ương (số 78, Giải Phóng, Hà Nội).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoặc tài khoản của Bệnh viện Nhiệt đới trung ương: 3713 kho bạc quận Hoàng Mai, Hà Nội. Ghi rõ Gửi ủng hộ sản phụ Mùa Thị Nhu, 14 tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo: Phương Trang&lt;br /&gt;----------&lt;br /&gt;Đại diện nhóm "Ỉn hồng" đã tới Bệnh viện nhiệt đới chuyển số tiền 3 tr đồng ủng hộ em Mùa Thị Nhu.&lt;br /&gt;Cảm ơn các bạn cùng cơ quan.&lt;br /&gt;Các bạn hảo tâm xin hãy liên lạc trực tiếp với gia đình em để cứu em qua cơn hoạn nạn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-2431957998575611326?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/2431957998575611326/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2012/01/xin-mot-chut-tinh-thuong.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2431957998575611326'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2431957998575611326'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2012/01/xin-mot-chut-tinh-thuong.html' title='Xin một chút tình thương'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-6166452924459847163</id><published>2012-01-12T11:48:00.027+07:00</published><updated>2012-01-12T17:38:00.446+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản mạn đôi dòng'/><title type='text'>Tết lạnh</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-uC9PRdOn2Lc/Tw5mQwHScKI/AAAAAAAAA2A/gr8mDuCJ5Sg/s1600/Tet%2Blanh.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 274px; height: 184px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-uC9PRdOn2Lc/Tw5mQwHScKI/AAAAAAAAA2A/gr8mDuCJ5Sg/s320/Tet%2Blanh.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5696603016649666722" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ chưa năm nào như năm nay, sắp đến ngày ông Công ông Táo lên chầu Trời rồi mà đường phố tịnh không bóng đào bóng quất. Bằng giờ này năm ngoái, đào thắm, đào phai, đào rừng lập lòe  hút mắt người đi đường vào không khí bận rộn xốn xang của Tết. Cũng bằng giờ này năm ngoái, hàng trăm gốc quất đã dầu dãi nắng mưa cả nửa tháng trời trên những con đường cửa ngõ dẫn vào trung tâm, đợi khách an nhàn lựa chọn . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bọn trẻ lao xao rỉ tai nhau rằng ATM hết sạch tiền rồi, bọn em vòng đi vòng lại mấy phố liền mà chẳng rút được đồng nào. 9h đêm, mình mặc áo bông lụ xụ đi bộ ra ATM của một ngân hàng quốc tế trên đường Hai Bà Trưng để kiểm tra. Hóa ra bọn trẻ nói không sai. Cây ATM  có độ an toàn cao nhất nằm ngay cửa ra vào của Hanoi Tower đang im lìm rỗng lòng, xiền hết. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Sáng nay, trong làn mưa phùn lất phất, cô hàng khô đầu ngõ ngán ngẩm bảo mình rằng trò đời nó vậy, đã đói thế nào cũng rét, cũng mưa, cũng cắt da cắt thịt. Chị nhìn hàng họ của em thì biết tết nhất ra sao. Cô nài nỉ chị mua cho em vài túi mộc nhĩ măng miến gì đi,  em chỉ lấy hơn vốn  chút thôi cho các cháu có đồng ra đồng vào. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn gái thân chiều qua thở dài qua điện thoại, kêu tự nhiên sao em chẳng muốn mua sắm gì. Mình cười bảo lương vài chục triệu, sao không sống đời mây gió đi mà ngồi đấy thở dài cùng đồng loại. Nó bảo hay em bị dở hơi hả chị, tự nhiên thấy cầm đồng tiền do mình cật lực làm ra mà lòng chẳng thấy vui. Mọi khi giờ này em tung tăng đây đó áo áo quần quần. Năm nay thấy mình khác lắm, chẳng hiểu ra làm sao. Tự nhiên có cảm giác lạc lõng vô cùng giữa ngổn ngang suy nghĩ. Rồi nó kể chiều qua nghe tòa xử Lê Văn Luyện 18 năm tù xong, bác bảo vệ già thấy em xuống nhà xe liền dọa  từ nay ra đường tránh xa bọn choai choai dưới 18 tuổi kẻo nó thì béo trắng trong tù vài năm thôi còn mình thì đã về chầu thiên tổ từ lâu, biết kêu ai. Em nghe xong buồn nẫu.&lt;br /&gt;Bạn gái thở dài hỏi quần áo cũ chị đã chuyển đi chưa, cần em đưa thêm tiền hay cần em dọn tủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em trai xinh tươi, thanh niên nhiệt huyết phong trần áo len mỏng cong lưng ghì băng dính dán những thùng quần áo cũ la liệt ngổn ngang khắp phòng làm việc. Nó hớn hở khoe “ỉn hồng xủng xẻng" nhà mình trông thế mà béo phết. Mình biết, em và nhiều phong trần áo len mỏng như em đã cấu ra một phần tiền Tết mua cám để có “ỉn hồng” chở lên Hà Giang. Mưa lạnh, Tết nao lòng lặng lẽ miền xuôi ở đâu đó, xa xôi lắm trên con đường đến Mèo Vạc của những người như em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tết lạnh ngập ngừng đến giữa ngổn ngang lòng người xuôi ngược.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-6166452924459847163?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/6166452924459847163/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2012/01/tet-lanh.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/6166452924459847163'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/6166452924459847163'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2012/01/tet-lanh.html' title='Tết lạnh'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-uC9PRdOn2Lc/Tw5mQwHScKI/AAAAAAAAA2A/gr8mDuCJ5Sg/s72-c/Tet%2Blanh.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-3267865647610310021</id><published>2012-01-11T10:13:00.007+07:00</published><updated>2012-01-11T10:37:43.436+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ngụ ngôn hiện đại'/><title type='text'>Đối thoại Chó – Người</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-XA9y-Oq3J6E/Tw0AO8qiHUI/AAAAAAAAA10/0hJsvSMW1iM/s1600/funny_dog_man_doctored_picture_10121111538.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 296px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-XA9y-Oq3J6E/Tw0AO8qiHUI/AAAAAAAAA10/0hJsvSMW1iM/s320/funny_dog_man_doctored_picture_10121111538.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5696209360496237890" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Chó ngồi trên xe.&lt;br /&gt;Người cũng ngồi trên xe.&lt;br /&gt;Chó thích xe.&lt;br /&gt;Người cũng thích xe.&lt;br /&gt;Đường tắc, bụi mù mịt, chửi thề tóe loe.&lt;br /&gt;Người quay lại bảo chó:” Giá mày biết lái xe”.&lt;br /&gt;Chó nhe răng cười he he:” Cho tôi tí Người quyền thì tôi sẽ lái xe”.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;__-------&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Bổn cũ soạn lại "tặng" những "Người Sói" thích dùng câu " Chó sủa đường làng ta cứ đi"&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-3267865647610310021?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/3267865647610310021/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2012/01/oi-thoai-cho-nguoi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/3267865647610310021'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/3267865647610310021'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2012/01/oi-thoai-cho-nguoi.html' title='Đối thoại Chó – Người'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-XA9y-Oq3J6E/Tw0AO8qiHUI/AAAAAAAAA10/0hJsvSMW1iM/s72-c/funny_dog_man_doctored_picture_10121111538.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-2511647389775702309</id><published>2011-12-31T23:48:00.006+07:00</published><updated>2012-01-01T00:10:51.088+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Chào Năm mới 2012</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-glgfw4vy7Yg/Tv897M8uncI/AAAAAAAAA1c/JqWXNPphmHs/s1600/images.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 251px; height: 201px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-glgfw4vy7Yg/Tv897M8uncI/AAAAAAAAA1c/JqWXNPphmHs/s320/images.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5692336541317111234" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                            &lt;center&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Năm mới - Giá trị mới !&lt;/span&gt;&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/xf9cT2Y7RCw" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;center&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-2511647389775702309?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/2511647389775702309/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/12/chao-nam-moi-2012.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2511647389775702309'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2511647389775702309'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/12/chao-nam-moi-2012.html' title='Chào Năm mới 2012'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-glgfw4vy7Yg/Tv897M8uncI/AAAAAAAAA1c/JqWXNPphmHs/s72-c/images.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-188857087396463817</id><published>2011-12-24T16:21:00.007+07:00</published><updated>2011-12-24T16:43:39.812+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ngụ ngôn hiện đại'/><title type='text'>Tình tình là ...TÌNH CỐP !!!</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-Ehs-FozMV0E/TvWZ_PF83vI/AAAAAAAAA1Q/FC22Wi2xCQc/s1600/images.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 194px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-Ehs-FozMV0E/TvWZ_PF83vI/AAAAAAAAA1Q/FC22Wi2xCQc/s320/images.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5689623015914790642" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có 2 nhà hàng xóm nọ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một nhà thuộc hạng nhà giàu mới nổi, tham lam và hung hăng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà kia vẫn nghèo rớt, loanh quanh kiếm chác dưới chân nhà giàu, con cái đều chí lớn nhưng chưa gặp vận, cũng đang nuôi mộng nổi theo giống anh hàng xóm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một hôm, qua bức tường một mỏng manh cha ông để lại chưa kịp cải tạo, chàng hàng xóm nghèo phía Đông nghe thấy vợ chồng con cái nhà giàu thì thầm chuyện cải tạo căn nhà mới ở phía Bắc mảnh đất rộng mênh mông vừa  cơi nới thêm của chúng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thấy đây là cơ hội tỏ thịnh tình, mong thằng cha nhà giàu nghĩ tình hàng xóm, có cơ hội làm ăn nào nó bớt cho một tí, chàng nhà nghèo ngồi dậy giữa đêm, vắt trí khôn vặt xun xoe vẽ bức tranh toàn cảnh khuôn viên của lũ nhà giàu, trong đó nổi bật căn nhà mới xây ở phía Bắc, thiết kết theo tưởng tượng của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng sớm hôm sau, bình minh vừa ló, chàng nhà nghèo phất bức tranh trước gió, nét mặt cực kỳ mãn nguyện, chờ một cái gật đầu ưng ý từ hàng xóm nhà giàu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả đúng như chàng nghèo mong muốn, lão nhà giàu và lũ vợ con đông đúc mắt chớp chớp ra chiều ưng ý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng chỉ một giây sau, một thằng con trong lũ lau nhau nhà giàu chợt buột miệng lỡ lời:“Ơ, bố, còn thiếu căn phía Đông”.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-188857087396463817?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/188857087396463817/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/12/tinh-tinh-la-tinhcop.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/188857087396463817'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/188857087396463817'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/12/tinh-tinh-la-tinhcop.html' title='Tình tình là ...TÌNH CỐP !!!'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-Ehs-FozMV0E/TvWZ_PF83vI/AAAAAAAAA1Q/FC22Wi2xCQc/s72-c/images.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-8490220963049436157</id><published>2011-12-22T09:38:00.006+07:00</published><updated>2011-12-22T17:56:35.749+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>E ấp bên...USD</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-PbUzZ_QzjFc/TvKaVPiwITI/AAAAAAAAA1E/vY0ZOEthkSc/s1600/images.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 189px; height: 266px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-PbUzZ_QzjFc/TvKaVPiwITI/AAAAAAAAA1E/vY0ZOEthkSc/s320/images.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5688778969062580530" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Sáng nay vào trang eva.vn đọc được cái title " &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Hồ Ngọc Hà e ấp bên Cường Đô La&lt;/span&gt;".&lt;br /&gt;Suýt nữa thì chết sặc. &lt;br /&gt;E ấp bên Đô La !!!! Ha ha! Cái Title phản chủ ghê.&lt;br /&gt;Chị Hà với anh Cường mà không nện cho nhà báo một trận thì đúng là phụ công sinh thành của các bậc phụ huynh.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-8490220963049436157?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/8490220963049436157/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/12/e-ap-benusd.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8490220963049436157'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8490220963049436157'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/12/e-ap-benusd.html' title='E ấp bên...USD'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-PbUzZ_QzjFc/TvKaVPiwITI/AAAAAAAAA1E/vY0ZOEthkSc/s72-c/images.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-5688793440183953925</id><published>2011-12-19T17:49:00.007+07:00</published><updated>2011-12-19T18:00:57.808+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện phiếm.'/><title type='text'>Tóc rối đổi kẹo</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-TWg-1QHyPIw/Tu8XSj47a_I/AAAAAAAAA0s/EfujFjIlh0Q/s1600/images.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 189px; height: 266px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-TWg-1QHyPIw/Tu8XSj47a_I/AAAAAAAAA0s/EfujFjIlh0Q/s320/images.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5687790462031326194" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị vừa xé lịch vừa bảo nghe Tết sầm sập chạy mà ngán ngẩm, xuân nhạt nhẽo của tao càng ngày càng xa tít tắp, chẳng nhớ gì nữa rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi hỏi thế thì  chị có muốn "tóc rối đổi kẹo" không, em cho chị trẻ lại cái thời của em nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị nghĩ một vài giây rồi lắc đầu từ chối tuổi trẻ đít chổng ra, đầu chổng vào với công việc của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị bảo ngẫm thì thấy ngày xưa mình ngu, đại ngu. Giờ ngộ ra thì chỉ còn nước thở dài mỗi khi thấy Tết đến gần, đuổi xuân nhạt đi xa mãi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị bảo lúc mới vài ba mươi, cứ đi hiệu sách là tao vác về một lô xếp vào thư viện, để dành khi nào về hưu thì đọc. Khi chưa kịp về hưu thì mắt đã mờ, lật được 2-3 trang nước mắt nước mũi đã ràn rụa, thấy những gì trong sách nói đã ở đâu đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng lúc vài ba mươi, tao ước mơ một lần đặt chân lên đỉnh Phan xi păng cho bõ sinh ra là người Việt Nam phải chịu nhiều thiệt thòi. Ấy thế mà cứ lần lữa năm này qua năm khác, thiệt thòi vẫn chịu đủ thứ mà giờ mỏi gối, còng lưng, đành gánh ước mơ sang kiếp khác. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vo viên tờ lịch cũ vứt vào sọt rác, chị bảo tao thấy mày cũng hay bê sách về rồi để bụi phủ dày vài xen ti mét. Thỉnh thoảng nghe mày nói Tết này em đi đâu đi đâu nhưng rồi lại béo quay với bánh trưng truyền thống. Mày cũng ngu nốt. Đời thích làm gì thì phải làm ngay. Đã mê cuốn sách nào thì phải xào ngay cuốn đó, chớ để dành khi về hưu, mắt mủi kèm nhèm mà khát vọng cũng kèm nhèm nốt, còn đâu cái say nữa mà đọc. Chuyện đi đây đi đó cũng vậy, chân đau, lưng còng, mắt kém  thì chẳng  thiết bất cứ điều gì chứ đừng nói đến du lịch. Lúc đó chống nạng mà ngắm tiền à.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cười lắc đầu nguây nguẩy bảo em có nhiều tiền đâu mà chị bảo về hưu em được ngắm tiền. Em chổng mông, chổng đít, cúi đầu như thế mà cũng đã bằng ai đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị  bảo mày nói câu ấy càng ngu. Có 5 xu trong túi cũng là giàu mà có hàng trăm tỷ nghèo vẫn hoàn nghèo. Sớm ngày nào hay ngày ấy, cố gắng ngộ ra đi cho chồng con nó nhờ, em béo ạ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-5688793440183953925?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/5688793440183953925/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/12/toc-roi-oi-keo.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5688793440183953925'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5688793440183953925'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/12/toc-roi-oi-keo.html' title='Tóc rối đổi kẹo'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-TWg-1QHyPIw/Tu8XSj47a_I/AAAAAAAAA0s/EfujFjIlh0Q/s72-c/images.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-6934815263426301540</id><published>2011-11-28T15:17:00.020+07:00</published><updated>2011-11-29T15:30:52.593+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện phiếm.'/><title type='text'>Tử vi... sexy &amp; easy.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-mR5F7Q3jMJk/TtND7oti5sI/AAAAAAAAA0U/gsoY4hqOcsQ/s1600/images.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 275px; height: 183px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-mR5F7Q3jMJk/TtND7oti5sI/AAAAAAAAA0U/gsoY4hqOcsQ/s320/images.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5679958246864119490" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Hôm nay có người mời xem tử vi. &lt;br /&gt;Xem xong, thấy có vài lý do để khoái như con nhái đang bơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoái thứ nhất là vì quẻ này có yếu tố hồi hộp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đang hết “xiền” nên câu hỏi đầu tiên đặt cho thầy tướng số parttime là liệu ngày mai, năm nay, năm sau hay về già tớ có “xiền” không?&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Cậu hỏi giờ sinh của tớ thì khác gì đánh đố. Mẹ bảo sinh tớ xong nhìn ra cửa sổ thấy trời mờ mờ, người ta đang xách cặp lồng đi mua cháo. Cậu thấy lúc nào trời có khả năng mờ mờ, người ta có khả năng đi mua cháo, tớ có khả năng bớt “đau đầu vì xiền” thì cho tớ xin giờ ấý. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay tớ cũng đang buồn như con chuồn chuồn ướt cánh, chỉ nhìn thấy lưng của một người mà không nhìn thấy mặt người ta nên câu hỏi thứ hai của tớ rơi vào cung Tình. Liệu cái lúc mờ mờ ấy thì trời sinh ra đứa có nhiều bạn hay nhiều bè, lúc nó chết thì người ta cười hay khóc ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thằng bạn hành nghề bấm độn  bảo cậu có thấy ai tự mình đi ra nghĩa trang rồi lại tự mình chui xuống đất không mà lo vớ vẩn. Bây giờ người ta ít khóc lắm, đến bọn khóc thuê còn ế như con dế thì cậu tính toán chuyện khóc ít khóc nhiều làm gì. Nhưng thôi, đây khuyến mại, để cậu sinh vào buổi trưa cho đỡ lưa thưa nhé. Thời nấu than nấu củi, có khả năng giờ đó người ta cơm nước, khói nhiều nên bà cụ thấy trời mờ mờ. Cậu mà sinh vào giờ này thì đảm bảo có vô khối bè, nghẹt thở như bóng đè, lỡ có sơ sẩy gì với nhau cũng chẳng phải “điên đầu vì tình”. Ha ha, bè hay bạn quan trọng quái gì mà cậu lắc đầu quầy quậy? Thời nay, hai khái niệm đó thi thoảng lẫn lộn trầm trọng rồi, cậu mà chê là  tớ cho cái giờ vớ vẩn, toàn bạn chẳng có bè, mâu thuẫn nặng với cơ hội kiếm “xiền” thì toi liền đó cậu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy tử vi parttime này nhìn đời hơi bị dở, nhưng vì khá niềm nở nên không bị nhắc nhở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái khoái thứ hai là quẻ này có nhiều yếu tố hăm hở ăn khoai bở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Động đến cung Tình, thằng bạn bảo số cậu chắc chắn phải ối lần “lơ tơ mơ” với hạng quan to như cái mo. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà hà, mặc dù chưa hiểu rõ khái niệm quan to như cái mo là thế nào nhưng mình chợt lâm vào trạng thái lơ mơ như nhà thơ. Cụ thể là bỗng thấy chân mình dài ra chừng 20cm, mũi được tút tát trở nên cao chót vót, ngực căng hết cỡ và nhất định là phải lộ 2/3 để báo chí có cơ hội moi móc xì căng đan sau quạt nan. &lt;br /&gt;Rồi một cái mo to uỳnh nào đó sẽ để mắt đến mình và dấm dúi mang mình đi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lơ mơ đến đây thì khách xem tử vi hết cả lý trí lẫn đạo đức, nghĩ thầm cần quái gì smart &amp;sexy tình nghĩa gắn như xi nữa. 3 giây sau gật đầu cái rụp bảo thôi cho tớ giờ này, “xiền” có mà tình cũng vô tư, cớ gì mà đạo đức giữ khư khư?&lt;br /&gt;Chân tớ sẽ dài hơn, mũi tớ cao hơn, ngực tớ sẽ nở và hở hơn, tớ có thêm nhiều “đối tác” hơn, “đối tác” lại càng ngày càng to như cái mo rơi vào bể nước. Cả trăm cái hơn như thế thì tội quái gì không sinh vào giờ cậu vừa đưa. Cho tớ giờ ấy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy ai thời nay mất công nghĩ nhiều khó chiều, cứ có chữ “hơn” ở đâu ắt toàn dân lơn tơn ở đó.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Thế là “vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi”, tử vi easy kết thúc cực kỳ sexy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân đà giàu tưởng bở kiểu &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Sát thủ đầu mưng mủ&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; này, ngày mai ta quyết "oánh" tiếp sang cung Phu như con khỉ đánh đu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bảo đảm mấy "kẻ" blogger độc thân đang khư khư giữ chặt mấy cái chân sẽ giật mình thon thót như quả nhót sắp rời giàn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà hà. Một tí tinh tướng ăn khoai nướng mà thấy đời rất chi là sung sướng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-6934815263426301540?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/6934815263426301540/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/11/tu-vieasy-and-sexy.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/6934815263426301540'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/6934815263426301540'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/11/tu-vieasy-and-sexy.html' title='Tử vi... sexy &amp; easy.'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-mR5F7Q3jMJk/TtND7oti5sI/AAAAAAAAA0U/gsoY4hqOcsQ/s72-c/images.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-253956955617900760</id><published>2011-11-14T09:31:00.005+07:00</published><updated>2011-11-14T09:42:42.557+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Khi dư luận cũng....hèn.</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Post bài này lên dù nó đang nằm lù lù ở trang yahoo, ai cũng có thể đọc. &lt;br /&gt;Cái title là mình tự đặt, coi như một cách nhìn của cá nhân mình về dư luận sau khi anh chồng tội nghiệp trở thành đối tượng của một bộ phận những người chưa có vợ bị hãm hiếp "bổ hội đồng".&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;----------&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-G0YzuHfkR6I/TsB_L8kQ30I/AAAAAAAAA0I/rQ4iDlWDK4s/s1600/chong%2Btoi%2Bnghiep.ashx"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-G0YzuHfkR6I/TsB_L8kQ30I/AAAAAAAAA0I/rQ4iDlWDK4s/s320/chong%2Btoi%2Bnghiep.ashx" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5674675373700341570" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;TP - Dư luận Trung Quốc đang chấn động bởi sự kiện Dương Vũ ở Thâm Quyến (Trung Quốc) hèn nhát trốn trong góc khuất nhìn vợ bị hãm hiếp. Đây là chủ đề nóng nhất trên mọi diễn đàn mấy ngày nay.&lt;br /&gt;Những giọt nước mắt ân hận trên mặt người chồng đớn hèn.&lt;br /&gt;Những giọt nước mắt ân hận trên mặt người chồng đớn hèn..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gia đình Dương Vũ, 31 tuổi và Vương Quyên, 29 tuổi sống ở phố Tây Hương, khu Bảo An, Thâm Quyến. Dương Vũ quê An Huy, đã có 1 cuộc hôn nhân đổ vỡ. 10 năm trước anh ta mang theo mẹ già và 2 con gái đến Thâm Quyến mưu sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại đây, anh kết hôn cùng cô gái đồng hương Vương Quyên. Họ sống với nhau rất hạnh phúc và có thêm 2 cô con gái nữa. Gia đình 7 người này thuê tầng 1 của một gia đình để ở và mở hiệu sửa chữa đồ điện. Thu nhập chỉ khoảng 1000 tệ/tháng (khoảng 3,3 triệu VNĐ), gia đình họ sống rất tằn tiện, thiếu thốn mọi bề nên luôn nhẫn nhịn, không dám làm điều gì gây mất lòng người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người chồng đớn hèn nhất thế gian&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên cuộc sống bình yên của gia đình nghèo ấy đã bị đảo lộn. 20 giờ tối 23-10, gã dân phòng Dương Hỷ Lợi miệng nồng nặc mùi rượu tay cầm dùi cui dẫn theo 2 người đàn ông khác xông vào nhà họ chửi bới: “Ông phải đập chết chúng mày!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gã dân phòng này tính tình hung bạo, thường đi tuần, đánh người đập xe ngoài phố, mọi người vừa ghét vừa sợ. Khi hắn xông vào, vợ chồng Dương Vũ vừa tắm xong, Vương Quyên mặc váy ngủ đang nấu ăn. Thấy gã dân phòng hung hãn xông vào, Dương Vũ vội chạy vào núp trong góc nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dương Hỷ Lợi đập phá đồ đạc, đuổi bà mẹ 76 tuổi và đứa cháu 13 tuổi ra ngoài, bảo 2 người đàn ông đi cùng ra chỗ khác rồi dùng vũ lực khống chế và cưỡng hiếp Vương Quyên ngay trước mặt Dương Vũ mà anh ta không dám ho he.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau 1 giờ đồng hồ, chuyện kinh hoàng chấm dứt, Dương Hỷ Lợi bỏ đi, Dương Vũ mới run rẩy gọi điện báo cảnh sát 110 mà cũng phải mất mới phút mới kể được điều gì đã xảy ra với gia đình mình. Mấy phút sau, cảnh sát cùng dân phòng chạy đến thì kẻ phạm tội đã cao chạy xa bay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vương Quyên mặt mũi bị đánh bầm dập, vừa khóc vừa nói: “Thật không còn mặt mũi nào mà sống nữa, chết quách cho xong” và chửi chồng “không phải là đàn ông”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dương Vũ vội đưa vợ đến bệnh viện, nhưng không có tiền đóng viện phí nên chỉ ở lại đó 10 giờ rồi lại đưa về. Mẹ Vũ cũng rất tức giận với con trai. Bà vớ gậy vừa đánh Dương Vũ vừa khóc vừa chửi: “Mày là thằng chồng vô dụng, đứa con bất hiếu!” rồi quỳ xuống xin lỗi con dâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau vụ việc, khi Dương Hỷ Lợi bị bắt giữ, bà mẹ anh ta còn kéo đến chửi mắng Vương Quyên đã quyến rũ rồi đổ tội cưỡng hiếp cho con bà ta. Anh trai hắn thì dọa nếu Dương Vũ không làm đơn bãi nại, sau khi ngồi tù mấy năm, khi về Dương Hỷ Lợi sẽ giết chết cả nhà họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi phóng viên hỏi Dương Vũ sao không tìm cách ngăn chặn hành vi đồi bại của gã dân phòng, anh ta vừa khóc vừa nói: “Tôi cao có 1m6, nó cao 1m8 lại có đồng bọn sao địch lại được? Nếu báo cảnh sát ngay thì nó trả thù chết! Lúc ấy tôi cũng muốn cầm dao xông ra cho nó một nhát, nhưng nghĩ lại trong nhà còn có mẹ già với 4 con nhỏ, mình giết người đi tù thì ai nuôi họ? Tôi không thể làm nhà tan cửa nát được!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hèn nhát- căn bệnh xã hội&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi sự việc được báo chí đưa tin, một cơn bão thịnh nộ của dư luận đã đổ xuống đầu Dương Vũ. Anh ta bị gọi là “Gã chồng đớn hèn nhất thế gian”, “kẻ mắc chứng bất lực về tinh thần”... Giờ đây, từ “Dương Vũ” được dùng làm tiếng lóng để chế giễu những kẻ hèn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều ý kiến cho rằng cùng với thói vô cảm, khiếp sợ trước bạo hành đang trở thành căn bệnh xã hội, giờ đây khó tìm được người dám xả thân vì nghĩa. Bi kịch của gia đình Dương Vũ là đỉnh điểm của sự khiếp nhược, đớn hèn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có người sống ở địa phương cho rằng, hành vi đớn hèn của Dương Vũ là hậu quả của tính cách nhu nhược. Trước đó, mỗi khi Vương Quyên đi vắng, tên dân phòng lại tìm đến lôi Dương Vũ đi uống rượu rồi đánh đập, mặc dù không muốn đi nhưng vì sợ kẻ mạnh hơn nên anh ta lần nào cũng vâng theo hắn, nên hắn mới ngày càng lấn tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có ý kiến tỏ ra thông cảm với Dương Vũ khi cho rằng Dương Hỷ Lợi đại diện cho công quyền (mặc đồng phục dân phòng, có dùi cui trong tay) lại có đồng bọn đi cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có ý kiến phê phán dư luận. Lẽ ra phải tập trung lên án hành vi của Dương Hỷ Lợi thì lại tập trung mũi dùi vào người chồng khốn khổ Dương Vũ, thậm chí có người quá khích còn đòi trừng phạt anh ta. Họ cho rằng, Dương Vũ đáng thương hơn là đáng giận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi sự việc được đưa tin trên báo chí, ngày nào cũng có hàng chục phóng viên tìm đến phỏng vấn hai vợ chồng và bà mẹ rồi viết với những lời lẽ miệt thị, chì chiết Dương Vũ. Hiện nay tình trạng tinh thần của hai vợ chồng đều rất xấu. Vương Quyên gần như sụp đổ, đã mấy lần lao đầu vào tường và cắt tay định tự tử phải vào viện cấp cứu. Dương Vũ đã cắt điện thoại và quyết định dời chỗ ở để tránh bị quấy nhiễu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lan hương&lt;br /&gt;Theo Chinanews.com, Sina.com&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-253956955617900760?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/253956955617900760/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/11/khi-du-luan-cunghen.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/253956955617900760'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/253956955617900760'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/11/khi-du-luan-cunghen.html' title='Khi dư luận cũng....hèn.'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-G0YzuHfkR6I/TsB_L8kQ30I/AAAAAAAAA0I/rQ4iDlWDK4s/s72-c/chong%2Btoi%2Bnghiep.ashx' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-7068277896645095034</id><published>2011-10-20T22:00:00.025+07:00</published><updated>2011-10-27T13:36:28.855+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện phiếm.'/><title type='text'>Đối thoại Váy và Quần đùi</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"&lt;br /&gt;Xích lô, thôi cho tôi xuống đây&lt;br /&gt;Phố đông người quá, lối kia chật quá khiến con tim hao gầy&lt;br /&gt;Người người còn đang vôi chen lấn vô cùng&lt;br /&gt;Mà đời thì ai cũng nuôi hy vọng".&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-Dt50hqsoB9E/TqBR4il99KI/AAAAAAAAAyA/qm3Pzi46Urc/s1600/Dan%2Bong%2Bvay.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 201px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-Dt50hqsoB9E/TqBR4il99KI/AAAAAAAAAyA/qm3Pzi46Urc/s320/Dan%2Bong%2Bvay.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5665618363032663202" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt; &lt;br /&gt;Từ nhà tôi đến cơ quan phải đi qua phố Nguyễn Văn Ngọc, cạnh công viên Thủ Lệ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quãng đường không xa, nhưng khốn nạn nhất là ngày nào tôi cũng giật mình thon thót vài lần vì sợ những chiếc xe chạy từ hướng Đào Tấn sang cán phải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọc báo mạng thấy anh Đinh La Thăng cấm quan chức ngành giao thông chơi golf để rảnh thời gian tìm giải pháp cho đường xá nước nhà, tôi mừng gần chết. Kể thì cũng hơi cực đoan một tý  (nếu chuyện này xảy ra ở đâu đó ngoài Việt Nam) nhưng anh Thăng mà không làm thế ở cái đất này thì chỉ thêm vài chục cái giật mình nữa là tim tôi tèo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con phố nhỏ xíu có tên Nguyễn Văn Ngọc dài độ vài trăm mét, xuyên thẳng từ Kim Mã sang Đào Tấn, một bên là hồ Thủ Lệ, bên kia là khách sạn Daewoo.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Sáng nào đi qua đây tôi cũng lấy làm lạ là tại sao mình và bao người khác chưa chết chính tại chỗ này? Chiều ngang con phố không biết có được hơn 4m hay không mà đủ các loại xe, từ xe bus, xe con, xe công nông đến xe gắn máy, nếu muốn cũng có thể lao vèo vèo với tốc độ như trên đường quốc lộ, lấn hết phần đường dành cho người từ hướng Kim Mã sang. Có những lúc tôi tưởng như mình sắp chui tọt cả vào bánh xe, nếu chỉ nghiêng tay lái một ly.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay 20.10, ngày phụ nữ Việt Nam. Biết chắc cảnh kẹt xe khủng khiếp sẽ xảy ra, tôi đi bộ đến cơ quan cho chắc, cũng là để giữ cho cái thần khí không mất đi phần tươi tỉnh, đặng xin lộc anh em.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Chẳng là hôm nay cơ quan liên hoan trưa, thêm món quà là vài lời khen "cốm non, cốm già, cốm làm chả" rất chi là đáy lòng, chị em nào không đến đúng giờ thì sẽ bị người khác nhận giùm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tản bộ qua phố Nguyễn Văn Ngọc, tôi thấy quyết định đi bộ của mình thật đúng. Kệ xe, kệ còi, tôi vẫn chẳng thót tim, vì đang đi trên vỉa hè.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấy thế mà chỉ được vài bước, tôi chợt nghe tiếng phanh ô tô rít lên ngay sau lưng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một người đàn ông, chừng như bị ức chế vì chiếc xe hơi từ Đào Tấn sang có ý lấn đường, ép cả  anh ta và xe vào sát vỉa hè phía Daewoo. Anh chàng nhấn còi liên tục, tỏ ra không muốn nhường, thậm chí đầu xe máy còn nghếch ra, có ý chắn ngang mũi ô tô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái lái xe, à quên, người phụ nữ Việt Nam lái xe, chừng 35-36, kính đen, môi đỏ, tóc vàng hạ cửa gào lên nho nhỏ:" Đồ đàn bà, về nhà mặc váy còn hơn".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thót tim, quả thật là thót tim. Ai chứ đàn ông Việt nào mà bị mắng là về nhà mặc váy còn hơn thì bất kể hôm nay là  20.10 chứ là  ngày gì đi nữa, khả năng  em gái xinh tươi kia bị nuốt sống là rất lớn, nhẹ hơn thì nhan sắc chiếc xế hộp có thể bị lâm nguy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thấy chàng trung niên đẹp trai kiểu made in Vietnam thứ thiệt khựng lại một giây, rồi bỗng cười rung cả rốn. Cố giữ thăng bằng chiếc xe máy, chàng ngó vào cánh cửa đang hạ lưng chừng nói oang oang:" Tặng em thân yêu chiếc quần đùi nhé, đảm bảo hàng xịn".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng biết cô nàng cười hay mếu vì cửa kính xe đóng lại rất nhanh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dọc đường đến cơ quan, tôi bất chợt lại nghĩ đến anh Thăng. Mặc kệ ai phản đối, tôi khoái anh Thăng tạm thời cấm mấy vị quan chức ngành đường xá đi chơi golf. Tất nhiên là xin các bác chủ sân golf đừng giận, đâu khắc có đó, coi như các bác từ thiện cho dân đen một tý mất chi của Bọ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là vì tôi sợ trong tương lai đàn ông Việt sẽ mặc váy còn đàn bà Việt sẽ mặc quần đùi, nếu cái phố anh hùng Nguyễn Văn Ngọc của tôi và hàng nghìn con phố nho nhỏ hỗn độn kỷ cương khác không được anh Thăng và mấy bác Táo giao thông quan tâm, dành vài cái weekend đầu tư trí tuệ, thay vì vác bộ gậy sáng loáng âm thầm lấn đường của dân đen để lao lên Tam Đảo "oánh" golf.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bác cứ gào lên rằng trong lúc "oánh" golf thì các bác vẫn đầu tư trí tuệ vì con dân đất Việt, nhưng thực thà mà nói thì tôi chả tin.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai đang là cạ golf của các bác Táo giao thông thì đại xá, vì tôi sợ mặc quần đùi, cho dù là quần đùi xịn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="355" height="295"&gt;&lt;param name="allowScriptAccess" value="always" /&gt;&lt;param name="movie" value="http://st.nhacso.net/flash/v59/embedPlaylistjs.swf?xmlPath=http://nhacso.net/flash/song/xnl/1/id/XVpWW0pW&amp;adsLink=&amp;colorAux=0x017CA6&amp;colorMain=0xafafaf&amp;colorBorder=0x333333&amp;typePlayer=single&amp;mAuto=false" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;embed width="400" height="60" src="http://st.nhacso.net/flash/v59/embedPlaylistjs.swf?xmlPath=http://nhacso.net/flash/song/xnl/1/id/XVpWW0pW&amp;adsLink=&amp;colorAux=0x017CA6&amp;colorMain=0xafafaf&amp;colorBorder=0x333333&amp;typePlayer=single&amp;mAuto=false" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-7068277896645095034?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/7068277896645095034/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/10/oi-thoai-vay-va-quan-ui.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7068277896645095034'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7068277896645095034'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/10/oi-thoai-vay-va-quan-ui.html' title='Đối thoại Váy và Quần đùi'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-Dt50hqsoB9E/TqBR4il99KI/AAAAAAAAAyA/qm3Pzi46Urc/s72-c/Dan%2Bong%2Bvay.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-538725400656077152</id><published>2011-10-17T10:37:00.007+07:00</published><updated>2011-10-17T11:04:31.168+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ngụ ngôn hiện đại'/><title type='text'>Đối thoại ...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-0RHRle_O8_I/Tpukg-40LlI/AAAAAAAAAx0/kd_1JEt1lTw/s1600/dieu%2Bkhac.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 194px; height: 259px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-0RHRle_O8_I/Tpukg-40LlI/AAAAAAAAAx0/kd_1JEt1lTw/s320/dieu%2Bkhac.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5664301842892598866" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một nghệ nhân điêu khắc, trong phút thiếu cẩn trọng đã lỡ tay đánh rơi &lt;br /&gt;tác phẩm yêu thích nhất mà mình mất rất nhiều công sức mới tạo nên &lt;br /&gt;được, làm nó bị sứt một mảnh nhỏ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một thời gian sau, sự luyến tiếc khiến ông ta lại một lần nữa khát khao bỏ công &lt;br /&gt;gọt rũa nó, tạo ra từ nó một hình hài mới nhỏ hơn, có vẻ hoàn hảo hơn&lt;br /&gt;rồi đặt vào chỗ cũ, trên cái giá trưng bày yêu thích của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật oái oăm, mỗi lúc dừng tay sáng tạo những tác phẩm mới, ông không &lt;br /&gt;sao cưỡng được khát khao ngước nhìn tác phẩm đã bị sứt mẻ bởi chính bàn &lt;br /&gt;tay nghệ nhân của mình, lúc nào cũng mơ màng đến hình bóng cũ. &lt;br /&gt;Những tác phẩm mới, vì thế, trở nên vô hồn, dù đôi khi chúng tuyệt đẹp &lt;br /&gt;trong mắt người đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đêm, nghệ nhân chợt thấy lòng mình trống rỗng, ông ôm tác phẩm nhỏ &lt;br /&gt;xíu đã bị cắt gọt kia vào lòng rồi thiếp đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong mơ, bàn tay nghệ nhân của ông tỉ mẩn kéo chỗ nọ, bồi chỗ kia, mồ &lt;br /&gt;hôi túa ra đầm đìa mà cái hình hài tinh xảo bé xíu trong tay không làm &lt;br /&gt;sao trở về dáng hình xưa được nữa. Trái lại, ông càng cố gắng bao nhiêu,&lt;br /&gt;nó lại càng trở nên bé quắt, rắn đanh,lạnh lùng xa cách hơn với ông &lt;br /&gt;bấy nhiêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần đầu tiên, nghệ nhân nhận thấy mắt mình tràn những giọt nước mắt bất &lt;br /&gt;lực. Hơn ai hết, ông hiểu rằng chất liệu làm nên hình hài tác phẩm yêu &lt;br /&gt;quí của ông, khi đã bị tách rời ra khỏi nguyên khối của nó thì sẽ trở &lt;br /&gt;nên vô nghĩa đến thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bóp chặt tác phẩm của mình trong mơ, bàn tay nghệ nhân nhòe máu đỏ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-538725400656077152?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/538725400656077152/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/10/mot-nghe-nhan-ieu-khac-trong-phut-thieu.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/538725400656077152'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/538725400656077152'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/10/mot-nghe-nhan-ieu-khac-trong-phut-thieu.html' title='Đối thoại ...'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-0RHRle_O8_I/Tpukg-40LlI/AAAAAAAAAx0/kd_1JEt1lTw/s72-c/dieu%2Bkhac.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-3484122223207955334</id><published>2011-10-11T22:31:00.019+07:00</published><updated>2011-10-11T23:12:33.325+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Đông'/><title type='text'>Hành trình đến thành Troy -  2</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;2-ISTANBUL&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-UZOleYUyuBw/TpRqSIdGd3I/AAAAAAAAAxo/5A-fc-ZWGPQ/s1600/DSC01880.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-UZOleYUyuBw/TpRqSIdGd3I/AAAAAAAAAxo/5A-fc-ZWGPQ/s320/DSC01880.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5662267491251287922" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-1c3Dd-Ozh-s/TpRpG3lYO1I/AAAAAAAAAxQ/GMaF6loZhC0/s1600/DSC01594.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-1c3Dd-Ozh-s/TpRpG3lYO1I/AAAAAAAAAxQ/GMaF6loZhC0/s320/DSC01594.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5662266198232415058" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-soT4Owukd_8/TpRoospG8jI/AAAAAAAAAxE/MZrIc8-bjzo/s1600/DSC01722.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-soT4Owukd_8/TpRoospG8jI/AAAAAAAAAxE/MZrIc8-bjzo/s320/DSC01722.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5662265679899193906" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-F3htVF7hGaI/TpRoHijXryI/AAAAAAAAAw4/dGGl8HVGPGQ/s1600/DSC01727.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-F3htVF7hGaI/TpRoHijXryI/AAAAAAAAAw4/dGGl8HVGPGQ/s320/DSC01727.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5662265110255087394" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-VRsiV5wHqRQ/TpRnoSqEsHI/AAAAAAAAAws/egMsW2P8K6I/s1600/DSC01739.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-VRsiV5wHqRQ/TpRnoSqEsHI/AAAAAAAAAws/egMsW2P8K6I/s320/DSC01739.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5662264573412290674" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-T_1NlN2CiWc/TpRnGaB9ocI/AAAAAAAAAwg/yp0t_5aSajY/s1600/DSC01831.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-T_1NlN2CiWc/TpRnGaB9ocI/AAAAAAAAAwg/yp0t_5aSajY/s320/DSC01831.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5662263991275987394" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-_9pVlPs_AEc/TpRmpDC1rnI/AAAAAAAAAwU/MYFx3q4Wdjw/s1600/DSC01808.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-_9pVlPs_AEc/TpRmpDC1rnI/AAAAAAAAAwU/MYFx3q4Wdjw/s320/DSC01808.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5662263486889438834" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-n1YFEpMs_6g/TpRmIclNQmI/AAAAAAAAAwI/oL9zfdz3fQM/s1600/DSC01806.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-n1YFEpMs_6g/TpRmIclNQmI/AAAAAAAAAwI/oL9zfdz3fQM/s320/DSC01806.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5662262926808793698" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-iho8lX5mg6U/TpRlnphQhoI/AAAAAAAAAv8/2M9EWlQbWWc/s1600/DSC01891.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-iho8lX5mg6U/TpRlnphQhoI/AAAAAAAAAv8/2M9EWlQbWWc/s320/DSC01891.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5662262363346208386" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-QIX29qpYP5s/TpRlHA5oCWI/AAAAAAAAAvw/_8w5RRhpXwE/s1600/DSC01899.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-QIX29qpYP5s/TpRlHA5oCWI/AAAAAAAAAvw/_8w5RRhpXwE/s320/DSC01899.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5662261802686744930" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-WHrWwgVGnZY/TpRklRXdgPI/AAAAAAAAAvk/Y6h8aV7ubII/s1600/DSC01909.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-WHrWwgVGnZY/TpRklRXdgPI/AAAAAAAAAvk/Y6h8aV7ubII/s320/DSC01909.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5662261222991298802" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-8CZvsaQoE7A/TpRkHzlqE9I/AAAAAAAAAvY/YgAJX7CfvAg/s1600/DSC01918.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-8CZvsaQoE7A/TpRkHzlqE9I/AAAAAAAAAvY/YgAJX7CfvAg/s320/DSC01918.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5662260716781573074" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-m2J6f9eUF6A/TpRjcsGTH6I/AAAAAAAAAvM/g5lUJlMHNy0/s1600/DSC02017.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-m2J6f9eUF6A/TpRjcsGTH6I/AAAAAAAAAvM/g5lUJlMHNy0/s320/DSC02017.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5662259976036622242" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-6sXuDC-34Ok/TpRjDWH-UoI/AAAAAAAAAvA/8xRzwG5qAqs/s1600/DSC02004.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-6sXuDC-34Ok/TpRjDWH-UoI/AAAAAAAAAvA/8xRzwG5qAqs/s320/DSC02004.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5662259540641337986" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-W34-hk1sdX4/TpRiYfifefI/AAAAAAAAAu0/_gCOHuvMAkQ/s1600/DSC01977.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-W34-hk1sdX4/TpRiYfifefI/AAAAAAAAAu0/_gCOHuvMAkQ/s320/DSC01977.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5662258804434106866" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-3484122223207955334?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/3484122223207955334/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/10/hanh-trinh-en-thanh-troy-2.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/3484122223207955334'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/3484122223207955334'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/10/hanh-trinh-en-thanh-troy-2.html' title='Hành trình đến thành Troy -  2'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-UZOleYUyuBw/TpRqSIdGd3I/AAAAAAAAAxo/5A-fc-ZWGPQ/s72-c/DSC01880.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-5736808537632211948</id><published>2011-10-04T03:14:00.012+07:00</published><updated>2011-10-04T03:39:15.885+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trung Đông'/><title type='text'>Hành trình đến thành Troy</title><content type='html'>1. Ankara&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-te6tiLuXSTc/ToobdEwmsMI/AAAAAAAAAuU/7CLq1zrY1as/s1600/DSC01559.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-te6tiLuXSTc/ToobdEwmsMI/AAAAAAAAAuU/7CLq1zrY1as/s320/DSC01559.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5659366068052209858" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-g8HEVIfGKzY/ToobDF7LI4I/AAAAAAAAAuM/JLJuozyXhbM/s1600/DSC01510.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-g8HEVIfGKzY/ToobDF7LI4I/AAAAAAAAAuM/JLJuozyXhbM/s320/DSC01510.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5659365621688378242" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-84BfGg2jHSs/TooaqcYPyCI/AAAAAAAAAuE/fEun_rvm5-g/s1600/DSC01515.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-84BfGg2jHSs/TooaqcYPyCI/AAAAAAAAAuE/fEun_rvm5-g/s320/DSC01515.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5659365198219167778" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-iyPk9YoWq_E/TooaOtIoKrI/AAAAAAAAAt8/dDwZGjKM4cM/s1600/DSC01512.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-iyPk9YoWq_E/TooaOtIoKrI/AAAAAAAAAt8/dDwZGjKM4cM/s320/DSC01512.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5659364721680722610" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-XJOLYR9Kddw/TooZxIR_CjI/AAAAAAAAAt0/6Ajr87XR20w/s1600/DSC01450.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-XJOLYR9Kddw/TooZxIR_CjI/AAAAAAAAAt0/6Ajr87XR20w/s320/DSC01450.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5659364213571652146" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-XA5e15tnQRQ/TooZY7NyeMI/AAAAAAAAAts/ad24dEP5VuA/s1600/DSC01444.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-XA5e15tnQRQ/TooZY7NyeMI/AAAAAAAAAts/ad24dEP5VuA/s320/DSC01444.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5659363797747529922" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-iIYiL-ndvto/TooY9f41ftI/AAAAAAAAAtk/uk6B0eWpuF4/s1600/DSC01426.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-iIYiL-ndvto/TooY9f41ftI/AAAAAAAAAtk/uk6B0eWpuF4/s320/DSC01426.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5659363326555422418" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-V-wz-mKzIf0/TooYlD_EOyI/AAAAAAAAAtc/wYkm9NoJw7s/s1600/DSC01396.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-V-wz-mKzIf0/TooYlD_EOyI/AAAAAAAAAtc/wYkm9NoJw7s/s320/DSC01396.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5659362906748500770" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-Tn7fVB8dH8g/TooYQa3w8VI/AAAAAAAAAtU/-rMS91P1zuQ/s1600/DSC01394.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-Tn7fVB8dH8g/TooYQa3w8VI/AAAAAAAAAtU/-rMS91P1zuQ/s320/DSC01394.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5659362552114639186" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-5736808537632211948?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/5736808537632211948/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/10/hanh-trinh-en-thanh-troy.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5736808537632211948'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5736808537632211948'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/10/hanh-trinh-en-thanh-troy.html' title='Hành trình đến thành Troy'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-te6tiLuXSTc/ToobdEwmsMI/AAAAAAAAAuU/7CLq1zrY1as/s72-c/DSC01559.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-5075994787746564906</id><published>2011-09-24T13:11:00.012+07:00</published><updated>2011-09-24T17:09:38.705+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện thường ngày'/><title type='text'>Tiên s…”Trải lòng”</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-4BKvcnLi9J8/Tn11E_m5hnI/AAAAAAAAAtM/kb9pAbN3IBo/s1600/nuoc%2Bmat%2Bca%2Bsau.gif"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-4BKvcnLi9J8/Tn11E_m5hnI/AAAAAAAAAtM/kb9pAbN3IBo/s320/nuoc%2Bmat%2Bca%2Bsau.gif" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655805435701724786" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng nay đọc báo mạng, thấy em Kim.A …trải lòng về hậu những giây phút chuẩn bị cắt cổ người tình trên xe Lexus.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy tuần trước, báo giấy với báo mạng thi nhau cho cả vợ lẫn người tình của vợ nhà báo Hoàng H …trải lòng về những tính toán trước khi đổ xăng đốt chồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vaì ba tháng trước, hễ cứ giở tờ báo nào ra hoặc bật máy tính lên là thấy Nguyễn Đức N …trải lòng về việc chuẩn bị moi mắt, chặt tay chặt chân người yêu rồi cướp của phi tang..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nào cũng như ngày nào, hễ không đọc báo thì thôi, chứ nếu rỗi hơi hoặc còn chút quan tâm rơi rớt dành cho những gì “ngoài kia" đang chảy thì độc giả chắc chắn phải vài lần điên tiết với cái chữ…”trải lòng” được một số người cầm bút hoặc bấm bàn phím dùng một cách cải lương và vô trách nhiệm đến kinh hoàng. Khi thì cô người mẫu này trải lòng… trước khi tụt hết quần áo. Lúc thì anh ca sĩ kia trải lòng…về những phút giây đắn đo giật bồ của đồng nghiệp trong giới showbiz.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta thường trải lòng hay giúp một ai đó trải lòng khi cần nhận được sự thông cảm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn những kẻ giết người, những con người vừa nhuộm đen bộ lòng cũng như bàn tay để làm điều xấu cái ác thì trước khi đến được với sự cảm thông, chí ít cũng cần có thời gian nhất định để bị bắt buộc phải nói ra, khai báo, trần tình, nhận tội,…chứ làm sao lại ngang nhiên sớm sủa…trải lòng cứ như trải lụa thông qua ngôn ngữ của mấy người múa bút thế nhỉ?&lt;br /&gt;Muốn chửi quá nên chẳng nghĩ đến câu chữ nuột nà nữa, cứ chửi cho sướng miệng đã, kẻo ngày mai lại phải nghe, nhìn, thấy Lê Văn Luyện tiếp tục …"trải lòng" như trải chiếu hoa với một nhà báo nào đó về chuyện đã cướp đi 3 mạng sống một lúc và đẩy bé Bích tội nghiệp vào bể trầm luân khủng hoảng tâm lý suốt một đời người.&lt;br /&gt;Tiên s…”trải lòng’ !!!&lt;br /&gt;Thích chửi quá nên chửi một phát cho sướng cái miệng cả đời chưa biết nói bậy bao giờ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-5075994787746564906?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/5075994787746564906/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/09/tien-sutrai-long.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5075994787746564906'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5075994787746564906'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/09/tien-sutrai-long.html' title='Tiên s…”Trải lòng”'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-4BKvcnLi9J8/Tn11E_m5hnI/AAAAAAAAAtM/kb9pAbN3IBo/s72-c/nuoc%2Bmat%2Bca%2Bsau.gif' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-2195553269712106414</id><published>2011-09-21T10:04:00.008+07:00</published><updated>2011-09-21T15:25:36.312+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện nhà'/><title type='text'>"A New Home For International Students"</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;By Journalism student Linh Truong'12&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Đăng lại bài báo này của con gái (dù chưa xin phép) coi như một sự "đánh dấu" nho nhỏ từ phía mẹ.&lt;br /&gt;------&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-pu42Kd1sAR4/TnlWP6T-nVI/AAAAAAAAAtE/XH7vTt9nL-E/s1600/boarders2.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 225px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-pu42Kd1sAR4/TnlWP6T-nVI/AAAAAAAAAtE/XH7vTt9nL-E/s320/boarders2.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5654645638491446610" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-s1xGDyc1SZM/TnlWLLzuXrI/AAAAAAAAAs8/IY5JypyKnYU/s1600/Joella%2BBoarders.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 213px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-s1xGDyc1SZM/TnlWLLzuXrI/AAAAAAAAAs8/IY5JypyKnYU/s320/Joella%2BBoarders.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5654645557288656562" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;As an international student, I am usually asked if I feel homesick. Of course I miss my family and friends a lot. The life of an international student is sometimes as hard as taking an AP Exam without any preparation. However, once we know what to expect, it is a lot easier to make the transition. After three weeks at Stuart Hall, I feel like I have been welcomed to a big, new family.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Here at Stuart Hall School, international students must take responsibility for their learning without relying on their parents. However, teachers and friends are very nice, and they are always willing to help us. Each class has only 10 to 15 people, so students must participate in lectures and listen actively rather than passively.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cam Ly, a new Vietnamese Student, commented, “In class, the teachers ask a lot of questions, and they encourage us to speak up. ” She was impressed not only by the easy access to knowledge, but also by the learning styles of students here. Here we do not have any restraints while studying. Students feel comfortable using different approaches to learning as long as they still focus on their work. This freedom is almost impossible to find in classrooms in Vietnam. Cam Ly was really surprised that during tests we can ask the teacher any time we are not sure about what a question means; then the teacher will explain and give us suggestions. Jo, a student from Korea, states that she chose to go to Stuart Hall because of the positive learning environment. Jo found the teachers to be really supportive; she loves the way she was greeted on her very first days at Stuart Hall School.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Moreover, at school, we do not just learn. This is a new community and we really need to integrate. I love people here for being so nice, for showing me around on my first day, for breaking the ice and for making me feel at home. When I think of the word “home,” I realize that STU is literally home for those who are boarders! From every story I have heard from my friends, living at STU is an amazing experience. Ly and Jo both love the trips and activities that they, together with other boarders, go on every weekend. During the week they have study hall right after school; and after dinner they can always sign out to go downtown. Independent life teaches them how to think and make decisions, how to see what is needed and what is unnecessary, and, most importantly, it helps them make good friends for life.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I found it really interesting that, unlike in public high school, the different hair color does not make us feel out of place here. Caroline Walsh explained it best, ”A significant part of our educational journey at STU is learning about those around us. Our international life is an integral part of our community. ” She made me smile, for I knew then that I would have such a great year here!&lt;br /&gt;----&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Hình minh họa đã được tác giả Linh Trương xin phép bản quyền trước khi đăng:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;1-Boarders SHS&lt;br /&gt;2-Joelle Boarders&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-2195553269712106414?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/2195553269712106414/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/09/new-home-for-international-students.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2195553269712106414'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2195553269712106414'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/09/new-home-for-international-students.html' title='&quot;A New Home For International Students&quot;'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-pu42Kd1sAR4/TnlWP6T-nVI/AAAAAAAAAtE/XH7vTt9nL-E/s72-c/boarders2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-5408515188643988675</id><published>2011-09-16T08:32:00.005+07:00</published><updated>2011-09-21T10:52:22.458+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện dài kỳ'/><title type='text'>Những người đàn bà của tôi- 1</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-2RxyO1rjlV0/TnKp1jH__AI/AAAAAAAAAs0/GVXnNTcWGVY/s1600/images.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 259px; height: 194px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-2RxyO1rjlV0/TnKp1jH__AI/AAAAAAAAAs0/GVXnNTcWGVY/s320/images.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5652767219730349058" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị bước xuống cầu thang, trán nhăn như trán khỉ, càu nhàu:" Chán bỏ mẹ những cái biển chỉ đường". Nói rồi chị liếc xéo về phía ông chồng cao lòng khòng đang thong thả tản bộ vào nhà xí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai giây sau, một chiếc áo Đông Xuân ba lỗ trắng như phấn, nhàu như lá chuối lao vèo từ nhà xí lao ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái trán đã nhăn hơn 35 năm có lẻ vì nhà xí và áo Đông Xuân lại xếp thêm vài nếp, mắt chị trợn trừng đỏ quạch:" Tao thề với mày, không phải là ngày xưa thì chó nó lấy. Sạch như thế thì làm gì có được đứa con nào. Các cụ bảo rồi, trẻ con nó không ở với nhà nào sạch quá đâu".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếng nước xối ào ào trong nhà xí khoảng 5 phút rồi cái dáng lòng khòng lại thong thả bước ra, ướt như chuột lột từ đầu tới chân, nước rỏ từng giọt xuống sàn nhà lát gạch men.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là ông chồng của chị.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-5408515188643988675?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/5408515188643988675/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/09/nhung-nguoi-ba-cua-toi.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5408515188643988675'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5408515188643988675'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/09/nhung-nguoi-ba-cua-toi.html' title='Những người đàn bà của tôi- 1'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-2RxyO1rjlV0/TnKp1jH__AI/AAAAAAAAAs0/GVXnNTcWGVY/s72-c/images.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-3022286869646757672</id><published>2011-09-14T10:53:00.011+07:00</published><updated>2011-09-21T15:35:19.363+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>LOOK AT YOURSELF AFTER WATCHING THIS</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-oUQRw03HCxc/TnBLOHr2B1I/AAAAAAAAAss/6Fh0W0w21CM/s1600/images.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 275px; height: 183px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-oUQRw03HCxc/TnBLOHr2B1I/AAAAAAAAAss/6Fh0W0w21CM/s320/images.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5652100238303168338" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Tặng những đứa trẻ đường phố hoang mang mất phương hướng của tôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cầu Trời ban cho các em niềm tin vào bản thân, vào cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cầu Người luôn rộng vòng tay để sẵn sàng ôm lấy các em. &lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;iframe width="560" height="345" src="http://www.youtube.com/embed/Gc4HGQHgeFE" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-3022286869646757672?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/3022286869646757672/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/09/look-at-yourself-after-watching-this.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/3022286869646757672'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/3022286869646757672'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/09/look-at-yourself-after-watching-this.html' title='LOOK AT YOURSELF AFTER WATCHING THIS'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-oUQRw03HCxc/TnBLOHr2B1I/AAAAAAAAAss/6Fh0W0w21CM/s72-c/images.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-5326937949321240951</id><published>2011-09-10T08:37:00.010+07:00</published><updated>2011-09-10T11:08:40.731+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bạn bè'/><title type='text'>Chân tình</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-GsGdNUP99Os/TmrMBXGLsOI/AAAAAAAAAsk/jwJevOh8oXU/s1600/DSC01232.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-GsGdNUP99Os/TmrMBXGLsOI/AAAAAAAAAsk/jwJevOh8oXU/s320/DSC01232.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5650553006241591522" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nắng như thiêu như đốt lúc ban ngày, sầm sập mưa như trút khi chiều đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mệt mỏi vì công việc, hai tay tự nhiên buông thõng, chỉ muốn tự thưởng cho mình một ngày thanh thản.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Vợ chồng con cái đứa bạn thân kéo nhau ra Đà Nẵng thật đúng lúc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Dân địa phương" nồng nhiệt cũng được thể sáp vô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày bên bạn bè đủ để lại thấy yêu nắng, yêu gió, yêu vất vả và yêu những đứa trẻ thiệt thòi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm ơn vợ chồng con cái nhà nó và "lũ dân địa phương" quá chừng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều về, sên sến một tý đấy, nhưng lòng càng nhẹ nhõm  hơn khi chứng kiến thằng bạn lãng tử của mình hát khúc "Chân tình", giọng khê đặc và chẳng hay chút nào, nhưng đôi mắt thì chắc chắn hướng về bên vợ bên con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Chân tình" của nó hôm nay quả là khôn ngoan và dễ chịu vô cùng. .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;iframe width="355" height="295" src="http://www.youtube.com/embed/wkyPFiZx5O0" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-5326937949321240951?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/5326937949321240951/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/09/chan-tinh.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5326937949321240951'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5326937949321240951'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/09/chan-tinh.html' title='Chân tình'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-GsGdNUP99Os/TmrMBXGLsOI/AAAAAAAAAsk/jwJevOh8oXU/s72-c/DSC01232.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-5033633440998456759</id><published>2011-08-23T01:00:00.005+07:00</published><updated>2011-08-23T01:24:03.966+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện nhảm mua vui'/><title type='text'>Nửa mơ nửa tỉnh</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-LaIV11QJW6s/TlKdQO4HG4I/AAAAAAAAAsc/0xig0a_nao4/s1600/images.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 223px; height: 226px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-LaIV11QJW6s/TlKdQO4HG4I/AAAAAAAAAsc/0xig0a_nao4/s320/images.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5643746185245563778" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm qua, thế quái nào mà lại mơ Thị Nở biến thành người tình của AQ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xung quanh hai kẻ tội đồ là mảnh sành tung tóe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chí Phèo, tỉnh như sáo, tay lăm lăm cái chai đã vỡ một nửa, chưa biết nên bổ vào Thị Nở hay AQ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bổ vào AQ thì hơi run vì  chàng Chí nhận ra nó to con hơn mình một tý. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bổ vào Thị Nở thì chưa nỡ vì lòng còn chút vấn vương bát cháo hành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng Chí tiến gần hơn đến hai kẻ vụng trộm...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giật mình tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thoáng nhìn thấy Nam Cao gỡ kính, gấp "Làng Vũ Đại ngày ấy" lại và mỉm cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-5033633440998456759?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/5033633440998456759/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/08/nua-mo-nua-tinh.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5033633440998456759'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5033633440998456759'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/08/nua-mo-nua-tinh.html' title='Nửa mơ nửa tỉnh'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-LaIV11QJW6s/TlKdQO4HG4I/AAAAAAAAAsc/0xig0a_nao4/s72-c/images.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-4656783878049325916</id><published>2011-08-18T11:32:00.010+07:00</published><updated>2011-08-23T00:57:57.503+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện tình'/><title type='text'>Cầu vồng</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-leITOMDsG_U/TkyW7jsmGzI/AAAAAAAAAsQ/mGyakqtpP5w/s1600/images.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 194px; height: 260px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-leITOMDsG_U/TkyW7jsmGzI/AAAAAAAAAsQ/mGyakqtpP5w/s320/images.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5642050383127124786" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Entry này Bí tặng em M.A.&lt;br /&gt;------&lt;br /&gt;Quay lưng lại phía tôi, em khẽ nói:” Em ghét cái barrier, tất tần tật các loại barrier”.  Nói rồi em cười, vẻ vô tư.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi muốn nói với em rằng thứ tôi ghét nhất lúc này chính là nụ cười cố gắng tỏ ra vô tâm của em, nhưng vẫn đáp lời em rằng người ta sinh ra cái barrier là để giúp đời này duy trì một thứ trật tự tương đối và cũng đầy khiên cưỡng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em nghiêng đầu lắng nghe chăm chú, lại mỉm cười, rồi nói:” Thì đúng vậy, nhưng chính vì thế mà em ghét chúng. Chúng  khiến em liên tưởng tới sự ngăn chặn, cấm đoán thậm chí triệt tiêu luôn bản năng con người trong những tình huống cụ thể nào đó”.&lt;br /&gt;Em dài dòng diễn giải cho tôi nghe về cái thông điệp “stop” đầy tính đe dọa mà  những cành tre cong cong hay những cái cần sắt nặng nề thông qua đường thị giác truyền tải lên khối óc rồi vòng xuống trái tim mỗi con người. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi cánh cửa phòng tôi đóng lại sau nụ cười của em.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Còn lại một mình, tôi tự hỏi tại sao em thích nói những điều vớ vẩn như thế với tôi để làm gì? Em có hiểu không nhỉ, rằng tôi chẳng vì lý do gì mà phải băn khoăn liệu có tồn tại hay không trên cõi đời này những cành tre cong cong hay những thanh sắt trơ lỳ cản đường những kẻ đang cố tình vượt  qua một thứ chuẩn mực mong manh nào đó. Tôi không biết cái gì đang diễn ra trong suy nghĩ của em, chỉ biết rằng em thường quay lưng cùng với sự lấp lửng khó chịu này, mặc kệ tôi thầm mỉa mai cái điên rồ nửa già nua nửa con nít, nửa hướng thiện nửa sẵn sàng nhúng chàm của em. &lt;br /&gt;	&lt;br /&gt;Với tôi lúc này, một chút tình khiến cho cuộc sống đầy áp lực trở nên thi vị. Nó làm cho quãng thời gian đeo nặng gông cùm tính toán sắp đặt của tôi nhẹ nhàng hơn. Tôi luôn biết rằng những khoảnh khắc này rồi cũng sẽ qua đi, bởi tôi hài lòng với thành quả cuộc đời hiện hữu của tôi. Em cũng sẽ quay về với những gì đang là của em, nhẹ nhàng không ràng buộc. Lẽ ra em phải cảm ơn tôi mới phải vì tôi chưa từng muốn trở thành bất cứ thứ rào cản tình ái dây mơ rễ má nào níu giữ chân em hay bất kỳ người phụ nữ nào khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có cách nào làm cho em hiểu được rằng tôi chỉ là một thanh nam châm vô tình với vẻ ngoài im lìm bí hiểm. Thanh nam châm ấy nhiều khi còn không phân biệt nổi sự khác nhau của những vụn sắt quanh mình. Tôi chưa từng đưa tay đẩy bất cứ một vụn sắt nào ra khỏi cơ thể mình. Tôi để mặc cho chúng, hết vòng ngoài rồi vòng trong, đến thời điểm nào đó tự đuối sức mà rời khỏi tôi trong lặng lẽ. Em tỏ ra không hiểu làm gì, ngoan cố nửa vời về một thứ rào cản nhân văn vô cùng lẩn thẩn làm gì, dợm bước chân bỏ tôi ra đi trước khi tôi kịp tỏ ra hờ hững làm gì, vì chỉ một lần siêu lòng em quay mặt lại phía tôi và bước chân sang bên kia rào cản cũng đã quá đủ để  em trở thành một trong số những vụn sắt quanh tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thực sự muốn tiêu diệt cái cảm giác mà em gây ra cho tôi khi cố gắng chứng tỏ rằng mình đang chênh vênh trên chiếc barrier do chính em tạo nên. Em ngoan cố và ngu ngốc hơn tôi tưởng rất nhiều, không hề biết rằng giá trị của những vụn sắt đối với một thanh nam châm lạnh lẽo chính là sự dấn thân tuyệt đối cho những khoảnh khắc đam mê đến cạn kiệt nguồn sinh lực chứ không phải là hình ảnh những cành tre cong cong hay những thanh chắn nặng nề nhiều giá trị đạo đức nhân văn nửa vời, mỗi lần hất lên rồi hạ xuống lại làm mất đi một phần cảm hứng của những gã đàn ông trung niên đã quá dư thừa lý thuyết sống như tôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lòng tôi đã không còn chỗ cho bất cứ một điều gì mang màu sắc lãng mạn như thế đến từ em. Tôi muốn em phải trở thành lớp vụn sắt trong cùng gắn chặt vào tôi, rồi sau đó lại tự mình lặng lẽ tìm cách rời xa tôi như tất cả những người đàn bà khác, tuyệt nhiên không ngoại lệ. Tôi vốn là như thế. Chỉ mình em cố tình không hiểu điều đó, vẫn cố kiếm tìm để vẽ nên cho tôi và cả cho em một cái gì lung linh hơn thế. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vụn Sắt đáng yêu của tôi, em có hiểu không nhỉ, lâu lắm rồi, giữa những trắng đen thật giả lẫn lộn, tôi không còn đủ khả năng để cảm nhận bảy sắc cầu vồng, cho dù thỉnh thoảng nó vẫn hiển hiện giữa bầu trời sau những cơn mưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;iframe width="355" height="295" src="http://www.youtube.com/embed/KbpuQaSfnfI" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-4656783878049325916?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/4656783878049325916/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/08/cau-vong_18.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/4656783878049325916'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/4656783878049325916'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/08/cau-vong_18.html' title='Cầu vồng'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-leITOMDsG_U/TkyW7jsmGzI/AAAAAAAAAsQ/mGyakqtpP5w/s72-c/images.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-108363056274477887</id><published>2011-08-13T17:23:00.010+07:00</published><updated>2011-08-13T18:48:09.112+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện nhà'/><title type='text'>Gánh vàng đi đổ sông Ngô ?</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-V0G5h6YY6xg/TkZYN45v3XI/AAAAAAAAAr4/Eo2hfggw0jI/s1600/images.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 258px; height: 196px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-V0G5h6YY6xg/TkZYN45v3XI/AAAAAAAAAr4/Eo2hfggw0jI/s320/images.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5640292578964266354" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bữa cơm trưa ồn ào náo nhiệt. Hơn 20 cái miệng đủ mọi thành phần thi nhau cập nhật thông tin Đông Tây Kim Cổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ già nghễnh ngãng ngồi góc giường ngắm miệng các con, thỉnh thoảng cười vu vơ.&lt;br /&gt;Mấy đứa trẻ thì thầm:" Chẳng hiểu cái gì đâu, cứ cười lấy lệ thế thôi", rồi nhấm nháy nhìn nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện lan man từ học hành, yêu đương, chợ búa, giá cả đến bài ngoại cổ xúy nội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc này, nụ cười 89 mùa xuân của mẹ bỗng trở nên sáng rỡ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ vẫy vẫy tay ra ý gọi một đứa cháu tới gần. Nó cười tủm tỉm nói to:" Bà cho cháu tiền à"?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ cười:" Ờ, ra đây bà cho thứ quí hơn tiền nhiều".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi bà bảo nó lấy giấy bút, bắt đầu đọc cho nó chép một bài thơ cổ xúy nội, bài ngoại mà bà nghe được và còn nhớ từ những ngày xa xưa khi theo chồng là một anh học sinh trường Bưởi về làm dâu vài năm ở mãi vùng Hưng Nhân xa xôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài thơ ấy thế này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Nơi đây hiệu thổi bóng đèn&lt;br /&gt;Nhà hai phố chợ tại miền Hưng Nhân&lt;br /&gt;Bán buôn bán lẻ xa gần&lt;br /&gt;Nhấc cân  giá cả chẳng nhầm một ly.&lt;br /&gt;Hàng các kiểu lối gì cũng có&lt;br /&gt;Trắng mà trong thực rõ pha lê&lt;br /&gt;Thuốc pha mỹ thuật lành nghề&lt;br /&gt;Thổi lò hương ngát chế ve cốt thần&lt;br /&gt;Bàn chè, tách cốc vân vân...&lt;br /&gt;Muốn màu gì cũng chế tuân như lời.&lt;br /&gt;Hỡi người tâm huyết ai ơi&lt;br /&gt;Chấn hưng mỹ nghệ giúp nhời hô to&lt;br /&gt;Gánh vàng đi đổ sông Ngô (Trung Quốc)?&lt;br /&gt;Sông mình (Việt Nam) cũng đủ bến bờ kém đâu.&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài thơ mộc mạc khiến 20 cái miệng  rụt rè bớt volume. Rồi bọn trẻ vừa liếc về phía mẹ vừa thì thầm với nhau:" Hóa ra là hiểu hết đấy, chỉ có điều lúc nào cần nói mới nói thôi" !!!&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-108363056274477887?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/108363056274477887/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/08/ganh-vang-i-o-song-ngo.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/108363056274477887'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/108363056274477887'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/08/ganh-vang-i-o-song-ngo.html' title='Gánh vàng đi đổ sông Ngô ?'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-V0G5h6YY6xg/TkZYN45v3XI/AAAAAAAAAr4/Eo2hfggw0jI/s72-c/images.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-5446916372014264643</id><published>2011-08-06T22:21:00.004+07:00</published><updated>2011-08-06T23:49:30.409+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Bất lực rồi</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-q1P9z4csyWM/Tj1ciak_wgI/AAAAAAAAArw/DB-wv7fExoQ/s1600/images.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 259px; height: 194px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-q1P9z4csyWM/Tj1ciak_wgI/AAAAAAAAArw/DB-wv7fExoQ/s320/images.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5637764054857531906" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xếp hàng trả tiền ở Metro. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em gái hay chuyện đứng sau lưng  nhìn thấy một lố 4 chai nước tương tỏi ớt trong giỏ hàng của mình liền bép xép ngay rằng ăn loại  này còn tạm chứ chị chớ có mua nước mắm pha sẵn tỏi ớt đấy nhé. Mình hỏi tại sao, nó cũng ngon đấy chứ. Em cười nói chị không bán hàng không biết, em thấy người ta đi thu sạch sành sanh loại nước mắm pha sẵn ấy rồi, mà nó đắt chứ rẻ gì cho cam hả chị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà già đứng trước quay lại nhìn bộ dạng của hai vợ chồng mình một lúc rồi thủng thẳng rằng cho dù là vì ngại hay vì vụng thì cũng nên cố mà đập tỏi cắt ớt vào bát nước chấm, chớ lười cháu ạ, vừa tốn tiền vừa ăn không ngon, có khi còn độc hại. Bà bảo chẳng rõ cái nhà chị kia (ý nói em gái hay chuyện đứng sau mình) nói đúng hay sai nhưng quả thật là cái loại nước mắm pha sẵn tỏi ớt ấy chỉ để vài ngày là có dáng dấp nhơn nhớt thế nào ý, lại đắt hơn nhiều, tội gì mà ăn của ấy hả cháu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình nghe cả em cả bà, thấy ai nói cũng đúng, liền bảo thôi cháu lười nốt lần này (vì quen rồi), lần sau chắc chắn là cháu sẽ tiết kiệm chi phí và cẩn trọng hơn với vệ sinh an toàn thực phẩm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến lượt thanh toán hóa đơn. Nửa xe đồ, chủ yếu là đồ ăn, đã được mình cân nhắc đắn đo kỹ lưỡng hơn rất nhiều so với cách đây vài tháng, cái gì cần thì mới mua. Ấy vậy mà nhìn những con số lớn gấp hai gấp ba lần trước đây nhảy loạn trên màn hình, dù ví chưa lép đến mức cần báo động, mình vẫn không nén nổi tiếng thở dài khe khẽ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em gái hay chuyện nhòm vào tờ hóa đơn của mình bảo chị bắt đầu bất lực rồi phải không, em thì em chết hẳn lâu rồi, hóa đơn của em giờ không được phép kéo dài tới hơn 5 dòng, số má cũng chỉ dừng lại ở mức hai chữ số thôi chứ mua bán như chị thì em không thể đầu thai kiếp khác được mà nuôi gia đình, lâu lắm em mới vào đây cho bọn trẻ đỡ nhớ  cảnh đẩy xe trong siêu thị thôi chị ạ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình nghe em gái nói buồn cười mãi, nhưng quả thật, cứ cái đà này thì mình cũng chẳng biết quá trình đi từ bất lực đến chết hẳn của mình sẽ kéo dài bao lâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nẫu ruột!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;----&lt;br /&gt;Hình ảnh mang tính chất minh họa.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-5446916372014264643?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/5446916372014264643/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/08/bat-luc-roi.html#comment-form' title='12 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5446916372014264643'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5446916372014264643'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/08/bat-luc-roi.html' title='Bất lực rồi'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-q1P9z4csyWM/Tj1ciak_wgI/AAAAAAAAArw/DB-wv7fExoQ/s72-c/images.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-6475899201532285635</id><published>2011-08-02T09:25:00.002+07:00</published><updated>2011-08-02T09:33:34.612+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Không có nhãn'/><title type='text'>Ngày hôm nay</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-5Ein6aspyOw/TjdhuD-lkiI/AAAAAAAAAro/w7BIp0CWvrg/s1600/beautifulsummer.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 214px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-5Ein6aspyOw/TjdhuD-lkiI/AAAAAAAAAro/w7BIp0CWvrg/s320/beautifulsummer.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5636080902647157282" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để trống blog một ngày, để xem gió lành thổi gì tới cho cánh đồng niểm tin của lòng ta?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-6475899201532285635?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/6475899201532285635/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/08/ngay-hom-nay.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/6475899201532285635'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/6475899201532285635'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/08/ngay-hom-nay.html' title='Ngày hôm nay'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-5Ein6aspyOw/TjdhuD-lkiI/AAAAAAAAAro/w7BIp0CWvrg/s72-c/beautifulsummer.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-8753625739639690221</id><published>2011-07-27T21:52:00.006+07:00</published><updated>2011-07-27T23:01:42.308+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện nhà'/><title type='text'>Hơi ấm tâm hồn</title><content type='html'>Ngồi bên con gái và ngắm con chơi đàn thấy đời thật bình yên. &lt;br /&gt;Bức tranh con vẽ mẹ khi con mới 7 tuổi nhìn mẹ từ trên tường. &lt;br /&gt;Trong tranh, mặt mẹ to đùng, chân tay giống hệt bốn que tăm. &lt;br /&gt;Hỏi con: "Mẹ có xinh không?" Con trả lời: "Con yêu mẹ nhất!!!"&lt;br /&gt;--------&lt;br /&gt;Bản cover của con gái đây:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="560" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/0PXqc5LnQJI" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-8753625739639690221?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/8753625739639690221/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/07/xa-xi-tret.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8753625739639690221'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8753625739639690221'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/07/xa-xi-tret.html' title='Hơi ấm tâm hồn'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/0PXqc5LnQJI/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-5247132536814038399</id><published>2011-07-26T18:16:00.003+07:00</published><updated>2011-07-26T18:23:19.073+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện phiếm'/><title type='text'>Diễm xưa</title><content type='html'>Lớp học của chúng tôi tổ chức tiệc chia tay cho học viên. Bảy ngày qua, chàng trai tóc vàng có cô người yêu Việt Nam bị  nàng người đẹp của một xứ Đông Nam Á đeo như đeo đuôi. Công nhận đó là một người đàn bà đẹp. Nàng có cặp chân dài, đôi mắt thông minh, dáng nói chung cực chuẩn. Điều căn bản nhất là nàng luôn kè kè bên cạnh chàng, cấm ai có cơ hội len chân đến bên chàng. &lt;br /&gt;Hôm nay chia tay, là dịp để mọi người thỏa lòng nói những gì mình muốn với những ai mình muốn.&lt;br /&gt;Cô nàng xinh đẹp dáng cực chuẩn lớp tôi chuẩn bị một món quà tặng chàng trai và đặt nó trên bàn ăn, như một lời cảnh báo cho các đối tượng nhăm nhe còn lại.&lt;br /&gt;Chàng trai tóc vàng tỏ ra hơi bối rối nhưng vì lý do tế nhị nên vẫn ân cần với nàng. &lt;br /&gt;Đến phần văn nghệ, cô nàng xinh đẹp lên hát một bài bằng tiếng bản địa, đôi mắt tình tứ liếc nhìn chàng trai một cách da diết. Công bằng mà nói, mọi người trong lớp không ai ghét nàng, thấy nàng khổ sở quá vì đeo bám thì cũng tỏ ra thương thương nhưng vẫn lo cho cô gái Việt Nam bé nhỏ là bạn chàng. &lt;br /&gt;Chàng trai tóc vàng có vẻ suy nghĩ rồi quyết định xin hát một bài. &lt;br /&gt;Rồi chàng cầm micro, mời một cô gái Việt Nam khác lên cùng hát bài Diễm xưa của Trịnh Công Sơn bằng thứ tiếng Việt chuẩn không cần chỉnh.&lt;br /&gt;Ông thầy đạo mạo ngồi cạnh tôi cười nói:” Thôi rồi, tóc vàng mà hát Diễm xưa thế kia thì còn gái xứ nào xông vô đây được nữa, yên tâm nhớn đi”.&lt;br /&gt;Lời thầy chẳng biết có chỉnh vào đâu được nữa không?&lt;br /&gt;--------&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-5247132536814038399?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/5247132536814038399/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/07/diem-xua.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5247132536814038399'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5247132536814038399'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/07/diem-xua.html' title='Diễm xưa'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-8054117637827180709</id><published>2011-05-18T15:55:00.005+07:00</published><updated>2011-05-18T16:10:40.874+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện nhảm mua vui'/><title type='text'>Chung thủy</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-lB1wKGEyJRQ/TdOKa1dZEmI/AAAAAAAAArM/gGUFRY22Pao/s1600/m%25C5%25A9.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 168px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-lB1wKGEyJRQ/TdOKa1dZEmI/AAAAAAAAArM/gGUFRY22Pao/s320/m%25C5%25A9.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5607978154637988450" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;B&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;à vợ thấy cô gái trẻ cảm ơn mãi thì lại có vẻ tiêng tiếc, ý chừng sợ mình vừa bán hớ mất mấy cái mũ bảo hiểm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông chồng ghé tai bà ra vẻ nhỏ to bảo ờ thì căn bản là mấy cái mũ này về quê vẫn dùng được nên con bé nó mới cảm ơn, mà mình thì cũng có thêm 30 nghìn rau dưa, mũ cũ để đấy mãi thì rồi cũng nát mất, phí của.  Bà thấy có ai bỗng dưng cho mình 30 nghìn không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà ông có 4 người, vào thời điểm trước khi sự kiện này xảy ra thì trung bình mỗi đầu người sở hữu gần 4 chiếc mũ bảo hiểm. Phần lớn trong số đó là sản phẩm của tính hay tiếc của giời của bà, mũ dùng cũ mấy thì bà cũng không bao giờ vứt đi hoặc cho ai, thậm chí thấy ai có ý định thay mũ là bà lại nhìn ngó rồi toan tính xin về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà bảo tính bà xót của, đến mũ bảo hiểm vỡ còn chẳng muốn bỏ đi huống chi là bỏ chồng, ông và các con nên đánh giá cao cái nét truyền thống ấy của một người phụ nữ Việt Nam điển hình chung thủy là bà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông thì ngán cái đống mũ ấy đến tận cổ. Khách đến nhà mà chẳng may quên đội mũ thì lúc về thế nào cũng được ông đon đả gợi ý cho mượn rồi âm thầm mong họ đừng bao giờ nhớ ra là đã mượn nó ở đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng thì bà cũng thuận ý cầm 30 nghìn của cô đồng nát rồi quay gót.&lt;br /&gt;Chờ bà đi khuất, ông rút vội ví lấy ra 30.000 đồng đưa cho cô gái rồi bảo cháu làm ơn mang mấy cái mũ này đi đâu hộ bác với nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái trẻ vừa xếp 8 cái sự chung thủy vào bao tải dứa, cái thì bung quai mất ốc, cái thì đã sứt miếng tướng, lòi cả xốp trắng bên trong, vừa xếp vừa nhìn ông cười chảy cả nước mắt.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-8054117637827180709?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/8054117637827180709/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/05/chung-thuy.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8054117637827180709'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8054117637827180709'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/05/chung-thuy.html' title='Chung thủy'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-lB1wKGEyJRQ/TdOKa1dZEmI/AAAAAAAAArM/gGUFRY22Pao/s72-c/m%25C5%25A9.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-3869884828809511463</id><published>2011-05-14T00:22:00.021+07:00</published><updated>2011-05-15T20:48:48.979+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Một người đàn ông...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-l55FiS4A5is/Tc1p7f_6LHI/AAAAAAAAArE/xfOnZxEBBMU/s1600/Dan%2Bong.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-l55FiS4A5is/Tc1p7f_6LHI/AAAAAAAAArE/xfOnZxEBBMU/s320/Dan%2Bong.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5606253582068886642" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Tặng cả nhà mẩu trò chuyện xinh xinh (với sự đồng thuận chia sẻ của người trong cuộc). Chắc hẳn chân dung người đàn ông này trong mắt chị em và anh em sẽ rất khác nhau. &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;(H là Hỏi. Đ là Đáp)&lt;br /&gt;----------------&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;(. . . .)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;H: Vậy anh đi với người khác từ bao giờ? Anh có nhớ chính xác không?&lt;br /&gt;Đ: Chính xác thì anh không nhớ.&lt;br /&gt;H: Từ khi vợ anh sinh con trai, anh có thấy tình cảm gia đình đầm ấm hơn không?&lt;br /&gt;Đ: Lúc ấy là quí hóa lắm. Đây là cái vấn đề tư tưởng con người, cứ được một thằng cúng cơm là phấn khởi lắm.&lt;br /&gt;H: Có được thằng cúng cơm là phấn khởi...Nhưng trước đấy anh đi với người khác không phải là vì cần con trai, đúng không, vì không yêu vợ mấy đúng không, bây giờ cũng không yêu vợ, đúng không?&lt;br /&gt;Đ: Đúng&lt;br /&gt;H: Thế bây giờ anh với vợ có hòa hợp với nhau về chuyện giường chiếu không?&lt;br /&gt;Đ: Có&lt;br /&gt;H: Vẫn hòa hợp với vợ?&lt;br /&gt;Đ: Vẫn hòa hợp bình thường.&lt;br /&gt;H: Vậy mà anh vẫn có người khác? Ví dụ như hai hôm nay em thấy anh vẫn đi. Thế là anh có bạn gái à?&lt;br /&gt;Đ: Cũng có một gia đình riêng.&lt;br /&gt;H: Có một gia đình riêng rồi? Thế cơ à? Thế có con trai hay con gái?&lt;br /&gt;Đ: Con gái, được đứa con gái.&lt;br /&gt;H: Cháu mấy tuổi rồi?&lt;br /&gt;Đ: Năm nay mới đi học lớp 1.&lt;br /&gt;H: Thế à? Thế anh cân bằng giữa hai gia đình như thế nào?&lt;br /&gt;Đ: Chủ yếu là gốc của mình.&lt;br /&gt;H: Là nhà này?&lt;br /&gt;Đ: Đúng rồi, còn cái kia chỉ là phụ thôi&lt;br /&gt;H: Phụ tức là vợ bé à?&lt;br /&gt;Đ: Trong đầu nghĩ là thôi người ta đi lại, người ta yêu mình, xin đứa con thì mình thỉnh thoảng cũng lên trên ấy một tí.&lt;br /&gt;H : Thế anh có yêu người ta không ?&lt;br /&gt;Đ: Cũng bình thường, chả yêu. Mới đầu chỉ là một cái ghét thôi mà cuối cùng người ta lại sinh ra yêu mình.&lt;br /&gt;H: Thì anh như thế này làm sao người ta không yêu được. Vợ anh cũng yêu anh. Các con anh cũng rất yêu anh. Nói đến bố thì cả 3 đứa đều nói rất yêu anh, nhưng chỉ chảy nước mắt mà không nói gì thêm nữa. Mỗi lần anh về nhà chính này này, thì anh có cảm thấy có lỗi với các con anh không ?&lt;br /&gt;Đ: Cũng có. Lẽ ra là mình phải ở nhà thì là đúng hơn, để các con nó đỡ buồn.&lt;br /&gt;H: Thì đúng là phải ở nhà chứ nhẽ ra gì nữa. Thế nhưng anh đi vì anh vẫn yêu người ta quá à, hay là sao ?&lt;br /&gt;Đ: Không phải là yêu. Thỉnh thoảng nghĩ cứ chán chán thì lại đi.&lt;br /&gt;H : Chán ở nhà à ?&lt;br /&gt;Đ: Ừ, chán ở nhà.&lt;br /&gt;H: Thế nó có uẩn khúc gì liên quan đến sức khỏe của anh không, hay liên quan đến tâm tư của anh mà anh phải đi không? &lt;br /&gt;Đ: Không&lt;br /&gt;H: Hoàn toàn thích thì đi?&lt;br /&gt;Đ: Thích thì đi, không thích thì ở nhà, cái tính nó thế. Chủ yếu cái gốc của mình thì vẫn ở đây.&lt;br /&gt;H: Tức là anh vẫn coi cái gia đình lớn này là quan trọng nhất?  Anh cũng bắt đầu ý thức được là phải để dành nuôi các con phải không? Thế còn cái gia đình nhỏ kia của anh thì sao, anh cũng phải có ý thức nuôi con bên kia chứ?&lt;br /&gt;Đ: Không&lt;br /&gt;H: Tại sao?&lt;br /&gt;Đ: Ở trên ấy là tự người ta nuôi.&lt;br /&gt;H: À, cô kia đẻ thì cô ý nuôi?&lt;br /&gt;Đ: Tức là... góc độ là...cũng giúp người ta làm một cái nhà thôi.&lt;br /&gt;H: Còn người ta tự nuôi con người ta à? Người ta chấp nhận như thế à?&lt;br /&gt;Đ : Ừ. Chứ còn nói về kinh tế thì mình không ảnh hưởng gì. Đấy thì em cũng biết đấy, cả hai vợ chồng đi làm thì bao nhiêu tiền vợ mình cầm hết trả lương cho thợ, mình có còn tiền đâu. Đi thế thì là...&lt;br /&gt;H : Tức là chị hai chấp nhận vô điều kiện ? &lt;br /&gt;Đ: Ừ. Đi thế tức là vui vui thôi mà. Đi chơi thôi, một hai hôm.&lt;br /&gt;H: Anh cũng rơi vào cái tình huống hơi khó khăn đấy nhỉ? Thế có bao giờ anh nghĩ đến chuyện đón người ta thực sự về với gia đình hay là anh mặc kệ?&lt;br /&gt;Đ: Không. Không bao giờ đón về.&lt;br /&gt;H: Từ ngày xưa đã nghĩ thế à?  Mỗi lần anh đi về thì anh có thấy vợ anh rất buồn không? Anh có thương vợ không?&lt;br /&gt;Đ: Thương thì vẫn thương chứ, có cái nó là do số phận.&lt;br /&gt;H: Tại sao anh nói là do số phận?&lt;br /&gt;Đ: Vì không hiểu tại sao mình lại như thế nhỉ?&lt;br /&gt;H: À, tức là mình không đấu tranh được với mình à? Lúc thích đi thì vẫn cứ đi?&lt;br /&gt;Đ: Lúc thích đi vẫn cứ đi.&lt;br /&gt;H: Thế bây giờ chỉ có 2 bà thôi chứ gì? Không có ai khác à?&lt;br /&gt;Đ: Không, chả có ai khác cả. Căn bản nhiều khi tính nó oái oăm...Chỉ vì lúc đầu người ta nói người ta ghét mình.&lt;br /&gt;H: Ai ghét?&lt;br /&gt;Đ: Cô kia ý, nó bảo là đời mình mơ gì mà được nói chuyện với nó.&lt;br /&gt;H: Tức là cái cô quản lý của vợ chồng anh ấy à ?&lt;br /&gt;Đ: Ừ, cái đứa mà bây giờ nó thích mình ý. Nó nói thế thì mình mới tức, mình mới nghĩ cô này rồi thì... cho cô này chết. Thế là từ lúc ấy người ta lại cứ yêu mình.&lt;br /&gt;H: À, tức là vì anh ức quá, phải tán bằng được thì thôi à?&lt;br /&gt;Đ: Ừ, ức quá. Rồi bây giờ người ta lại cứ yêu mình.&lt;br /&gt;H: Thế anh có biết tuổi của của các con anh bây giờ tâm sinh lý đang đổi khác không? Ở nhà anh có bao giờ nói với các con là phải có những cái cẩn thận về chuyện quan hệ với bạn khác phái không?&lt;br /&gt;Đ: Có chứ. Các con đi học thì bao giờ anh chả dặn.&lt;br /&gt;H: Lời của anh nói như thế nào?&lt;br /&gt;Đ: Ví dụ đơn giản như con lớn đấy, bắt đầu đưa nó lên trường đại học,  anh chỉ bảo con là thôi cái việc ăn học hết bao nhiêu bố lo hết, cho mày ăn học, nhưng miến làm sao trước khi mày về nhà với bố mẹ thì mày vẫn còn là con gái. Chỉ nói mỗi câu thế thôi.&lt;br /&gt;H: Em hiểu, như thế là em hiểu. Nó cũng nói điều ấy với em. Thế cho nên em cũng nghĩ rằng là các con anh nó cũng dành một sự kính trọng đối với anh. Nhưng anh quả là người phức tạp quá.&lt;br /&gt;Đ: Có gì đâu, cái việc bố đi hình như chúng nó cũng quen rồi.&lt;br /&gt;H: Nó quen nhưng mà nó chỉ quen về hình thức thôi. Anh có bao giờ nghĩ là cái đó làm cho các con anh đau như thế nào không? Anh có biết không, anh có hiểu không?&lt;br /&gt;Đ: Biết chứ, nhưng cái việc mình đi mình phải chịu.&lt;br /&gt;H: Tức là anh không điều khiển được mình à?&lt;br /&gt;Đ: Chả điều khiển được. Cứ lúc nào thích đi thì là đi.&lt;br /&gt;H: Thế có thấy mâu thuẫn giữa cái tình thương con với cái không điều khiển được của mình không?&lt;br /&gt;Đ: Không, nghĩ nó cũng bình thường như không ý.&lt;br /&gt;H: Tức là mình đi mình thấy cũng bình thường, không nghĩ là nó làm cho các con đau như thế nào à?&lt;br /&gt;Đ: Lúc đó thì không&lt;br /&gt;H: Anh nghĩ gì sau khi nói chuyện với em và biết tâm tư của các con anh?&lt;br /&gt;Đ: Chủ yếu là ở mình, chủ yếu ở nhà bên này...(ngừng), còn cái việc bên kia là phụ...&lt;br /&gt;H: Con nào cũng là con, làm sao anh biết thế nào là chính với phụ? &lt;br /&gt;Đ: Con do vợ mình đẻ ra cho mình là chính chứ. Anh nói có gì sai không?&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;(. . . . .)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="425" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/34vOeCCCJa4" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-------&lt;br /&gt;Gấu xinh ơi, Bí xin lỗi vì mượn giọng hát ngọt ngào của Gấu trong "Chiếc lá thu phai" vào entry ""Đờn ông phức tạp"" này nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-3869884828809511463?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/3869884828809511463/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/05/mot-nguoi-ong.html#comment-form' title='18 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/3869884828809511463'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/3869884828809511463'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/05/mot-nguoi-ong.html' title='Một người đàn ông...'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-l55FiS4A5is/Tc1p7f_6LHI/AAAAAAAAArE/xfOnZxEBBMU/s72-c/Dan%2Bong.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>18</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-4365010327060337198</id><published>2011-05-10T20:06:00.004+07:00</published><updated>2011-05-10T21:17:29.487+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Ăn nữa đi con</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-0DfMIJVNfbQ/Tck4rfWACCI/AAAAAAAAAq8/8m1WlneUH7w/s1600/M%25E1%25BA%25B9%2Bgi%25C3%25A0%2B.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-0DfMIJVNfbQ/Tck4rfWACCI/AAAAAAAAAq8/8m1WlneUH7w/s320/M%25E1%25BA%25B9%2Bgi%25C3%25A0%2B.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5605073531038599202" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Mẹ già gần 90, đã bắt đầu nhầm cháu nọ với cháu kia và đã 3 năm rồi không ra chợ. Mẹ muốn ăn gì đều bảo các con mua, lần nào cũng bảo mẹ có tiền đấy nhé, để mẹ đưa.&lt;br /&gt;Các con mua gì cũng đều nói 1/5 giá, cầm đồng tiền mẹ đưa để mẹ vui lòng mà ngỡ được ai mừng tuổi đầu xuân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trưa nay về chăm mẹ, cơm canh nóng bê lên, vì ngại tăng cân mà ngồi cắn  đôi hạt cơm,  húp nửa thìa canh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ già nhìn con hỏi sao dạo này con ăn ít thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con gái giấu nụ cười nói mẹ không ra  đường không biết đấy thôi, kinh tế dạo này khó khăn, con không ăn nhiều cơm của mẹ nữa đâu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;San bớt phần thức ăn cho đứa con nhỏ nhất, mái đầu cũng đã điểm sợi bạc, mẹ thủ thỉ:”Ăn nữa đi con, mẹ có lương hưu, lại còn một phần lương của ông ấy để lại, gì thì gì mẹ cũng sẽ cố nuôi được các con”.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-4365010327060337198?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/4365010327060337198/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/05/nua-i-con.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/4365010327060337198'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/4365010327060337198'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/05/nua-i-con.html' title='Ăn nữa đi con'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-0DfMIJVNfbQ/Tck4rfWACCI/AAAAAAAAAq8/8m1WlneUH7w/s72-c/M%25E1%25BA%25B9%2Bgi%25C3%25A0%2B.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-688049916769981114</id><published>2011-05-05T12:12:00.005+07:00</published><updated>2011-05-05T19:56:56.868+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ngụ ngôn hiện đại'/><title type='text'>Câu chuyện của những múi cam</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-JspC2BqlrgI/TcIymTgI8aI/AAAAAAAAAq0/GyCcRnjZiyw/s1600/m%25C3%25A1y%2B%25C3%25A9p%2Bhoa%2Bqu%25E1%25BA%25A3.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 194px; height: 259px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-JspC2BqlrgI/TcIymTgI8aI/AAAAAAAAAq0/GyCcRnjZiyw/s320/m%25C3%25A1y%2B%25C3%25A9p%2Bhoa%2Bqu%25E1%25BA%25A3.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5603096520053813666" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Mấy múi cam nói chuyện với nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Múi thứ nhất nói: Tao ghét cái máy ép. Mỗi lần nó xoay, nghiến da nghiến thịt bọn mình, tao căm lắm, nghĩ cách trả thù. Bọn mày tính sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Múi thứ hai nói: Em thấy cũng bình thường, nó làm nhiệm vụ của nó, mình sinh ra là để được người ta lấy những phần tinh túy báo đáp cho Thượng đế. Càng nhiều tinh túy, mình càng có giá trị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Múi thứ ba nói: Anh Hai nói phải. Anh Cả nói cũng không sai là mấy. Theo em thì cái máy chẳng có tội tình gì. Tội là tội ở cái  sản phẩm của Thượng đế vẫn hưởng phần tinh túy cuả chúng ta kia kìa. Ấn vừa phải thì tinh túy sẽ là tinh túy hoàn hảo. Ấn quá tay thì tinh túy chẳng còn ra hồn tinh túy. Vắt kiệt sinh lực chúng ta đến tàn tạ thì thịt xương chúng ta vón cục lại, đến lúc đó rồi mà không hiểu được cứ ấn nữa thì máy cũng tiêu đời. &lt;br /&gt;Anh Cả, anh Hai thấy em nói phải không ạ?&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-688049916769981114?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/688049916769981114/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/05/cau-chuyen-cua-nhung-mui-cam.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/688049916769981114'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/688049916769981114'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/05/cau-chuyen-cua-nhung-mui-cam.html' title='Câu chuyện của những múi cam'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-JspC2BqlrgI/TcIymTgI8aI/AAAAAAAAAq0/GyCcRnjZiyw/s72-c/m%25C3%25A1y%2B%25C3%25A9p%2Bhoa%2Bqu%25E1%25BA%25A3.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-8924600983719720692</id><published>2011-04-26T20:05:00.005+07:00</published><updated>2011-04-27T12:16:34.923+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Anh, đừng thay áo !</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-kq8q-VcOpSg/Tbemf7jBu2I/AAAAAAAAAqs/5YbICecAYZM/s1600/ao%2Bky%2Bgia.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 110px; height: 152px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-kq8q-VcOpSg/Tbemf7jBu2I/AAAAAAAAAqs/5YbICecAYZM/s320/ao%2Bky%2Bgia.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5600127729149262690" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Lâu, có thể gọi một khoảng thời gian rất ngắn là lâu nếu vào một ngày bạn gặp lại người đã từng là tri kỷ và ở một khía cạnh nào đó, bạn không nhận ra họ nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều lần, trong những cuộc vui, anh và chị thường chia sẻ với nhau về gu ăn mặc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh có khuôn mặt sáng, đôi mắt thông minh, rất hợp với các loại sơ mi màu tươi ấn tượng. Vợ anh cũng biết điểm mạnh này và thường mua những chiếc áo dù không phải hàng hiệu nhưng rất hợp với anh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Được coi là đồng nghiệp, tri kỷ với cả hai người, chị vẫn thường khen một cách lộ liễu gu mặc của anh và gu mua sắm cho chồng của vợ anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có tin vui, anh lên chức, chức to hẳn hoi chứ không nhàng nhàng loại lăn lê bò toài đầy đường đầy chợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị về, nhìn thấy anh từ xa, và choáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Áo sơ mi hồng, xanh, vàng, xám, trắng của anh đi đâu mất rồi dù vẫn nụ cười tươi, vẫn đôi mắt thông minh hơi cười và khuôn miệng nhỏ nhưng không thiếu phần nam tính hồ hởi tiến về phía chị và bắt tay thật chặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh thay áo, kiểu áo từ trước tới nay anh chúa ghét,chị cũng chúa ghét và rất nhiều người ghét, là loại áo ký giả màu nhờ nhờ xám, già nua quá đỗi và chưa bao giờ hợp với anh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể nó ăn sâu bám rễ vào người khác như một loại chuẩn mực, nhưng không phải với anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buông tay anh, chị sờ vào vạt áo và hỏi nhỏ:" Sao phải thay kiểu áo, hả anh?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;------&lt;br /&gt;Hình minh hoa lấy từ nguồn vanvusaigon.com&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-8924600983719720692?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/8924600983719720692/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/04/anh-ung-thay-ao.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8924600983719720692'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8924600983719720692'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/04/anh-ung-thay-ao.html' title='Anh, đừng thay áo !'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-kq8q-VcOpSg/Tbemf7jBu2I/AAAAAAAAAqs/5YbICecAYZM/s72-c/ao%2Bky%2Bgia.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-5597443670410266885</id><published>2011-03-30T09:07:00.011+07:00</published><updated>2011-03-30T10:47:20.900+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Vỗ Tay ! Vỗ (VT...V)</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Lẻn ra quán Net mấy phút để Vỗ Tay ! Vỗ ( Vờ Tờ Vờ đầy đủ đấy nha) cổ vũ cho sự kiện thực hiện văn hóa xin lỗi của VTV và em Kim Ngân. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muộn, nhưng lại sớm. Muộn với em, muộn với VTV nhưng là sớm của cả một chặng đường dài. " Tái ông mất ngựa" là ở chỗ này đây, nhà mình nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-0RgaUa9ROWU/TZKUvz6K_qI/AAAAAAAAAqk/iEypFiRMIwg/s1600/xin%2Bloi.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 216px; height: 120px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-0RgaUa9ROWU/TZKUvz6K_qI/AAAAAAAAAqk/iEypFiRMIwg/s320/xin%2Bloi.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5589693636629167778" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc mừng em Kim Ngân thoát vạ và thú thực mà nói nhé (bây giờ mới nói nhé), mình thấy em Lượm dởm chẳng đáng thương chút nào. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài hát này mình chôm chỉa trên You Tube để tặng em Ngân và nhà đài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Sorry Seems To Be The Hardest Word&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" width="640" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/GvbQzRAi4wM" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Music: Elton John&lt;br /&gt;Lyrics: Bernie Taupin&lt;br /&gt;Piano and vocals: Elton John&lt;br /&gt;Bass: Kenny Passarelli&lt;br /&gt;Electric piano: James Newton Howard&lt;br /&gt;Vibes: Ray Cooper&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;What have I got to do to make you love me&lt;br /&gt;What have I got to do to make you care&lt;br /&gt;What do I do when lightning strikes me&lt;br /&gt;And I wake to find that you're not there&lt;br /&gt;What do I do to make you want me&lt;br /&gt;What have I got to do to be heard&lt;br /&gt;What do I say when it's all over&lt;br /&gt;And sorry seems to be the hardest word&lt;br /&gt;It's sad, so sad&lt;br /&gt;It's a sad, sad situation&lt;br /&gt;And it's getting more and more absurd&lt;br /&gt;It's sad, so sad&lt;br /&gt;Why can't we talk it over&lt;br /&gt;Oh it seems to me&lt;br /&gt;That sorry seems to be the hardest word&lt;br /&gt;What do I do to make you love me&lt;br /&gt;What have I got to do to be heard&lt;br /&gt;What do I do when lightning strikes me&lt;br /&gt;What have I got to do&lt;br /&gt;What have I got to do&lt;br /&gt;When sorry seems to be the hardest word&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;Váy ngắn chân ngắn lại về với trẻ mồ côi đã nhé.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;------&lt;br /&gt;Ảnh minh họa: Ban Điều hành dự án Nhật Bản cúi đầu xin lỗi trước tai nạn sập cầu Cần Thơ.&lt;br /&gt;Nguồn: Internet&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-5597443670410266885?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/5597443670410266885/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/03/vo-tay-vo-vtv.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5597443670410266885'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5597443670410266885'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/03/vo-tay-vo-vtv.html' title='Vỗ Tay ! Vỗ (VT...V)'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-0RgaUa9ROWU/TZKUvz6K_qI/AAAAAAAAAqk/iEypFiRMIwg/s72-c/xin%2Bloi.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-520917178928467203</id><published>2011-03-21T11:10:00.065+07:00</published><updated>2011-05-05T14:50:39.212+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện nhảm mua vui'/><title type='text'>Tả phế lù xếp mê nón</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Váy ngắn chân cực ngắn có dăm thứ tả phế lù sên sến xếp hàng, rồi thì chuẩn bị lên đường "cùng khổ" với trẻ mồ côi đây.&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;1-&lt;/span&gt;  Nàng không thích quyền Anh nữ. Nó dã man, tàn bạo chính vì cảm giác hủy hoại nhan sắc và phẩm giá người đàn bà mà nó gây ra cho riêng nàng. &lt;br /&gt;Bắt đầu từ môn thể thao này, nàng ngộ, như người ta ngộ Phật, rằng nàng  ghét cái quyền bình đẳng với nam giới. &lt;br /&gt;Nàng sợ hãi khi phải nhìn đôi cánh tay nổi từng thớ thịt đường gân đồng hành một cách xô lệch với tóc dài vô vọng níu giữ chút tính nữ trời sinh.&lt;br /&gt;Đôi khi, nàng  lấy dao thử gọt bớt đi phần này phần nọ trên những bắp tay, bắp đùi, quai hàm của họ, và một người phụ nữ nhẹ tênh chênh vênh trên cán cân bình đẳng hiện ra, ngước đôi mắt lặng lẽ lên võ đài, nơi một cặp võ sĩ nam đang tới hồi hạ nốc ao nhau".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-NOg739zESMA/TYdwcJLwjrI/AAAAAAAAAqc/mMewU4BMBv0/s1600/rain.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 194px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-NOg739zESMA/TYdwcJLwjrI/AAAAAAAAAqc/mMewU4BMBv0/s320/rain.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5586557491580276402" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả là "sến đặc sến".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng là để nhẹ nhàng chúc may mắn cho những trọng tài bất đắc dĩ của trận Quyền Anh nữ Kim Ngân-"Lượm".&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Ước gì sẽ không xảy ra thương vong trầm trọng và sàn đấu thì không  sập vì  công trình nghiệm thu thiếu chất lượng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;2&lt;/span&gt;-  Bạn LU nhờ một người chuyển nước hoa qua điện thoại cho mừn đúng lúc mừn đang bị muỗi Miền Tây châm chích sưng mông, tai ù đặc vì ngày vài bận lâng lâng cùng khúc "Tình anh bán chiếu" của Út Trà Ôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời đã tối thui, túi guầng sau mông rung tít, muỗi bự tổ chảng no nê  rớt lựt bựt…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Nội nhắn:” &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Có quà từ Mĩ,  là một lọ nước hoa”&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Úi chao, xựt nước hoa dzô đâu dzờ, khi cả trên lẫn dưới của tui  ran ran nốt muỗi ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Liệng rồi Hà Nội  nha, cái váy ngắn dzô dzuyêng hết cỡ cứ  len lỏi chui dzô vali, tính  ngoan cố phô trương với cầu khỉ chơn vơn trên những con  kinh  đang bồi lắng nặng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cất giùm nước hoa đi hen, chớ không lẽ để  tui kiếm hoài, mất thời giờ mà  hổng  ra chỗ nào thiếu mùi bùn để  xựt dzô, uổng lắm, ha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xe ôm dzọt lẹ, cầu gỗ chơn vơn lựt phựt, mũi người ngồi sau gắn  dzô gáy khét lẹt mùi nắng gió Miền Tây đằng trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dzốn từ Nam  chỉ dzậy thôi, phí công bác tài ôm miệt sông nước uốn lưỡi  sửa dzùm người tập tành pha tiếng từ bữa hổm tới dzờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bún nước lèo bê lên rồi, tui mần cái đã hen. Từ sáng đã có gì bỏ dzô miệng đâu, chỉ lòi mắt với đủ loại tôm sú cá kèo, bàn khoán, thuốc trừ sâu diệt cỏ, mợt gúa trời lun .&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;"Tình anh bán chiếu" &lt;/span&gt;nẫu lòng đây nè:&lt;br /&gt;http://www.youtube.com/watch?v=EzsFzGGMt74&lt;br /&gt;-------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bao giờ váy ngắn chân cực ngắn về thì lại nhấc mê nón lên rồi tám lung tung cho vui cửa vui nhà tiếp nha.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-520917178928467203?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/520917178928467203/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/03/vay-ngan-chan-ngan-lai-i-ay.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/520917178928467203'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/520917178928467203'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/03/vay-ngan-chan-ngan-lai-i-ay.html' title='Tả phế lù xếp mê nón'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-NOg739zESMA/TYdwcJLwjrI/AAAAAAAAAqc/mMewU4BMBv0/s72-c/rain.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-7768706493663986418</id><published>2011-03-17T17:51:00.006+07:00</published><updated>2011-03-18T16:51:47.825+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Chợ chiều-  Mặc cả chút  tình người sót lại</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Ai quan tâm đến chuyện "Lượm" thì đọc nhé. Chợ về chiều có màn mặc cả này cũng đáng nghĩ suy.. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;---&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi nghe tin phải trả lại số tiền mà trang tintuconline lo chi phí tàu xe, ăn ở khi hai mẹ con 'Lượm' ra Hà Nội, 'cô Lượm' đã viết thư trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi  xin đăng lá thư này!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kính gửi chị Thảo - báo điện tử Vietnamnet&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe chị thông báo (qua điện thoại và email) là em phải hoàn lại số tiền mà tintuconline lo chi phí tàu xe, ăn ở khi hai mẹ con em ra Hà Nội, em rất bất ngờ và ngạc nhiên. Em nghĩ đó là số tiền của báo và chương trình Người xây tổ ấm lo cho em chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì tintuconline và chương trình NXTA không mời em, không lo cho em thì em làm sao có tiền để đi? Bây giờ chuyện đã lỡ rồi, số tiền đó là lộ phí mà em đã chi hết, nếu chị cứ khăng khăng đòi lại số tiền đó thì em biết lấy tiền đâu ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vả lại, báo Vietnamnet đòi lại số tiền này em thấy hết sức vô lý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em đã bỏ tiền của em mua vé tàu hết 1.100.000 đồng (một triệu một trăm ngàn) rồi. Còn phải chi tiền ăn uống dọc đường hết mấy trăm nữa nghĩa. Chưa kể em phải bỏ mất mấy ngày ra chợ bán hàng, không có thu nhập; chưa kể cũng phải mua một ít quà bánh về cho gia đình. Hai triệu em nhận từ chị Hương thực ra là chưa đủ chi phí trong những ngày ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn tiền các nhà hảo tâm em đã và đang hoàn trả. Cụ thể: Anh Đỗ Minh Tuấn (Toàn) ở Hà Nội với số tiền 1.000.000 đồng; bác Lê Khánh Thành (Hà Nội) 500.000 đồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Riêng có số tiền 2.000.000 đồng của cô Ngọc Điệp (CHLB Đức) thì cô nhờ em đến trao tặng cho cô Lê Thị Lượm ở phường Thuận Lộc Huế. Tình cảnh của cô Lê Thị Lượm rất đáng thương, chắc là chị sẽ có được thông tin trên mặt báo trong một ngày gần đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn những vật dụng mà chị Hương mua cho em thì trong vài ngày tới em sẽ đóng thùng chuyển ra Hà Nội qua đường bưu điện để gửi lại cho chị Hương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị kính mến!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi người cứ xét nét em cho tới cùng. Vậy có ai hiểu và nhìn lại những nỗi khổ của mẹ con em trong thời gian ra Hà Nội không? Con em bị sốt, hết nóng rồi lạnh, và mê sảng khi đi trên tàu. Suốt mấy ngày ở Hà Nội cháu không ăn, không uống, kèm thêm cái lạnh quá sức tưởng tượng của em, làm nó bị ho và bị viêm phế quản, viêm phổi nặng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều này mọi người biết mà. Nếu lúc đó chương trình không lên kế hoạch hết em sẽ không bao giờ ra Hà Nội đâu. Em đã sai, sai ngay lúc đầu nên mới trượt dài cho đến hôm nay, chứ em không có ý lợi dụng lòng tốt của ai cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-SZMc_oAhHkM/TYHoZABeWxI/AAAAAAAAAqI/8zRsxUpkb6I/s1600/luom.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 200px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-SZMc_oAhHkM/TYHoZABeWxI/AAAAAAAAAqI/8zRsxUpkb6I/s320/luom.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5585000529116683026" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hậu quả không chỉ có mình em gánh chịu mà con em đã phải hệ luỵ. Từ ngày ở Hà Nội về phổi của cháu bị ảnh hưởng nặng, vì cháu vốn đã bị dịch tràn phổi. Sức khoẻ của cháu hiện không được như trước đó. Đó là cái giá quá đắt cho sự nông nổi của em rồi. Em luôn luôn ân hận và ray rứt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu con em có chuyện gì chắc em sẽ không đứng dậy lên được nữa, hạnh phúc gia đình cũng rạn nứt, thậm chí bị tan vỡ. Vì thế em mong mọi người hãy hiểu và chia sẽ bớt một phần cho em; đừng truy bức em nữa, đừng buộc em phải lên tiếng, phải trả lời các câu hỏi của nhà báo và những người xung quanh. Em vẫn chưa lấy lại tinh thần và sức khoẻ nên mỗi ngày phải nghe thêm những chuyện đau đầu như thế này thì sẽ bị kiệt sức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể từ nay chị liên lạc với em qua email nhé, mỗi ngày em sẽ lên mạng để hồi âm. Chị đừng điện thoại cho em. Vì mỗi lần nghe em nói những chuyện này bằng điện thoại thì mọi người trong gia đình rất bức xúc, và lại rầy la em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em Thuỳ Dương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nội dung bức thư đòi tiền của ban TTOL&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày: 14:39 Ngày 14 tháng 3 năm 2011&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ đề: Em hoàn lại 3triệu đồng cho Báo Vietnamnet&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em ơi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị Thảo ở Tintuconline nè.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phòng kế toán của Vietnamnet yêu cầu em hoàn lại số tiền 3triệu đồng mà chị Đặng Hương đã đưa cho em để lo chi phí ăn ở, đi lại khi hai mẹ con em ra Hà Nội quay chương trình Người xây tổ ấm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em chuyển vào tài khoản của Báo giúp chị nhé:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Qua tài khoản:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tên TK: Báo Vietnamnet&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số TK : 002.100.234.4337&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngân hàng Vietcombank Hà Nội&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Bằng tiền mặt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phòng kế toán Vietnamnet&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Hà Nội : S 4, Láng Hạ, Ba Đình, Hà Nội; Điện thoại: 377 22 729&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cám ơn em nhiều!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-------&lt;br /&gt;Nguồn: Eva.vn&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-7768706493663986418?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/7768706493663986418/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/03/cho-chieu-mac-ca-chut-tinh-nguoi-sot.html#comment-form' title='17 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7768706493663986418'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7768706493663986418'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/03/cho-chieu-mac-ca-chut-tinh-nguoi-sot.html' title='Chợ chiều-  Mặc cả chút  tình người sót lại'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-SZMc_oAhHkM/TYHoZABeWxI/AAAAAAAAAqI/8zRsxUpkb6I/s72-c/luom.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>17</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-5548239734196180341</id><published>2011-03-14T13:54:00.021+07:00</published><updated>2011-03-14T22:24:00.948+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Câu chuyện của một con cá Nhật Bản</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-D52JSUzeqFU/TX28wYL4aUI/AAAAAAAAAqA/dy0lvopPy_0/s1600/song%2Bthan.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-D52JSUzeqFU/TX28wYL4aUI/AAAAAAAAAqA/dy0lvopPy_0/s320/song%2Bthan.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5583826652321311042" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Tôi thực sự đã chết. Một con cá Nhật Bản đã chết từ hôm qua, thân thể nát nhừ kẹt trong một góc hỗn độn của đất trời cuồng nộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã luôn mang trong mình một ước mơ thầm kín.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Tôi ước mình biến thành người. Tôi sẽ thở bầu không khí của con người, ngắm bầu trời xanh một cách khô ráo và tỉnh táo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sóng chồm lên, vùi tôi xuống giữa một khoảng không âm u mù mịt rồi lại hất tung tôi lên, phũ phàng trao cho tôi hiện thực làm người vào những khoảnh khắc không ngờ nhất.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giữa giây phút của sự sống và cái chết, tôi bỗng thấy mình đang cõng trên lưng một con người đích thực. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nước đã từng là của tôi, đất đã từng là của anh. Giờ đây tất thảy đều xót xa mặn chát và không còn là của riêng ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nâng khuôn mặt câm lặng với đôi mắt nhắm nghiền lên trên mặt nước và nói với anh:”Thở đi, hãy cố gắng thêm vài phút nữa”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sóng dâng lên tới đâu, tôi nâng con người trên lưng mình lên tới đó. Tôi giành giật với cuồng nộ, để giữ lấy sự sống cho con người mà tôi đã từng luôn khát khao mơ ước được trở thành. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nước hung dữ giằng lấy con người từ lưng tôi. Bao nhiêu sức lực còn lại, tôi cố gắng bằng mọi giá cong người níu chặt tấm thân mềm oặt ấy và nâng anh lên trên mặt nước. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thở đi, thở đi! Đất dưới chân đã từng là của anh, nước dưới chân đã từng là của tôi. Vài phút nữa thôi, đất dưới chân sẽ vẫn là của anh, nếu anh ở lại với cuộc sống này. Còn tôi, đã quá muộn để trở về với biển.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế rồi tôi vĩnh biệt cuộc đời, thân thể nát nhừ, mắc kẹt trong đổ nát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ trên cao nhìn xuống, tôi thấy mình hạnh phúc trong bầu không khí ấm áp của con người.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;----------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Cuộc sống có thể mong manh, nhưng khát vọng được sống cuộc sống của một con người đích thực thì vô cùng mãnh liệt.&lt;br /&gt;Tôi viết câu chuyện này tặng những người bạn Nhật Bản của tôi và để đồng hành cùng những cảm thông chia sẻ gửi tới đất nước Mặt trời mọc mà tôi yêu mến.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-5548239734196180341?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/5548239734196180341/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/03/chuyen-cua-mot-con-ca-nhat-ban.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5548239734196180341'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5548239734196180341'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/03/chuyen-cua-mot-con-ca-nhat-ban.html' title='Câu chuyện của một con cá Nhật Bản'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-D52JSUzeqFU/TX28wYL4aUI/AAAAAAAAAqA/dy0lvopPy_0/s72-c/song%2Bthan.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-6854491131177535014</id><published>2011-03-09T09:13:00.007+07:00</published><updated>2011-03-09T09:38:19.609+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sưu tầm'/><title type='text'>Gia nhập hội ủng hộ cứu Rùa Hồ Gươm</title><content type='html'>Mình không gọi Rùa Hồ Gươm là cụ nhưng mình thích, mình muốn người ta cứu Rùa chừng nào còn có thể. Ngẫm cho cùng, đến khi yếu thế này mà Rùa còn có công cảnh tỉnh Hà Nội rằng Hồ Gươm đã quá bẩn, quá ô nhiễm và cần được cải tạo, nạo vét. Chỉ thế thôi cũng làm một người Hà Nội cảm động và kính cẩn nghiêng mình nếu chẳng may Rùa chết. Còn bây giờ, mình copy bài này để tuyên truyền một tí, tuy không phải dân trong nghề nên chưa rõ lưới loại này có thực sự sẽ cứu Rùa hiệu quả hơn không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Gửi cấp thẩm quyền Hà Nội: GIẢI PHÁP ĐỂ CỨU CỤ RÙA???&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Dùng lưới mềm bắt cụ Rùa Hồ Gươm đã thất bại vì bị cụ cắn rách lưới, và gây nguy hiểm cho vết thương của Cụ. Có cách nào tốt hơn không? Tôi vừa nhận đươc Mail của nguoibinhthuong1957@yahoo.com chuyển tiếp từ Mail của Huynh Hung tuhung@viettel.vn cho biết: Phải dùng một loại lưới khác…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em T.H. mến, &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh vừa xem xong đoạn clip về cứu cụ rùa Hồ Gươm. Anh không thể liên lạc được với cấp thẩm quyền Hà Nội để góp ý về cách quay đưa cụ vào bờ trị bệnh. Cách kéo lưới như đã làm sẽ gây nhiều nguy hiểm cho cụ, cũng may cụ đã thoát được, nếu không sẽ xây xát nặng lắm em ạ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo anh không thể dùng lưới ngang bao cá để kéo như vậy, vì sẽ tạo cho cụ phản ứng khi lưới bao sát đến cụ, dễ gây nguy hiểm cho cả người đánh bắt và chính bản thân cụ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dụng cụ vây bắt cụ phải giống như loại lưới đáy có hai cánh, theo nguyên tắc lọc nước lấy cá,  trường hợp này là hướng dẫn cụ vào đụt lưới bằng hai cánh lưới, khi kéo không dồn cụ vào đường cùng như lưới bao ngang, mà cụ sẽ men theo cánh lưới để vào đụt lưới. Cuối đụt lưới ta thiết kế một khung tre bao quanh bằng lưới dầy, mềm, sơi chắc chắn để cụ không bị trầy xước. Khi cụ đã vào đụt lưới thì không cần phải kéo vào bờ mà chỉ cần thắt đụt lưới lại và dần dần đưa cụ vào khung tre dưới đụt, rồi chuyển dần khung tre  vào bờ, chỉ có cách này làm cụ vào khung một cách êm ái mà không hề trầy xước.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách này đã được ứng dụng lâu đời ở Nam bộ trong nghề lưới đáy, hay lưới ca tra bột trên sông Cửu Long. Bắt cụ rùa không thể làm lưới ngang bao như vậy nguy hiểm lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài hàng nói cho em rõ. Nếu chưa rõ em gọi điện cho anh, vì trước kia chính anh là người thiết kế loại lưới này cho trại Thủy Sản thành phố, mỗi mẻ thu hoạch khoảng 5-7 tấn cá, một cách an toàn không xây xát.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh không vẽ kịp mẫu lưới chỉ lấy tạm hình lưới đáy làm mẫu . Trong thực tế chỉ cần bỏ đi phần cọc đáy, thay  bằng hai cánh lưới to là kéo được rồi và phần thắt của đụt lưới làm một khung tre lớn hơn kích thước cụ, gắn dính vàp phần cuối đụt lưới, trên miệng khung có phao kèm hai bên rất an toàn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-UFHXDwQV0N8/TXbkKh75mUI/AAAAAAAAAp4/MXe1xB0fQgM/s1600/luoi.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 198px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-UFHXDwQV0N8/TXbkKh75mUI/AAAAAAAAAp4/MXe1xB0fQgM/s320/luoi.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5581899657731742018" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em nên gấp rút liên hệ với đội cứu cụ rùa và cho ý kiến ngay nhé và đề nghị phải tạm dừng vài ngày để tránh hoảng loạn cho cụ. Làm xong lưới này cũng mất hai đến ba ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Huynh Hung tuhung@viettel.vn&lt;br /&gt;Được đăng bởi nguyentrongtao vào lúc: 5:42 sáng ngày 09/03/2011&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-6854491131177535014?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/6854491131177535014/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/03/ra-nhap-hoi-ung-ho-cuu-rua-ho-guom.html#comment-form' title='15 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/6854491131177535014'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/6854491131177535014'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/03/ra-nhap-hoi-ung-ho-cuu-rua-ho-guom.html' title='Gia nhập hội ủng hộ cứu Rùa Hồ Gươm'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-UFHXDwQV0N8/TXbkKh75mUI/AAAAAAAAAp4/MXe1xB0fQgM/s72-c/luoi.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>15</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-1825205423234748236</id><published>2011-03-08T12:10:00.017+07:00</published><updated>2011-03-08T23:27:25.139+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>8/3, hoa anh chưa ra quả</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-CfgB73rBumY/TXW7r9LKn5I/AAAAAAAAApw/jb4-FuNYUzg/s1600/hoa.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 258px; height: 195px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-CfgB73rBumY/TXW7r9LKn5I/AAAAAAAAApw/jb4-FuNYUzg/s320/hoa.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5581573677025763218" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cú điện thoại đầu tiên của sáng nay làm mình  nhớ đến Gấu xinh xắn của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé làm cùng văn phòng cũ than thở mất mấy nghìn cước phí:” Chị ạ, cơ quan em ủ rũ, lão Sếp lờ tịt 8-3”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình bảo:” Thì chúng mày lấy tiền của mình ra mà cà phê cà pháo với nhau. Quanh năm suốt tháng tối mặt tối mũi mà không ai nhìn thì ngồi nhìn nhau một tí cho tình cảm, việc quái gì phải xin tiền Sếp”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó vẫn mủi dải:” Thì cũng chẳng phải là cần tiền, cần là cần thái độ của các lão ý đối với mình”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngốc thế chứ, chúng mày ngốc, tao cũng đã ngốc và có thể bây giờ vẫn thỉnh thoảng ngốc, nhưng không nhiều nữa. Thích thì tự mình vui với nhau, tối về với chồng con. Mà cũng chớ có nằng nặc bắt chồng phải có một bông hoa “phong trào” đang la liệt ngoài phố kia. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình nói thế vì chính mắt mình đã đôi lần mục sở thị mấy chị đồng nát hối hả nhặt giấy gói hoa cũ từ đống rác để tái chế vội vàng cho những ngày hừng hực lửa xin xỏ quyền bình đẳng như thế này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó vẫn tiếp tục mủi dải:” Bọn văn phòng đối diện đứa nào cũng súng sính, ức không chịu được. Sếp đếch gì mà ki bo”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến đây thì mình im. Té ra vì nó ức bọn kia có hoa mà nó thì không có hoa. Lạy trời, lão hàng xóm nhà nó ơi, nhớ mua hoa tặng vợ và đừng quên gọi điện rủ anh chồng đẹp trai của nó mua cùng, kẻo rồi bọn Viettel lãi vài trăm ngàn cước phí như chơi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ hồi Valentine, thằng cu thực tập của phòng mình cười cợt :” Ba năm rồi em ơi, hoa anh chưa ra quả, mà hoa chưa ra quả, thì mặt em không tươi”. Nghêu ngao chán, nó giải thích, giờ mà tặng hoa không cho các nàng thì có ngày bỗng dưng đi tàu suốt. Thời “Tình ca” đã bay xa, khốn khổ thân anh lắm các em ơi”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình cười trêu nó:” Này, hay mới ra giêng mấy ngày, đào còn rẻ, em làm một cành thật to, cành nào lấm tấm quả non ý, mang tặng cả nàng và mẹ nàng. Một công đôi việc nhé, miễn hót hay là được, đại loại quả này mới đích thực là quả dành cho tương lai chẳng hạn”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó lộn túi ra rồi bảo:” Chị có gì sai em từ nay đến chiều không để tối nay em ga lăng, con gái thời nay tỉnh lắm đấy”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đùa chán nó chợt đăm chiêu:” Em đùa đấy, đàn bà thì đâm dở hơi mà đàn ông thì đâm trung tính. Chẳng phú quí cũng sinh lễ nghĩa. Không phải em không có tiền, nhưng tự nhiên dạo này thấy nhạt, thấy chẳng giá trị gì. Sao một năm lắm ngày phụ nữ thế? Ngày của Mẹ, theo em, ý nghĩa hơn nhiều”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không đến nỗi cực đoan như nó, nhưng quả thật, mình cũng không thích có đến vài ngày phụ nữ trong một năm, đã 8-3 lại còn 20/10 làm gì nữa chứ. Một phái thì khốn khổ vì dài cổ ngóng hoa mặc dù thực chất chưa chắc đã cần hoa, còn phái kia đôi khi buộc phải làm ra vẻ trịnh trọng nâng niu trao vào tay ai đó một bông hoa hồng đỏ (vì nó hợp túi tiền),lòng tịnh không một chút mảy may rung động.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-----&lt;br /&gt;Nhớ đến Gấu xinh vì thích bài " 8/3:Chính trị hay văn hóa" trong Gauxx blog.&lt;br /&gt;-----&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Blog Hieuminh có entry ngộ ghê về ngày 8.3. &lt;br /&gt;Xin anh cop về đây cho mọi người cùng đọc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Họa…Hoa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Như nhiều đấng mày râu, Tổng Cua hơi sợ ngày 8-3 và sợ nhất mang hoa đi tặng. Tặng ai, tặng hoa gì, tặng bao nhiêu bông, đó là câu hỏi luôn vương vấn trong đầu mỗi độ…mồng tám tháng ba (8-3) về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có cô bạn biết tính nết, gọi đùa là “Hoa Lư không hoa”. Thời ở Viện, Cua hay ba hoa nên bạn bè gọi là Hoa Lư, ý nói người hay bịa chuyện, gắn với tên quê cố đô của lão.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoa có cần?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có người lý luận, tình yêu/bạn thực sự thì cần gì phải hoa hoét cho rắc rối. Hãy làm những việc hàng ngày thật tốt, thể hiện bằng hành động cụ thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ thời ở Hà Nội, văn phòng tổ chức liên hoan 8-3 tại bếp, nhóm IT rửa đống bát cho chị em, họ mừng vui vì anh em biết chiều đầm. Nhưng họ cũng nói thêm, giá mà vừa có hoa, vừa rửa bát, vẫn thích hơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách đây mấy chục năm, nghe một nữ nhà thơ kể về xuất xứ bài “Bông hoa không tặng”. Một bác tới chơi nhà, giấu bông hoa trong cặp. Chả hiểu ngại hay thế nào mà cuối cùng “mang đến lại mang về”. Có lẽ không kìm nén được tình cảm, hôm sau bác kia kể cho chị nghe. Nữ thi sỹ cảm động quá, viết một mạch, bài thơ thành nổi tiếng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Báo đăng, chị mang về khoe chồng, thì ổng thở dài “Thằng xách nước từ tầng 1 lên tầng 5 cho vợ tắm thì chả thấy thơ bao giờ. Thằng cha căng chú kiết tặng bông hoa cứt lợn lại xuất khẩu thành thơ”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đàn ông kể cũng khổ. Vừa kiếm tiền nuôi cả nhà, xách nước, lau nhà, nấu cơm, rửa đít cho con, đêm đêm phải nói ngọt ngào lời yêu thương dù sắp gẫy cả lưng. Thế mà các nàng vẫn thấy “đồ ngoại lãng mạn hơn đồ nội” vì người ngoài hành tinh biết nói lời ong bướm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách đây 20 năm, nhớ đọc truyện vui của Nga về một anh chàng say rượu. Hết giờ làm việc, anh đi bù khú với bạn bè đến khuya. Về nhà, say bét nhè, mắng chửi vợ, nôn mửa đầy nhà. Ngày hôm sau tỉnh rượu, hối hận, xin lỗi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cứ thế cuộc sống địa ngục kéo dài hàng chục năm trời. Cô vợ quen tới mức, thấy chồng gõ cửa đã mang sẵn một cái xô, đợi cho chó ăn mẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi anh cũng nhận ra, say sưa thế này mãi, thế nào gia đình cũng tan vỡ, nên đã tìm cách thay đổi. Biết ngày 8-3 sắp đến, cần tặng hoa cho vợ. Chọn bó hoa đẹp nhất chợ, comple cravat chỉnh tề, rời cơ quan từ rất sớm về nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi mở cửa, cô vợ nhìn thấy chồng trong bộ quần áo sang trọng, đầu tóc gọn gàng, tay ôm bó hoa rực rỡ, thì thét lên “Trời ơi, say đến mức thế này ư. Sao đời tôi khổ thế này”. Nói rồi nàng sụp xuống, van xin đừng làm thế nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh bỗng hiểu và lập tức quát lên “Đồ khốn, hãy mang nhanh chậu ra đây”. Cô vợ vội đứng phắt dậy và cười lớn “Có thế chứ. Đây mới là chồng của em. Chậu đây, hãy nôn ra đi rồi vào giường mà nằm, khổ thân anh”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tốt nhất đàn ông chúng ta nên là người mà bà vợ vẫn nhìn thấy, hơn là làm cái gì đó bất thường để bị nghi ngờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họa vì hoa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quay lại chuyện tặng hoa cho phái nữ nhân ngày 8-3. Mình có anh bạn thuộc loại cổ lai hy trong đám độc thân, năm nay 45 tuổi chưa cùng ai chỉ vì họa…hoa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngại mua không phải vì lý do kinh tế, dù anh biết chọn hoa nào cho xứng với người được tặng. Không thích ôm bó hoa ngoài đường, vì xấu hổ với bạn bè, sợ bị cho là nịnh đầm hay sợ vợ, tố chất ấy không phải là của đấng nam nhi Á Đông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến ngày 8-3, anh giả vờ ốm nằm nhà, đắp chăn. Nhắn đổng lên rằng, bị cảm, chân tay lạnh, suốt mấy ngày không có hạt gì vào bụng, không cẩn thận sẽ “đi” trong chiều ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe tin, các nàng thi nhau tới thăm, chị mang hoa, cô nấu cháo Thị Nở. Ngày 9-3, hắn nhăn nhở đi làm bình thường. Cứ thế, lão thoát hiểm 8-3 trong mấy năm. Tuy vậy, làm sao mà tránh được “vạ hoa” suốt đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều hoa nhiều tình? Ảnh: internet&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau này có vài mối tình và “hoa” thành thảm họa. Thôi thì đủ kiểu, sinh nhật, 8-3, 20-10, năm mới Tây, năm mới ta, rồi có cả anh Valentine du nhập. Ngày Quốc khánh 2-9 chả liên quan gì đến lễ hội tình nhân cũng phải mua hoa. Giỗ ông cố cũng được gợi ý “có gì” để thể hiện là mình đang phải lòng. Ái tình phí tăng lên hơn cả lạm phát 2 con số của VN.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lão vớ một nàng ở phố Lý Nam Đế. Cô khoe rằng, có chàng đang đeo đuổi rất gallant, cuối tuần bao giờ cũng tặng bó hoa hồng thơm ngát. Mỗi lần đến cái đồn có địch này, nhìn thấy lọ đầy hồng thắm, anh bạn quay xe đi thẳng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng kia không cưới anh chàng hào hoa, cũng chẳng để ý đến ông bạn tôi. Nàng theo một anh Tây lãng mạn như tiểu thuyết, sống được mấy năm, rồi ai đường nấy. Nghe đâu, cô ấy chuẩn bị cưới người khác, vì mỗi ngày chàng tặng một bó hoa. Nếu sau anh này, thì có lẽ tần suất là hàng giờ. Chỉ có hoa ảo trên internet mới chiều nổi người đẹp này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô nàng thứ hai lạ hơn. Nàng ghét những anh chàng mang hoa ngoài đường với vẻ mặt hớn hở. Cô suy luận rất logic, loại đàn ông thích nịnh đầm, nếu lấy làm chồng, sẽ không bền. Thay vì mang hoa cho vợ thì rất dễ tặng hàng xóm. Không gallant cũng hơi buồn, nhưng thành gia thất rồi thì chung thủy vẫn hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh bạn thấy cô này rất hợp. Thế là hẹn hò, sướng lắm, chẳng phải mua hoa bao giờ, vừa có tình yêu mà đỡ tốn tiền, nhất cử lưỡng tiện. Nhưng rồi anh cũng làm hỏng mối tình vì chuyện hoa khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chả là hồi đi Liên Xô về, có mỗi chiếc xe cuốc, anh rất sợ mất cắp. Tới chơi nhà nàng trên phố Trần Hưng Đạo, có hàng rào sắt, cổng khóa then cài, nhưng anh vẫn lấy hai cái khóa, một cái khóa vành trước, một cái khóa bánh sau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không hoa thì OK, nhưng khóa hai bánh xe thì chắc mình không có cơ sống nổi với lão vắt cổ chày ra nước này. Bỏ nhau không phải vì hoa mà vì anh ta mải giữ khóa xe mà quên mất người tình đang nhìn say đắm sau lưng. Sau này trục trặc với lão chồng phá gia chi tử, nàng bỗng nhớ cố nhân khóa nan hoa xe đạp ngày nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tặng hoa cũng hỏng và không tặng hoa cũng hỏng. Tâm trạng rối bời, chàng già tìm Tổng Cua để tham vấn tình yêu. Hóa ra Cua đang bị phốt với người đẹp U50.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện nhà Cua&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chả là Cua giống hệt anh bạn, lười vô cùng trong việc mua quà, tặng hoa, gửi lời yêu thương. Hai lão không biết rằng, đó là những thứ rất nhỏ, nhưng lại đi vào trái tim phụ nữ nhanh hơn là tiền bạc hay danh vọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ vì thế mà suốt đời, chả có ai yêu cho ra hồn. Vài bóng hồng thoáng qua trong đời, rồi bỏ đi không một lần trở lại chỉ vì thói quen sợ…hoa. Mang vòng hoa đi viếng ở nhà tang lễ Phùng Hưng có khi dễ chịu hơn là ôm một bó hoa, đứng trước cửa bấm chuông, để cả xóm nhìn và bình phẩm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm lễ Valentine, không hiểu trời xui đất khiến hay nghĩ mình gần đất xa trời, Cua thấy nên lãng mạn một chút cho đời vui.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gửi cô bạn cũ một cái thiếp ảo Greetings 123, đỡ tốn tiền, không phải mang hoa lêu têu ngoài đường, đảm bảo bí mật, Tiger không biết, với lời thiết tha bằng tiếng Anh hẳn hoi “You are special to me – Em là người đặc biệt với anh”, muốn hiểu thế nào thì hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bạn choảng cho một câu “Giời ơi, xin anh đừng tặng hoa vì không đúng bản chất của anh. Hãy cứ là “Hoa Lư không hoa”, anh sẽ là người đặc biệt của em suốt đời”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhận email xong, mình tỉnh cả người, cảm ơn rối rít. Muốn thay đổi như chàng say rượu nước Nga nhưng đâu có được. Nhưng qua đó, mình cũng “nội suy” ra rằng, phàm là con trai mà không biết tặng hoa phụ nữ, đảm bảo ế tới già như Tổng Cua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mang chuyện đó kể cho cậu bạn đang tồn kho. Hắn gật gù, cô bạn thế mà có lý. Hôm nay (8-3) vì sự an toàn của “quí khách”, lão nằm lỳ trong một căn hộ trên tầng 17 của khu Trung Hòa Nhân Chính. Nhờ Cua thông báo trên blog rằng, hắn đang ốm và hy vọng có ai đến nấu cháo hành Thị Nở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn nữ nào mà thấy bạn trai ốm vào đúng ngày 8-3, thì hãy tin, y đã đọc bài này trên blog Hiệu Minh. Cứ thử mà xem.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc chị em vui 8-3, giỏi việc nước, đảm việc nhà :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hieu Minh 8.3.2011&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đây là kết quả trả lời câu hỏi: Ngày 8.3 có nhất thiết phải tặng hoa cho chị em không?( Blog Hieu Minh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1- Nhắc nhở nam giới nghĩ về phụ nữ 19.75% (16 votes)&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;2- Không nhất thiết vì thiếu gì cách thể hiện 53.09% (43 votes)&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;3-Úi giời, vẽ chuyện 27.16% (22 votes)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thú vị phết nhỉ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-1825205423234748236?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/1825205423234748236/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/03/83-hoa-anh-chua-ra-qua.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/1825205423234748236'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/1825205423234748236'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/03/83-hoa-anh-chua-ra-qua.html' title='8/3, hoa anh chưa ra quả'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-CfgB73rBumY/TXW7r9LKn5I/AAAAAAAAApw/jb4-FuNYUzg/s72-c/hoa.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-1010510759944407125</id><published>2011-03-07T11:43:00.006+07:00</published><updated>2011-03-07T11:55:03.117+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện nhảm mua vui'/><title type='text'>Bình đẳng giới</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-qlZ7BK3o5VY/TXRjDgX6clI/AAAAAAAAApo/02_Vkkbtj1s/s1600/Binh%2Bdang%2Bgioi.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 295px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-qlZ7BK3o5VY/TXRjDgX6clI/AAAAAAAAApo/02_Vkkbtj1s/s320/Binh%2Bdang%2Bgioi.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5581194750099878482" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Thằng anh vừa thi xong đại học, lấn bấn quanh cái va li chuẩn bị cho chuyến đi chơi xa. Nó ngại mang nhiều quần áo, cũng ngại giặt giũ, cũng lại tiếc tiền thuê nhân viên khách sạn giặt đồ. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Con em học lớp 6 tư vấn:”&lt;span style="font-style:italic;"&gt; Anh cứ mang theo 2 quần jean và một lố quần chíp giấy là ổn”.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thằng anh bật cười:”&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Riêng chuyện này tao với mày không bình đẳng được”&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con em ngơ ngác: “&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Liên quan gì đến bình đẳng ở đây? Mà có quần chíp giấy cho con trai không nhở”?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thằng anh tít mắt:” &lt;span style="font-style:italic;"&gt; Đã bảo riêng cái vụ quần chíp giấy này tao không thể bình đẳng với mày được. Qui luật cung cầu, người ta nghiên cứu cả rồi&lt;/span&gt;”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó lúi húi xếp đồ rồi quay lại cười:”&lt;span style="font-style:italic;"&gt; Đồ ngốc, mày nghĩ có loại giấy dai cỡ đó à”&lt;/span&gt;?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ đó đến chiều, con em học lớp 6 băn khoăn, không làm sao mà hiểu nổi giấy dai với bình đẳng giới thì liên quan quái gì tới khái niệm cung cầu khó hiểu của thằng anh và tại sao người ta lại không sản xuất quần chíp giấy dành cho đàn ông. &lt;br /&gt;---------&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện thật góp vui ngày 8.3 với cả nhà.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-1010510759944407125?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/1010510759944407125/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/03/binh-ang-gioi.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/1010510759944407125'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/1010510759944407125'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/03/binh-ang-gioi.html' title='Bình đẳng giới'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-qlZ7BK3o5VY/TXRjDgX6clI/AAAAAAAAApo/02_Vkkbtj1s/s72-c/Binh%2Bdang%2Bgioi.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-1792866918076475477</id><published>2011-02-25T11:13:00.008+07:00</published><updated>2011-02-25T16:21:00.595+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện nhảm mua vui'/><title type='text'>Gold...Lambada</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-NUnPHyQG8Zo/TWcvzDm2QJI/AAAAAAAAApg/3oFQ2c2pAw4/s1600/banh%2Bmi%2B2.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 275px; height: 183px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-NUnPHyQG8Zo/TWcvzDm2QJI/AAAAAAAAApg/3oFQ2c2pAw4/s320/banh%2Bmi%2B2.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5577479217709727890" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng nay đọc vnexpress thấy Nhà nước chuẩn bị ra nghị quyết cấm kinh doanh vàng miếng trên thị trường tự do, mình nghĩ ngay đến thằng bạn thân quí hóa có tiệm vàng to bự trên phố chính. Nghĩ đến nó rồi lại nghĩ đến điệu Lambada. Quẩn quanh thế nào hình ảnh chàng vũ công bé tí xíu kia biến mất, thay vào đó là cái dáng cao lớn đẹp mã của nó. Nó uốn mông một cái thì vàng tăng vọt, nó ngả người đỡ ngực em thì vàng đột ngột giảm mạnh làm mình toi mất tiền triệu như chơi. Mỗi lần váy em tung lên sexy lộng gió là một lần có tin tức liên quan đến chính sách của Nhà nước, không rõ để cứu dân hay cứu ngân sách, mà cứu ngân sách thì chưa chắc cứu được dân.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Lambada vang lên ở xứ mình quả thật đặc biệt. Váy em tung bay không biết có khớp với độ dẻo của tay người đánh trống không nữa chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Này chủ tiệm vàng, uốn mông với ngả người vừa vừa thôi, chứ để váy em sexy liên tục thế là nguy vô cùng. Có sexy thì cũng thưa thớt, show hàng thật nghệ thuật thì nó mới quí chứ liên tục chẳng giống ai thì toi, thật đấy.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Không tin hả, chờ thử coi !!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/tRKzUa60bzM" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;center&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-1792866918076475477?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/1792866918076475477/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/02/goldlambada.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/1792866918076475477'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/1792866918076475477'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/02/goldlambada.html' title='Gold...Lambada'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-NUnPHyQG8Zo/TWcvzDm2QJI/AAAAAAAAApg/3oFQ2c2pAw4/s72-c/banh%2Bmi%2B2.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-3490977277357293665</id><published>2011-02-23T22:58:00.006+07:00</published><updated>2011-02-24T10:54:45.503+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Tình hay Cạ?</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-ixPDMhMlFMc/TWUvYcHZCrI/AAAAAAAAApY/6RD50YvZ0Nk/s1600/C%25E1%25BA%25A1.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 197px; height: 132px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-ixPDMhMlFMc/TWUvYcHZCrI/AAAAAAAAApY/6RD50YvZ0Nk/s320/C%25E1%25BA%25A1.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5576915810478787250" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Giữa đám đông, anh nắm tay nàng hồ hởi:” &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Thế nào Cạ cứng, cuộc sống sao rồi”?&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Cạ cứng? Anh làm em bối rối quá chừng.&lt;br /&gt;Em với anh mà là Cạ cứng ư? Không cùng nhau đen đỏ sự đời, không cùng dàn dựng chiến lược đánh bại đối phương, không cùng cam kết ăn chia tiền bạc mà là Cạ cứng được hả anh?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đem thắc mắc đó trao vào tay anh, anh cười thật tươi đáp lời:”&lt;span style="font-style:italic;"&gt; Có một chút tình nho nhỏ với nhau cũng là Cạ, nhưng mà là “Cạ nhân văn”.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;“Muôn năm cái Cạ nhân văn&lt;/span&gt;”, nàng cười, rồi trí óc quay về một câu chuyện cũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách đây mấy năm, trong một cuộc hẹn được sắp đặt trước, anh, nhưng mà là anh khác, khoác vai nàng hỏi nhỏ:”&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Thế nào cô bé, nghe nói em làm việc cùng Sếp X phải không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Dạ vâng, anh ấy cũng quí em. Sao hả anh?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Trời đất ơi, quí không thì được cái gì, có phải Cạ với nhau không ý chứ? Tình gì thì tình cũng phải "hiện thực” mới ăn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng nhắm mắt, không mảy may trách anh, hiểu tất cả những gì anh đang nói là một phần thực tế mà trong cuộc sống này, bao người chịu đớn đau để xăm vào khối óc, như dấu hiệu của chuẩn mực ứng xử dẫn đến danh vọng và tiền bạc. Chỉ thương cho cái đầu ngoan cố và mụ mị của nàng, cứ bám chặt vào từng khuôn mặt trên bàn ăn hôm đó, và đôi khi trong những cuộc gặp gỡ sau này nữa, luẩn quẩn loanh quanh hoài với một thắc mắc không dễ gì tìm được lối ra:&lt;span style="font-style:italic;"&gt;”Mình đang ngồi với cái gì đây, “tình hiện thực” hay “cạ nhân văn”?&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;--------&lt;br /&gt;Tự nhiên thích nhìn ánh mắt anh này.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/ySZBnMukO8g" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;center&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-3490977277357293665?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/3490977277357293665/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/02/giua-am-ong-anh-nam-tay-nang-ho-hoi-nao.html#comment-form' title='14 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/3490977277357293665'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/3490977277357293665'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/02/giua-am-ong-anh-nam-tay-nang-ho-hoi-nao.html' title='Tình hay Cạ?'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-ixPDMhMlFMc/TWUvYcHZCrI/AAAAAAAAApY/6RD50YvZ0Nk/s72-c/C%25E1%25BA%25A1.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-3138618039545466759</id><published>2011-02-17T22:34:00.015+07:00</published><updated>2011-02-17T23:02:49.785+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Khai ấn Đền Trần: Lộn xộn và chen lấn</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Vì khoái mấy bài phê phán cảnh tranh cướp Ấn ở Đền Trần nên cũng tìm tòi cóp vào đây một bài. Ai không thích thì miễn đọc.&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-Hr1_P0UWzDc/TV1Dhg3q0vI/AAAAAAAAApI/nwb1BbZgy5Y/s1600/1.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 200px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-Hr1_P0UWzDc/TV1Dhg3q0vI/AAAAAAAAApI/nwb1BbZgy5Y/s320/1.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5574686156792713970" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-fCh9cD2yUmU/TV1DcrFN-4I/AAAAAAAAApA/FQzh9xQsGXI/s1600/2.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 196px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-fCh9cD2yUmU/TV1DcrFN-4I/AAAAAAAAApA/FQzh9xQsGXI/s320/2.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5574686073634552706" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-G4Mw72oBKp4/TV1DXkbhJrI/AAAAAAAAAo4/UFxK1Yr7_pU/s1600/3.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 208px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-G4Mw72oBKp4/TV1DXkbhJrI/AAAAAAAAAo4/UFxK1Yr7_pU/s320/3.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5574685985949689522" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-SrbDSGf4ioY/TV1DQlhwzhI/AAAAAAAAAow/L_P72pzQIUw/s1600/4.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 176px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-SrbDSGf4ioY/TV1DQlhwzhI/AAAAAAAAAow/L_P72pzQIUw/s320/4.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5574685865985232402" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rất nhiều phụ nữ và trẻ em ngất xỉu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-h5ErN8OnoNI/TV1C1zNIwGI/AAAAAAAAAog/X2nhi3-IWKM/s1600/5.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 212px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-h5ErN8OnoNI/TV1C1zNIwGI/AAAAAAAAAog/X2nhi3-IWKM/s320/5.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5574685405800349794" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng rào bằng sắt dầy cả chục cm vẫn không thể chống được sức mạnh của đám đông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-vDX8X-FVcLo/TV1CvLPpIGI/AAAAAAAAAoY/DwxZL-Xou2I/s1600/6.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 226px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-vDX8X-FVcLo/TV1CvLPpIGI/AAAAAAAAAoY/DwxZL-Xou2I/s320/6.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5574685291994226786" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có một cánh tay nào xin ấn lại không có tiền công đức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-frxkJqhEu2I/TV1CoZdjogI/AAAAAAAAAoQ/ohJGFpBtXwg/s1600/7.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 194px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-frxkJqhEu2I/TV1CoZdjogI/AAAAAAAAAoQ/ohJGFpBtXwg/s320/7.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5574685175551599106" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Chiếu bạc diễn ra công khai suốt dọc đường vào đền&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-zDjVNygNwMc/TV1Cg5rZyRI/AAAAAAAAAoI/iRrKR-O58Pg/s1600/8.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 214px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-zDjVNygNwMc/TV1Cg5rZyRI/AAAAAAAAAoI/iRrKR-O58Pg/s320/8.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5574685046760655122" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cảnh tượng phi tiền vào kiệu phá hỏng tính nghiêm trang của lễ rước&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Bất chấp sự chuẩn bị của BTC, đến lúc chính thức phát ấn mọi công tác an ninh đã không còn hiệu quả. Sức mạnh của đám đông đã bẻ gãy từng hàng rào thép dầy cả chục cm, nhiều người đã lọt được vào khu vực trong đền bằng các đường không qua hàng rào và đường bộ. Giờ phát ấn đến, cảnh sát bảo vệ đành phải mở rào để tránh thảm kịch xảy ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số lượng người bị ngất ngoài cổng đền khá nhiều, đa phần là phụ nữ và cả trẻ em. Và tới khi đoàn người ùa vào trong đền thì nhiều nam giới cũng đã không thể đứng vững. Bộ phận y tế được chuẩn bị trước cũng bất lực vì đám đông chen lấn kinh hoàng khiến những người muốn quay đầu trở ra cũng không thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không chỉ phía ngoài nơi có đông người dân tham dự lễ hội, ngay trong sân chính với hàng nghìn đại biểu có thẻ ưu tiên cũng không khá hơn. Khi đoàn rước kiệu thực hiện nghi lễ rước quanh hồ, cảnh chen lấn thi nhau “phi tiền” vào kiệu rước diễn ra không thể kiểm soát. Với hủ tục cho rằng đưa được tiền của mình vào kiệu sẽ có lộc cả năm, đoàn rước kiệu đã phải chao đảo khi đến gần khu vực có đại biểu trước sự bảo vệ dầy đặc của bộ phận an ninh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình trạng trèo lên hàng rào, chen lấn ngay trong khu vực đền để mong đến gần hơn với nơi diễn ra các nghi thức khiến BTC đã phải kêu gọi trên loa phát thanh nhắc nhở các vị khách dự lễ. Cảnh lộn xộn đã nhanh chóng biến thành nỗi sợ hãi khi giờ phát ấn chính thức đến. Từng đoàn người sôi sục ở phía ngoài lao vào bên trong đền, những đại biểu được ưu tiên ở bên trong chỉ còn biết hi vọng lấy cho mình được ấn lộc thật nhanh hoặc tìm chỗ an toàn cách xa nơi phát ấn để tránh cảnh dẫm đạp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chứng kiến cảnh người người trèo, đu thậm chí dẫm cả lên vai nhau ở nơi xin ấn khiến nhiều người đã đặt câu hỏi cho mục đích đến tham dự lễ hội đền Trần của đại đa số người tham dự. BTC năm nay công bố sẽ phát ấn miễn phí và không giới hạn số lượng ấn tại 15 điểm phát ấn cho người dân, nhưng tận dụng cơ hội này nhiều người rao bán ấn lộc vừa xin được công khai ngay giữa sân đền và ngoài cổng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảnh tượng xin ấn ở điểm phát ấn diễn ra cũng không lấy gì làm đẹp mắt, khi người xin ấn đều đưa tiền ra trước khi nhận được ấn lộc. Tất nhiên, khi trả lời chúng tôi, đa phần người đã nhận được ấn cho rằng đấy là tiền họ bỏ ra để công đức cho nhà đền chứ không phải mua ấn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đáng ghi nhận là BTC lễ hội đền Trần năm nay đã có nhiều biện pháp cố gắng trong công tác tổ chức và đảm bảo an toàn cho lễ hội. Tuy nhiên với lượng người tham gia quá đông, ý thức kém, nên mọi cố gắng từ một phía đều không thể có được kết quả như mong đợi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lễ hội đền Trần từ lâu đã trở thành một hoạt động tín ngưỡng văn hóa linh thiêng của dân tộc. Nghi lễ khai ấn thông qua hình ảnh đích thân nhà vua đóng Ấn để công bố sự trở lại quốc sự sau khi nghỉ Tết âm lịch đã được người dân coi là một biểu tượng đẹp cho tình vua dân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ý nghĩa của việc khai ấn đó là để mở đầu cho một năm mới  với mong muốn may mắn, cầu cho mưa thuận gió hòa mùa màng bội thu, cầu quốc thái dân an trên dưới một lòng. Việc đến với lễ hội đền Trần mà linh hồn là lễ khai ấn để cầu cho cá nhân được thăng chức, nhiều tiền, nhiều lộc là một hành vi hiểu sai về ý nghĩa làm mất đi nét đẹp văn hóa tâm linh rất độc đáo của dân tộc ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Theo VNN)&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-3138618039545466759?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/3138618039545466759/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/02/khai-en-tran-lon-xon-va-chen-lan.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/3138618039545466759'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/3138618039545466759'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/02/khai-en-tran-lon-xon-va-chen-lan.html' title='Khai ấn Đền Trần: Lộn xộn và chen lấn'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-Hr1_P0UWzDc/TV1Dhg3q0vI/AAAAAAAAApI/nwb1BbZgy5Y/s72-c/1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-2325236123709685224</id><published>2011-02-14T12:50:00.012+07:00</published><updated>2011-02-23T15:00:47.595+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Valentine'/><title type='text'>Valentine, đừng vội buồn nhé,  con yêu!</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-zB35MTPSqT8/TVjC_obllBI/AAAAAAAAAnw/sulFrK1BQJ8/s1600/images.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 271px; height: 186px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-zB35MTPSqT8/TVjC_obllBI/AAAAAAAAAnw/sulFrK1BQJ8/s320/images.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5573418937311663122" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Valentine là một cô bé xinh đẹp, ngoan ngoãn và hơi ít nói. Giữa đám đông, cô  chưa bao giờ là một người nổi bật. Không phải cô không muốn nổi bật, mà bởi vì sự cố gắng nổi bật của Valentine dường như vẫn còn chập chững lắm trên con đường mà nó phải đi qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày nọ, trong tiếng dương cầm du dương của Nhà thờ, cô bé tình cờ nhìn thấy một chàng trai trẻ, người  mà số phận sắp đặt sẽ ở bên cô trong suốt cuộc đời sau này. &lt;br /&gt;Vẻ mặt chàng trai thật đặc biệt. làm xao động trái tim xanh như thảm cỏ non của Valentine. Trong tiếng nhạc du dương, mắt cô bé nhìn vào Chúa mà không thấy Chúa, chỉ thấy anh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thi thoảng, dũng cảm lắm cô bé mới dám ngước đôi mắt rất đẹp của mình nhìn vào khuôn mặt xa lạ của chàng trai. Và những khoảnh khắc đó, Chúa và anh, là một ở trong cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng trai đã  không thể nhận ra cô bé giữa hàng chục cô gái xinh đẹp, nổi bật tự nhiên, duyên một cách vô thức, không cần cố gắng như Valentine, xung quanh anh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên lối ra của Nhà thờ, ánh mắt chàng trai lướt qua cô bé, hững hờ dừng lại chỉ một giây trước vẻ ngượng ngùng bối rối của Valentine, rồi gấp gáp hướng vào một mái tóc ngát hương và mềm như mây phía trước. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ bảo cô, Valentine đừng buồn, cái duyên của con chưa tìm được lối ra đó thôi. Yêu ai, thích ai, con đừng quá bối rối như thế. Muốn nhìn người con yêu, con hãy mạnh dạn nhìn vào đôi mắt, đừng luống cuống mà rồi lạc lối trên khuôn mặt người con yêu đó con à. Cái duyên nó còn nằm trong lời nói. Con yêu ai, thích ai, hãy tìm cơ hội để có thể trò chuyện với người ấy. Bộc lộ chút gì đi con, phải cho mọi người thấy được những điều tuyệt diệu mà mẹ biết, chủ nhân thực sự của chúng chính là con đấy, con yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ còn nói nhiều thứ nữa, Valentine gần như quên hết. Trong cái đầu non nớt của cô bé dường như chỉ còn đọng lại hai chữ “số phận” đầy trừu tượng mà mẹ cứ nhắc đi nhắc lại từ câu chuyện này sang câu chuyện khác. Mẹ bảo, đừng buồn vội con yêu, không phải mẹ an ủi con đâu, mà là thật con ạ, lứa đôi là số phận, là Chúa, là Trời, là Đấng thiêng liêng tạo nên khung xương, là con, là người ấy cùng đắp nên phần thịt.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Mẹ còn bảo với Valentine, hững hờ của ai đó hôm nay biết đâu sẽ là hạnh phúc vô cùng mà số phận dành cho con trong suốt cuộc đời sau này. Con yêu của mẹ, đừng vội buồn con nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số phận là gì nhỉ, nó vẫn còn quá khó hiểu với cô bé, hay nó chính là khoảnh khắc mà Valentine nhìn thấy chàng trai ấy lần đầu tiên, và bắt đầu nhầm lẫn Chúa với anh từ đó?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng sớm một ngày tháng hai đầy tuyết của mùa đông năm ấy, Valentine thấy trên chiếc bàn nhỏ phòng mình tấm thiếp chúc mừng ngày lễ Tình nhân của mẹ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ đã viết thế này:” &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Chúc mừng Valentine yêu dấu của mẹ. Hôm nay là ngày lễ của Tình yêu, bất kể đó là tình yêu đôi lứa hay tình mẫu tử, tình cha con, tình bạn. Mẹ muốn nói với con rằng mẹ luôn yêu con, luôn bên con cả lúc con vui lẫn khi con buồn và cần mẹ. Tấm thiệp này mẹ tặng con, mong một điều giản dị rằng trong tương lai, con sẽ nhận được thật nhiều nhưng câu I love You, trong đó có một câu được chấp nhận và sẽ đồng hành hạnh phúc cùng con trong suốt cuộc đời tươi sáng của các con sau này”. &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Nó, tấm thiệp mừng của mẹ, đã ở đây, mười năm rồi, trong ngăn kéo nhỏ của cô, và nay là của vợ chồng cô, Valentine và chàng trai trên lối đi Nhà thờ mười năm về trước, như một lời giải thích về số phận mà mẹ muốn dành cho cô bằng tất cả trái tim mình.. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng vội buồn nhé, Valentine. &lt;br /&gt;Ngày mai thức dậy sẽ là ngày đầu tiên của con trên chặng đường mười năm đó đấy, con yêu. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;---------&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-2325236123709685224?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/2325236123709685224/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/02/valentine-ung-voi-buon-nhe-con-yeu.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2325236123709685224'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2325236123709685224'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/02/valentine-ung-voi-buon-nhe-con-yeu.html' title='Valentine, đừng vội buồn nhé,  con yêu!'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-zB35MTPSqT8/TVjC_obllBI/AAAAAAAAAnw/sulFrK1BQJ8/s72-c/images.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-126916181769484242</id><published>2011-02-10T14:00:00.024+07:00</published><updated>2011-02-10T17:34:12.734+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện nhảm mua vui'/><title type='text'>Logic</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TVOQldl1pCI/AAAAAAAAAno/l_fENIt88mI/s1600/Taxi%25252002.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TVOQldl1pCI/AAAAAAAAAno/l_fENIt88mI/s320/Taxi%25252002.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5571956137260327970" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chín giờ sáng, điện thoại réo, thằng bạn học cùng cấp III cách đây vài thập kỷ gọi, bảo tao về nước, tụ tập đê. Mấy chục đứa OK rồi. &lt;br /&gt;Nghe, confirm ngay một phát, vì sợ nó đổi ý. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ đó đến chiều, ra ngắm vào vuốt, chọn chọn gạt gạt, ướm từ size M đến XL. Cài được cái nào thì cố mà lèn, cái nào không thể lèn nổi nữa thì phanh thật rộng, may ra vớt vát được tí nào cái thời ngày xưa yêu dấu. Ngẫm ra, khổ nhất là vào một ngày đẹp trời, U50 hay U60 bỗng được bạn trai cũ hay người tình cũ, xa cách đã vài chục năm, tìm lại. Dẫu em chẳng còn yêu anh thì chẳng lẽ em lại có thể mập ú hay quắt queo thế này, nhăn nheo thế này trước mắt anh hay sao? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mang nguyên cái tâm trạng thắt ruột ấy trèo vội lên một chiếc taxi. Anh chàng tài xế tầm trên dưới 40 liếc khách đến xéo mặt, miệng nở nụ cười thương hiệu, hỏi:’&lt;span style="font-style:italic;"&gt; Đi đâu chị? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Vậy là mình không trẻ cũng không quá già. Yên tâm, nhưng vẫn lấy hộp phấn má ra chuốt lại tý dung nhan. &lt;br /&gt;Qua gương chiếu hậu, taxi túm được khoảnh khắc đó, hắn khẽ nhếch mép cười nụ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quãng đường dài, chẳng lẽ lại im ỉm không thốt với khách câu nào, taxi cất miệng: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;´Tuổi các chị bây giờ nhàn nhã rồi nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Nhàn là nhàn thế quái nào? Hay nó nghĩ mình 55, 60, về hưu rồi? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ý chừng đoán được ý khách, taxi vội thêm lời: “ &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Là em nói con cái lớn cả, chắc các chị cũng nhàn rồi. Tha hồ mà ăn chơi. Chị mấy cháu?&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;Mình ghét các loại tài xế hỏi han chuyện riêng tư. &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Dạ, một anh ạ. &lt;br /&gt;Trai hay gái chị? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Con mình là gái, chẳng lẽ lại bảo trai? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Thế thì chết rồi chị ơi, là em chân tình nên mới nói đấy. Thế nào rồi các ông ấy cũng phải lo người chống gậy trong tương lai đấy chị ơi. Thôi thì tư duy nó thế, truyền thống nó thế, mình làm sao đi ngươc lại được? Cố mà giữ thôi &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;chị&lt;/span&gt;". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ơ hay thật, thằng này là bạn lão chồng hay sao mà an ủi chân tình thế kia, cứ như thể chính tay nó đang dắt về nhà mình một thằng nhóc nào đó chứ lị? &lt;br /&gt;Mà sao mình không run bắn lên là thế quái nào? Giả sử có thằng nhóc đó thật thì mình nuôi, càng tốt chứ sao, đỡ phải sinh mà được chống gậy một cách đường đường chính chính, còn gì bằng chứ? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa kịp phản ứng, chàng taxi bồi tiếp: "&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Im lặng là tốt nhất, quẫy thì cũng chẳng được gì, khéo còn mất nốt cái nhà . &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Quái, sao nó biết cả nguy cơ mất nhà nếu mình quẫy, trong trường hợp giả sử có thằng nhóc đó thật? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điện thoại réo. “"&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Chờ tí, đang tắc đường quá. Đoạn nào á? Đoạn nào mà chẳng như đoạn nào. Làm như không biết Hà Nội ý. &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Đầu dây bên kia, thằng bạn khác, cũng hơn 20 năm có lẻ, oang oang: “&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Mình gì mà mình, anh đây mà, nhanh lên không chúng nó chiếm cái ghế anh dành cho em bây giờ&lt;/span&gt;”. &lt;br /&gt;Nước nổi thì bèo cũng nổi, vừa cười khoái chí vừa giả vờ đưa đẩy:”&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Dạ, anh đợi em chút xíu nữa thôi a. Em gần đến nơi rồi”. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Đầu bên kia, thằng bạn cười tít mắt . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Taxi chợt tươi tỉnh:” &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Cũng phải, chàng đi thì thiếp cũng đi. Tội gì. Vô lý mà “kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng” chị nhỉ. Cứ giữ cho chặt cái nhà với đứa con là được&lt;/span&gt;”. &lt;br /&gt;Cái gì mà lạnh lùng với chăn bông chứ? Lại còn thuộc cả Hồ Xuân Hương để mà ví von nữa mới khiếp chứ? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuông lại réo, con bạn to mồm nhất rít lên:’ &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Nhanh lên, tắc gì mà tắc lâu thế? Hay lại tăng một ở đâu, tăng hai mới qua đây? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quên khuấy màn kịch chồng có thằng cu, đang tự đi tìm thú vui, bi thương và thống thiết, tác giả kịch bản kiêm đạo diễn là Taxi, cố át tiếng ồn đầu bên kia, mình hét lạc cả giọng:” &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Tăng hai gì mà tăng hai, bảo bọn nó chờ tao tí. Cấm đứa nào ngồi cái ghế cạnh thằng C đấy nhé&lt;/span&gt;”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tác giả kịch bản buông cả vô lăng, cười rõ tươi:” &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Chết thật, em lại cứ nghĩ lung tung. Thông cảm cho em nhé. Một nghề trăm cảnh, taxi là thế mà. Em là cứ khuyên giải búa xua. Nhiều bà đẻ toàn con gái khổ phết đấy chị ạ. Công nhận các chị tuổi này rồi mà còn tèn tén ten ghê”. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ô hô, sao lại không teen nhỉ? Mỗi thời kì đều có giai đoạn teen của nó. Taxi thì đang giai đoạn già của U40, bọn chị thì đang giai đoạn teen của U50. Đơn giản vô cùng. Có câu thơ nào nữa của Hồ Xuân Hương, tỉ như" &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Một đàn thằng ngọng đứng xem chuông. Chúng bảo nhau rằng ấy ái uông "&lt;/span&gt;, đại loại thế, thì ví von đi cho nó vui. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cánh cửa taxi khép lại, U50 lưu luyến nhìn theo. &lt;br /&gt;Chắc chắn là phải giữ chặt cái nhà rồi, chú em, kèm luôn cả ông chủ và đứa con nữa chứ. Không thì tối đến, bọn chị biết đi về đâu??? &lt;br /&gt;Phỏng taxi thân mến? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;, center&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/sJrHSfDSm34" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;center&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-126916181769484242?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/126916181769484242/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/02/chin-gio-sang-ien-thoai-reo-thang-ban.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/126916181769484242'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/126916181769484242'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/02/chin-gio-sang-ien-thoai-reo-thang-ban.html' title='Logic'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TVOQldl1pCI/AAAAAAAAAno/l_fENIt88mI/s72-c/Taxi%25252002.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-7253869145126485696</id><published>2011-02-07T10:09:00.021+07:00</published><updated>2011-02-23T14:52:40.892+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Vọng cổ hoàn lương</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TU9kVseXrzI/AAAAAAAAAng/m70OaNQYDV8/s1600/hoan%2Bluong.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 214px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TU9kVseXrzI/AAAAAAAAAng/m70OaNQYDV8/s320/hoan%2Bluong.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5570781587959164722" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Chẳng ngại ngùng, cô gái xinh đẹp mình hạc xương mai, ngày nào cũng vác con ra hàng cháo mười mấy năm trước, cùng với những người đàn bà chính chuyên có chồng có con trong cái sân rộng mênh mông của một khu dân cư, thường ngẩng mặt hất tóc cười:”Ừ thì ca ve đấy, đã làm sao”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng muộn, em ngái ngủ thong dong cùng bát cháo tim gan, cũng đuổi thằng bé quanh sân như bao người đàn bà có con nhỏ khác. Cháo được múc ra từ cùng một nồi, tim gan băm trên cùng một cái thớt, hành tía tô bốc từ cùng một cái rổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều, khi cả làng cả tổng bật bếp nấu cơm thì em phấn son ngất trời, mắt mờ mờ khói sương, giày cao lênh khênh, mông cong chạm lưng, cưỡi loại xe nào đẹp nhất đi đâu, chỉ có Trời mới biết. Chồng em thế chân, đuổi theo thằng cu, dõi mẹ “đi làm”. Xe em vừa khuất là chồng em sà chiếu bạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mười mấy năm trước, nhà giàu mới nổi nhiều như quân Nguyên. Người ta chán nồi cơm điện quay ra thèm cơm niêu, thèm cá kho, dưa hành, chán nhà thành phố quay ra mê trang trại, càng lơ thơ lau sậy càng nâng cao tầm người sở hữu trong con mắt người đời. Tỷ lệ thuận với quân Nguyên, em cứ việc thò tay móc túi trăm kiểu đại gia chập chững làm bộ chán giàu, những người cho em tiền vô tư, lương tâm không cắn rứt vì bất cứ điều gì, cũng như việc em không biết tiếc tuổi xuân và hoàn toàn mù tịt về khái niệm nhân phẩm vậy. Nhà chỉ một người “đi làm” nhưng xe nào đẹp nhất em mua cho chồng, quần áo cái nào sành điệu nhất em mặc, đồ chơi chất đống các loại từ hiện đại đến thô sơ em mua cho con trai. &lt;br /&gt;Tất tần tật,  một thân em làm ra cả. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần một đôi lần em ca vọng cổ:” Trông vậy mà không phải vậy, thân vung vinh mà đâu có cái chi mô. Rồi cũng phải đến lúc hoàn lương”. &lt;br /&gt;Hỏi em bao giờ và như thế nào, thì khái niệm hoàn lương bỗng bóng chim tăm cá.&lt;br /&gt;Các bà lớn tuổi lắc đầu ngao ngán, muốn nhét vào đầu em hàng lô hàng lốc những luân thường đạo lý. Họ nói họ thương em, em cười bảo, thương lấy cái sổ hưu của các bà đi đã rồi hãy dạy con các bà ơi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người trẻ nhìn em, xeo xéo đôi con mắt buổi sáng, ngơ ngác hai lòng đen buổi chiều, hệt đôi dấu hỏi xoáy vào cơ thể đầy hàng hiệu của em, xoáy vào cái xe em đi liên tục đổi, xoáy vào hàng xấp tiền không rõ nguồn trong tay ông chồng không hôn thú của em đập lên chiếu bạc lúc chiều về. &lt;br /&gt;Cái uất ức đàn ông thi thoảng ngập ngừng chui ra ngoài bao bì hèn kém, chồng em vừa run lập cập vừa gào như mèo hen:” Con đĩ”. Em ngửa mặt lên Trời cười sằng  sặc:”Ừ tao đĩ, mày làm gì tao?&lt;br /&gt;Trong lúc chồng em run, em cười sằng sặc, người già bấm bụng nuốt đạo lý vào trong, thì  những người đàn bà vẫn đuổi theo những đứa trẻ trong sân, đút vào miệng chúng những thìa cháo được múc ra từ một cái nồi, tim gan được băm trên cùng một cái thớt, hành tía tô từ cùng một cái rổ, đồng  hạng với con em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em “đi làm”, càng ngày càng mải mê “đi làm”, đến mức không có đủ thời gian ca cái tích hoàn lương. Con em đã lớn, đủ để gác thêm đôi chân đi giày hàng hiệu trên cùng một sới với chồng em. Nhu cầu xấp tiền đập lên chiếu bạc mỗi chiều có nguy cơ tăng lên gấp đôi. “Quân Nguyên” ngày xưa nay không vô tư rút tiền tặng tấm thân đang dần cằn cỗi theo năm tháng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua về sân cũ chúc Tết sau một chuyến đi dài, kết quả của  quyết định “phá bỏ hàng rào mồng tơi” thử một lần xem đời đi về đâu, chợt thấy em quần chùng áo dài, sườn xẻ thấp hơn mông, ngó kỹ cũng không làm sao phát hiện nổi màu của cái thứ nhỏ xíu, trước đây được em phô ra như một nhu cầu chung của cả làng cả tổng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;May sao, em vẫn nhớ những người ngày xưa cùng chạy đằng sau con trẻ để đút cháo vô miệng chúng. Cháo được múc ra từ cùng một nồi, tim gan băm trên cùng một thớt, tía tô bốc từ cùng một rổ, đồng hạng với con em. &lt;br /&gt;Vén tà áo dài rực rỡ và hỗn loạn, thứ duy nhất vẫn còn nguyên dấu ấn của nhu cầu thu hút những ánh mắt ham của lạ chưa làm sao mà vứt nổi, mông đã bớt cong, giày đã bớt lênh khênh, em bước xuống xe lại gần chào hàng xóm cũ rồi nhỏ nhẹ:” Hoàn lương thôi, kẻo mất nốt thằng con”.&lt;br /&gt;Ca ve, hoàn lương vì con thì quá khứ một thời rồi sẽ lùi dần vào năm tháng. &lt;br /&gt;Chúc em một mùa xuân mới, mới như khát vọng của em vậy. &lt;br /&gt;Hiểu được hoàn lương để không mất con đã là tốt lắm rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tân Mão, tạm thời cứ Tân con Mèo đi đã rồi năm sau lột nốt chiếc áo hỗn loạn em đang mang, chọn màu xanh hay màu gì truyền thống mà vẫn hút mắt người như em thích, đi bên cạnh con trai cho lòng mọi người được thực sự thanh thản, đúng không em?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;----------&lt;br /&gt;Chúc mừng Năm mới cả nhà. Lời chúc đến muộn cùng những điều may mắn đến không quá vội vàng nhưng bền vững lâu dài.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-7253869145126485696?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/7253869145126485696/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/02/vong-co-hoan-luong.html#comment-form' title='12 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7253869145126485696'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7253869145126485696'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/02/vong-co-hoan-luong.html' title='Vọng cổ hoàn lương'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TU9kVseXrzI/AAAAAAAAAng/m70OaNQYDV8/s72-c/hoan%2Bluong.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-8699429399654142728</id><published>2011-01-21T11:56:00.005+07:00</published><updated>2011-01-21T12:09:02.181+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản mạn đôi dòng'/><title type='text'>Comme d'habitude</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TTkS7dRhjnI/AAAAAAAAAnU/00v4P62eyjM/s1600/images.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 275px; height: 183px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TTkS7dRhjnI/AAAAAAAAAnU/00v4P62eyjM/s320/images.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5564499627272670834" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Rét kinh, đến mức không há nổi mồm để ngáp. &lt;br /&gt;Lâu rồi, người  hình như không muốn cho người ôm nữa nên  đành ôm túi sưởi, hoặc bật điều hòa nóng, hoặc thậm chí ôm cả mèo chui vào chăn  mà vẫn rét. &lt;br /&gt;Rét đến quăn queo nhàu nhĩ cả đống những thứ Trời sinh đáng ra cứ cần là phải thẳng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em gái bán táo, đôi môi tím ngắt, lập cập mời chào. Lỏng chỏng trên xe thồ là rơi rớt vàng xanh lẫn lộn, khách nào dễ tính không mặc cả mà vơ nốt hộ thì lời lãi bất quá chỉ chừng đôi chục. Cặp vú con mọn cương cứng, đầu ti lúc ẩn lúc hiện, sữa chảy loanh quanh,  ngấm rồi lại khô, khô rồi lại ngấm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa về hả em, thằng cu ai trông mà giờ này còn đứng đây?&lt;br /&gt;Cô bé kéo tà áo ngoài che ti, bảo thôi thì cố tí kiếm đồng cho bố con thằng cu tiêu Tết, các chị làm Nhà nước có lương sướng thật, chẳng như chúng em, bán mặt cho đất bán lưng cho Giời, vất vả lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Nhà nước bật cười, thì ra ở đâu đó mình cũng đẳng cấp phết nhỉ, rồi thò tay khua cái sướng gần quá nửa đời người, nhẹ tênh như gió vào nhà trống, miệng nở nụ cười tươi, rút vài tờ mong mỏng đưa em rồi kẻ cả:” Ừ, cân nốt chỗ kia cho chị rồi về với con kẻo muộn em”.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" class="youtube-player" type="text/html" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/jKrG1oPReLc" frameborder="0" allowFullScreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;center&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-8699429399654142728?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/8699429399654142728/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/01/ret-kinh-en-muc-khong-ha-noi-mom-e-ngap.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8699429399654142728'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8699429399654142728'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/01/ret-kinh-en-muc-khong-ha-noi-mom-e-ngap.html' title='Comme d&apos;habitude'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TTkS7dRhjnI/AAAAAAAAAnU/00v4P62eyjM/s72-c/images.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-1288007605543627354</id><published>2011-01-19T23:47:00.006+07:00</published><updated>2011-01-20T08:47:37.194+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Không có nhãn'/><title type='text'>Đêm</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TTcVpZYDulI/AAAAAAAAAnM/XelifEgJrzE/s1600/kh%25C3%25B4ng%2Bqu%25C3%25AAn.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 262px; height: 192px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TTcVpZYDulI/AAAAAAAAAnM/XelifEgJrzE/s320/kh%25C3%25B4ng%2Bqu%25C3%25AAn.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5563939665570150994" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/H_Nl0jJW1BI?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/H_Nl0jJW1BI?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-1288007605543627354?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/1288007605543627354/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/01/ngay-mai.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/1288007605543627354'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/1288007605543627354'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/01/ngay-mai.html' title='Đêm'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TTcVpZYDulI/AAAAAAAAAnM/XelifEgJrzE/s72-c/kh%25C3%25B4ng%2Bqu%25C3%25AAn.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-274099505809780390</id><published>2011-01-18T11:50:00.008+07:00</published><updated>2011-01-19T15:34:03.294+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Chữ Nhân</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TTUeRaGA6LI/AAAAAAAAAnE/5GDJRKHWkMs/s1600/dan%2Bong%2Bkhoc.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 275px; height: 183px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TTUeRaGA6LI/AAAAAAAAAnE/5GDJRKHWkMs/s320/dan%2Bong%2Bkhoc.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5563386199097272498" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe chúng tôi buôn dưa chuyện ngoại tình, ông cười bảo:”&lt;span style="font-style:italic;"&gt; Có trăm kiểu ngoại tình, cũng phải có nhân”. &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Lời ông nói chẳng rõ nghĩa, chúng tôi trợn mắt nhìn nhau. Làm sao mà một người luôn cười tươi, nếp sống thì ngược lại, chỉn chu đến từng cen ti mét như ông lại có những câu nói khiến chúng tôi, một lũ đàn bà đầu vốn đã luôn dưới cổ, nay lại có cơ tụt xuống dưới thêm chút nữa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú V, đẹp trai và đào hoa nháy mắt bảo, các cô có sống thêm vài trăm năm cũng khó mà hiểu được ông ấy. Rồi chú thì thầm, thôi thì cũng lâu năm rồi, để  tôi kể cho các cô nghe chuyện  riêng tư của ông ấy, nhưng nghe rồi thì phải hiểu chữ Nhân của ông ấy cho đúng, chớ có làm điều ác nghe chưa.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;Khoảng những năm 60 của thế kỷ trước, ai có dịp đi qua hiệu ảnh PĐ bên bờ Hồ cũng phải ngoái nhìn chân dung một cô gái có mái tóc đen dài, phải nói là xinh lắm, đôi mắt to lạ to lùng. Người đàn bà đẹp ấy sống với ông ấy được hơn một năm giữa các chuyến đi xuôi ngược của lính thời chiến. Rồi ông ấy lên đường vào Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày trở về từ chiến trường để nhận nhiệm vụ mới, khoảng những năm 64, người ta thấy ông ấy lầm lũi xách ba lô trở lại đơn vị chỉ sau một ngày về thăm người vợ trẻ. Muôn đời vẫn vậy thôi, người bị phản bội luôn là người biết chuyện cuối cùng. &lt;br /&gt;Kẻ sưởi ấm cho người đàn bà đẹp của ông trong bốn năm, vì quá sợ, đã trốn mất từ hôm biết ông sẽ trở về. Bà vợ như kẻ mất hồn, cứ cúi mặt chắp tay lạy ông, nước mắt lã chã.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Chú V bảo, các cô không biết chứ tội ngoại tình thời ấy nó ghê lắm, mà ngoại tình với vợ lính càng chết, kẻ chiếm đồn có địch dễ đi tù như chơi, nó sợ là phải.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;Sau một tuần sách ba lô đi, ông ấy về nhà. Không biết ông đã nói gì với người đàn bà đẹp, chỉ biết sau đó ông tìm đến nhà tình địch của mình, uống chung một ấm trà nóng trong hơn 4 tiếng đồng hồ rồi vĩnh viễn mở cửa tổ ấm một năm của mình và ra đi.&lt;br /&gt;Rồi người ta thấy tình địch của ông ấy  làm đám cưới với người đàn bà đẹp. Họ có ba đứa con, nay đã thành đạt cả rồi. Còn ông ấy sống thêm hơn 6 năm trong cô đơn rồi cũng xây dựng gia đình mới. Bà ấy thì các cô biết rồi, cứ gọi là các cô bắc  thang bảy ngày chẳng bén gót người ta.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tịt ngóm, đầu đành tụt xuống dưới cổ thêm vài li chứ chịu, bố ai mà hiểu được hết đàn ông. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Gớm, xưa hay nay gì thì cũng có người này người kia. &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Bà trưởng phòng hành chính nhắm mắt một lúc rồi thì thầm&lt;/span&gt;:” Thế mà chẳng bù cho cái thằng cha ở ban T, tởm lắm nhé, sống chẳng để lại phúc, vợ nó hết yêu từ lâu mà cứ xiết chặt vòng kiểm tỏa, không cho bỏ. Phát hiện vợ có bồ, nó săn bằng được thằng kia, tóm vào công viên, thuê đẩu gấu bắt thằng cha bồ vợ diễn màn Câu Tiễn nếm phân trước mặt hơn hai chục thằng đàn ông khác. Bà vợ tởm cái  trò đó quá, kiên quyết dù chết cũng dứt áo ra đi. Nhưng rồi ám ảnh quá, cũng chẳng tiếp tục được với anh bồ. Chúng mày tưởng không có đàn ông kiểu đó à?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi lè lưỡi. Chữ Nhân ơi chữ Nhân, sao như kính vạn hoa thế chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi chú V ơi, chi bằng chú bớt hào hoa phong độ đi cho phụ nữ họ nhờ chứ tìm hiểu kỹ chữ Nhân của chú để mà không phạm tội nghe chừng không phải ai cũng dễ dàng làm được  đâu chú ơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;Center&gt;&lt;object width="300" height="300"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/2FjMA8t1Ek" /&gt;  &lt;param name="quality" value="high" /&gt;  &lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;  &lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/2FjMA8t1Ek" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-274099505809780390?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/274099505809780390/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/01/chu-nhan.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/274099505809780390'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/274099505809780390'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/01/chu-nhan.html' title='Chữ Nhân'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TTUeRaGA6LI/AAAAAAAAAnE/5GDJRKHWkMs/s72-c/dan%2Bong%2Bkhoc.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-7891895745349248423</id><published>2011-01-13T23:34:00.007+07:00</published><updated>2011-01-14T08:41:46.413+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ngụ ngôn hiện đại'/><title type='text'>Khi chó tè lên máy tính</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TS8qkLwOrRI/AAAAAAAAAm8/S9dhJ28Ajnc/s1600/images.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 252px; height: 200px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TS8qkLwOrRI/AAAAAAAAAm8/S9dhJ28Ajnc/s320/images.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5561710865944587538" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cốt chuyện được hóng hớt 100% từ môi trường công sở, mô đi phê hầu bà con tắp lự để câu còm, sợ mọi người bỏ chợ vào siêu thị hết thì đói mất. Đọc xong đề nghị đại xá.&lt;br /&gt;-----&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Ngoài cánh đồng có hai hình nhân lâu năm đứng  khá sát nhau. Hình nhân nam có dáng đạo mạo. Hình nhân nữ được chủ đất ưu ái phận nữ nhi nhét thêm cho củ khoai tây đang mọc mầm với tý đất vào đầu nên hay nghí ngoáy nhìn trước ngó sau, bọn chim vì vậy mà sợ. Hình nhân nam thấy bọn chim cứ sà vào chân mình quấy phá, nhưng lại sĩ diện không dám xin khoai tây với đất nhét vào đầu sợ bỉ mặt nam nhi, không tìm được cách nào mới để đuổi chim hiệu quả, nghĩ chắc khó báo công với chủ đất, thì đâm bực mình, tức lộn mề lên mặt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gần đến ngày thu hoạch lúa, biết chủ đất sắp đưa quan khách ra thăm ruộng, nữ nhi  hay nghí ngoáy vui vẻ chia sẻ kế hoạch báo công với nam nhi. Nàng nói:”  Em nghĩ, ngày mai báo công với chủ đất em sẽ lo màn gì đó ấn tượng. Anh hậu thuẫn em nhé, vì em có lợi thế hơn anh về điểm này. Ruộng vườn mình đâu kém cỏi gì. Công này có cả anh và em”.  &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Nam nhi thẽ thọt:” Cẩn trọng nghe, yêu kiều như em bạn lắm mà thù cũng nhiều. Thế em định làm gì? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nữ nhi thật thà chia sẻ:” Mai nhé, khi chủ đất và mọi người tiến đến từ phía sau, anh đỡ vạt váy em rồi khéo léo tung lên một tý cho nó bay bay, làm thế nào lộ chân em vừa  phải. Đảm bảo với anh, màn nghệ thuật tung hứng của anh em mình sẽ vừa lòng tất thảy. Tưởng tượng mà xem, chân trên lúa dưới, anh đạo mạo đứng bên, chỉ có mà choáng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng hôm sau, nữ nhi khoác thêm mấy chiếc lá lên người, kín đáo liếc nhìn nam nhi. Mở nắp hộp sọ, nàng thấy củ khoai mọc thêm cái mầm, thì nhếch mép cười nhìn hàng xóm đạo mạo, không hiểu sao từ sáng cứ cúi gằm mặt, chẳng nhìn vào mắt nàng lấy một lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trống rung cờ mở, cả giàn người hùng dũng tiến vào. Chủ đất đi đầu tiên, mắt hấp háy liếc xoáy vào cặp giò nữ nhi, rồi lại liếc sang mặt nam nhi, chờ đợi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nam nhi mặt vẫn cúi gằm, tiến đến cầm vạt váy nữ nhi lắc lắc mấy cái rồi kín đáo giật mạnh, cùi tay vô tình thúc cả vào mạng sườn chủ đất, tưởng cú nốc ao này sẽ làm nữ nhi bẽ mặt với quan khách. Khoe chân vừa phải thì được chứ khoe mông thì mày chết trước, anh cứ đàng hoàng nhận lỗi bất cẩn là xong. Kiểu gì thì em cũng lộ hàng rồi, mông trên lúa dưới khó có thể  coi là đẹp, em yêu. Cả cánh đồng này rồi sẽ  là của anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Váy không tụt, mông không phô, chủ đất đến bên nam nhi rút luôn cái xương sống cho kẻ tiểu nhân sụm hẳn, đỡ vướng mắt.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nữ nhi cúi xuống đống rơm rạ lổn nhổn thẽ thọt” Khổ, đêm qua đúng lúc anh hỏi em hôm nay đón khách thế nào thì củ khoai trong đầu em mọc nốt cái mầm cuối cùng”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi nàng quay sang chủ đất, vén cao váy để lộ vừa phải cặp chân nõn nà:”  Anh điều cho em người bạn khác về đây nhé. Chim dạo này nhiều lắm”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ đất mở hộp sọ nữ nhi, nhét thêm ít đất và củ khoai mới, nhẩm tính số mầm sẽ mọc từ nay cho đến ngày thu hoạch không còn xa. &lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;object width="440" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/GvbQzRAi4wM?fs=1&amp;amp;hl=vi_VN&amp;amp;rel=0&amp;amp;color1=0x2b405b&amp;amp;color2=0x6b8ab6"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/GvbQzRAi4wM?fs=1&amp;amp;hl=vi_VN&amp;amp;rel=0&amp;amp;color1=0x2b405b&amp;amp;color2=0x6b8ab6" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="440" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/center&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-7891895745349248423?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/7891895745349248423/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/01/oc-xong-thi-ai-xa.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7891895745349248423'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7891895745349248423'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2011/01/oc-xong-thi-ai-xa.html' title='Khi chó tè lên máy tính'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TS8qkLwOrRI/AAAAAAAAAm8/S9dhJ28Ajnc/s72-c/images.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-7135965489602082854</id><published>2010-12-16T16:26:00.009+07:00</published><updated>2010-12-16T22:19:58.059+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản mạn đôi dòng'/><title type='text'>Cực ngắn</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TQnf_V-2sOI/AAAAAAAAAmw/ZpW9DPfi29A/s1600/GheChai01.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TQnf_V-2sOI/AAAAAAAAAmw/ZpW9DPfi29A/s320/GheChai01.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5551214295036375266" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Xử lý số liệu điều tra, bảng hỏi có câu: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Gia đình đang sở hữu những tài sản nào sau đây?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Phần trả lời liệt kê sẵn những vật dụng, đại loại: Xe đạp, xe máy, ti vi, tủ lạnh, lò vi sóng, điện thoại di động, ghe máy, xuống máy…&lt;br /&gt;Chợt nhớ cảnh cô bé điều tra viên đọc vanh vách từng món tài sản đắt tiền, bút lăm lăm chực điền lia lịa. Người đàn bà vùng sông nước đen đúa, khắc khổ ngơ ngác: ” Dạ, nhà con hồi nào giờ chỉ có một cái giường, hai cái ghế, một cái đang còn ngồi được”.&lt;br /&gt;Thê thảm nhất trên đời có lẽ là cái cảnh mặc váy ngắn đi làm thủy lợi,  thế quái nào mà nước lại cứ ngập từ trên xuống, ướt đầu trước rồi mới ướt chân sau.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-7135965489602082854?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/7135965489602082854/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/12/cuc-ngan.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7135965489602082854'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7135965489602082854'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/12/cuc-ngan.html' title='Cực ngắn'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TQnf_V-2sOI/AAAAAAAAAmw/ZpW9DPfi29A/s72-c/GheChai01.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-4393754984725914274</id><published>2010-12-11T09:24:00.004+07:00</published><updated>2010-12-11T13:28:01.855+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản mạn đôi dòng'/><title type='text'>Bóng, tin tao đi !</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TQLhq9uAspI/AAAAAAAAAmg/vWXmavs1On8/s1600/hinh%2Bbong.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 214px; height: 173px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TQLhq9uAspI/AAAAAAAAAmg/vWXmavs1On8/s320/hinh%2Bbong.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5549245819112174226" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Mắng mày sa sả cho bõ cơn giận. nào là mày tham vàng bỏ ngãi, nào là mày  tham bát bỏ mâm, nào là mày bỏ con cá rô bắt con săn sắt…Tao chết đến nơi vì cái tham nhỏ bỏ lớn của mày. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mày im lặng. Tao đi mày cũng đi. Có lúc tao dài mày ngắn. Có lúc tao khóc mà nhìn mày lại thấy mày cười. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tao mà dẫm được lên mày hôm nay là tao dẫm nát, thậm chí tao di di cho mày chết hẳn mới đỡ cơn tức trong người. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối năm rồi, tao cuống mà sao mày cứ thong dong với những cái gì gì ở đâu, bỏ tao chịu trận với dăm ba cái tầm phào nhạt nhẽo khốn khổ của kiếp người luôn mâu thuẫn giữa bản năng với tham sân si  thế hả mày?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếc rằng, nếu muốn, tao chỉ có thể thò tay cấu véo chính tao chứ không thể đưa chân dẫm đạp lên mày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ này, phút này, khi mà người ta đang sa sả đòi nợ tao, cái thứ nợ từ đời thủa nào tao vay để kinh doanh dăm ba cái diễu võ dương oai, giờ tao muốn quẳng cả vốn lẫn lãi trả cho chủ nợ mà không sao quăng nổi, thì tao muốn giết mày…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng đừng chết hẳn nhé. Tao dẫm, tao di di mày, tao cầm dao giết mày …nhưng mày mà chết thì tao sẽ vô duyên lắm với dăm ba cái trật tự ở đời này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mày mà chết thì khác gì tao cũng đã đi tong trước cả mày.&lt;br /&gt;Bởi vì tao yêu mày, thật đấy, hơn yêu tao rất nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ mà xem, khi tao vụng trộm ôm hôn ai đó, tao nhắm mắt, đèn thì không sáng, có ai thấy mày đâu, tao cũng chẳng thấy mày nốt. &lt;br /&gt;Và tao yên tâm thanh thản về điều đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thế mà mày tuyệt diệu hơn tao. Thật đấy. Tin tao đi.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-4393754984725914274?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/4393754984725914274/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/12/bong-tin-tao-i.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/4393754984725914274'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/4393754984725914274'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/12/bong-tin-tao-i.html' title='Bóng, tin tao đi !'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TQLhq9uAspI/AAAAAAAAAmg/vWXmavs1On8/s72-c/hinh%2Bbong.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-4197573902348235096</id><published>2010-11-18T15:43:00.011+07:00</published><updated>2010-11-18T22:45:46.758+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện thường ngày'/><title type='text'>Nhà, Xe hay Em?</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TOTohcwNA4I/AAAAAAAAAmY/f-pnH8lgZCA/s1600/dan-ongok_3495.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TOTohcwNA4I/AAAAAAAAAmY/f-pnH8lgZCA/s320/dan-ongok_3495.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5540809102924252034" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Tôi có một cô bạn gái, thân hay sơ tùy theo người đời đánh giá, nhưng với chúng tôi thì quan trọng nhất có lẽ là dù cả tỷ năm không gặp nhau nhưng lúc cần chúng tôi vẫn hiện ra đúng lúc bên nhau, luôn vui vẻ hoặc buồn rầu đúng kích cỡ cho phép. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện nhỏ chuyện to, vì thế, cập nhật hầu như đầy đủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay, cô bạn gọi, bảo mày vểnh tai nghe rõ này, cái tình yêu ấp ủ của tao ấy mà,  hóa ra kinh hoàng luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tò mò quá, vì tôi vẫn biết một câu chuyện bí mật của nó, thỉnh thoảng được nó đem ra gặm nhấm những lúc chê cơm tạm thời vì chuyện này chuyện nọ nhưng chẳng có gan nuốt phở hoặc cũng chưa hẳn là muốn ăn phở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện là thế này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày xưa, nó kể, tao yêu lão chồng cũng không lấy gì làm “ba say không chai” cho lắm đến mức hy sinh mù quáng như bây giờ. Lão ấy có một chàng bạn, không bảnh như ông xã nhưng được cái nhanh nhẩu mồm miệng hơn, có vẻ ngoài nam tính hơn, mạnh bạo với những mục tiêu cụ thể hơn. Hồi đó, tao cũng lấy làm lạ, sao biết rõ tao chuẩn bị cưới ông xã rồi mà hắn thỉnh thoảng vẫn rẽ qua nhà tao chơi một mình, vẻ tình cờ nhưng ngồi lại rất lâu. Thỉnh thoảng lão ấy còn tình nguyện rửa xe rửa pháo cho tao. Mày biết, hồi đó cả đường có vài cái xe máy Dream, cưỡi xe mà như cưỡi nhà chạy ngoài phố. Lão ấy cứ bảo, em để xe bẩn làm xấu cả người đi, thằng T nó bận bù đầu không rửa xe cho em được thì để anh rửa hộ. Tao cũng hơi ngại nhưng nghĩ bạn của chồng tương lai cư xử như thế cũng  là bình thường nên chẳng nói lại với lão T nhà tao. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi càng ngày những cử chỉ săn đón của chàng dành cho tao càng lộ liễu hơn, thỉnh thoảng có dịp đi bên cạnh hai đứa bọn tao mà ánh mắt chàng cứ xoáy vào tao, mỗi lúc có riêng tao với chàng là chàng tranh thủ áp dụng mọi chiến lược PR. Tao cảnh giác nhưng không tiện nói ra với ông xã  tương lai, đành bảo với lão ấy là từ nay đi chơi hai người thôi anh nhé. Ấy thế mà chàng vẫn tìm cớ đến nhà tao một mình, gặp hôm nào phụ huynh đi vắng thì tai vạ to cho tao. Dứt điểm với mày là hồi đó tao không khoái cái kiểu săn đón của chàng, nhất là khi chàng ý tứ, nhà em chỉ có mình em, cần phải có  một bờ vai vững chắc đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấy thế mà sau này, thỉnh thoảng chê cơm đôi ba tiếng là tao lại chợt nhớ ra ánh mắt của lão bạn, rồi đâm bồi hồi, hay là mình bấm nhầm nút save khi chấm hết cuộc đời tự do.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi tò mò hỏi thế hôm nay có chuyện gì  mà mày bảo tình yêu ấp ủ ấy hóa ra kinh hoàng luôn?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó bảo, vểnh tai nghe nhé, nói thật là buồn cười ghê răng luôn đấy. Từ khi bọn tao lấy nhau, chàng cũng  ít qua lại hẳn. Cảm giác như bọn hắn cứ xa cách nhau thế nào ý. Tao đàn bà, chẳng hiểu ngóc ngách câu chuyện, sợ hỏi chồng nhỡ lão ấy hiểu lầm thì khốn. Chàng, sau một lần lỡ dở chẳng rõ nguyên do, càng làm tao đôi khi “ ăn khoai bở” vì nghĩ người xưa vẫn có ý lưu luyến mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua, chàng ghé chơi nhà, mặt mũi mắt miếc là cứ sáng bừng bừng. Tao ra mở cửa, e lệ ra phết, chẳng để ý rằng chàng nhìn tao như nhìn bức vách trước mặt, hỏi ngay ông xã tao đâu để thông báo tin quan trọng. Này mày, chàng thì thầm bảo ông xã, lần này thì khỏi chê, nhà con một giống y như cái M ngày trước, đất đai cứ gọi là mông mênh, tuổi còn nai vàng ngơ ngác mà đã lái ô tô rồi nhé. Lão nhà tao trợn mắt hỏi tính tình cô bé thế nào, mày có yêu nó không mà cưới thì chàng khoát tay kêu cũng được, mày biết đấy, hà cớ gì mà tao không điều trị được nếu chẳng may cô em có tí đồng bóng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lão chồng bất ngờ một thì tao thiếu điều ngã lăn ra đất ngất xỉu. Chao ôi là  những phút ngoại tình tâm tưởng của tao. Hóa ra ngày xưa tao chỉ là phụ kiện của cái nhà to vật vã của hai cụ và chiếc xe Dream màu mận trong mắt chàng, không hơn không kém.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng về rồi, tao bảo ông xã, ngày xưa  em không nghĩ anh D tởm thế đâu. Sao anh chơi với hắn? Ông xã chẳng nói gì, chủ quan cười xòa bảo ai trong số bọn con trai chẳng biết, có điều nó có phải mình đâu, bạn cùng khóa, chơi thì vẫn phải chơi. Tao buột miệng nói sao mà đàn ông ngu thế không biết.  Nghĩ lại, chẳng biết chúng nó ngu hay ngần ấy năm trời mình ngu mà thỉnh thoảng phí nơ ron thần kinh tâm tâm tư tư với nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời ơi là trời, tôi chẳng còn nghe cô bạn nói thêm gì nữa  vì còn mải cười không thành tiếng. Đàn bà ơi là đàn bà, trăm  năm chứ  có đến ngàn năm vạn năm thì vẫn chỉ là con vàng  anh không biết đầu ở trên hay chân ở trên, chui ra rồi lại chui vào cánh tay áo khi phất lên khi phật xuống của thờ ơ hay tính toán ở đời mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấy thế mà nó cũng như tôi, cứ luôn cho mình là to lắm và sâu sắc lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi, ta về nhà trung thành với cơm đi mày, cho con cái nó nhờ. Chớ có đi dự đám cưới của chàng, kẻo rồi không nuốt được gì đâu.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-4197573902348235096?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/4197573902348235096/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/11/nha-xe-hay-em.html#comment-form' title='13 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/4197573902348235096'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/4197573902348235096'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/11/nha-xe-hay-em.html' title='Nhà, Xe hay Em?'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TOTohcwNA4I/AAAAAAAAAmY/f-pnH8lgZCA/s72-c/dan-ongok_3495.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>13</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-3997636113160739025</id><published>2010-10-30T14:50:00.009+07:00</published><updated>2010-10-30T15:37:06.770+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Văn hóa ứng xử'/><title type='text'>Bực “Lời chào”…cho down “Mâm cỗ”</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMvQG2BFjnI/AAAAAAAAAmQ/0nzhrJxs0jQ/s1600/KyNangGiaoTiep.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMvQG2BFjnI/AAAAAAAAAmQ/0nzhrJxs0jQ/s320/KyNangGiaoTiep.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5533745383152651890" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chồng chị bạn thân hôm nay có Hội thảo gì đó, nghe nói do một đại gia lớn trong ngành du lịch tổ chức, có tiệc trưa chiêu đãi. &lt;br /&gt;Tôi và chị coi đây là dịp may để gặp nhau, cơm với nhau một bữa, đắp chung với nhau cái chăn, trên trời dưới biển ở nhà sướng hơn hẳn ngoài quán. Chẳng là mọi khi vợ chồng chị cứ như đôi chim cúc cu, bữa nào cũng có nhau, nhìn nhau đếm từng thìa canh hạt cơm, khách đến chơi đôi khi không tiện trò chuyện riêng với chị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau một hòi nhỏ to thủ thỉ, khách và chủ quyết định mỗi người làm một tô lớn mỳ ăn liền cho xong bữa trưa rồi còn trò chuyện tiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đồng hồ chỉ 12h, chưa kịp nấu xong nồi mỳ thì bỗng chuông điện thoại reo. Chị bạn tất tả chạy ra nghe, rồi đần mặt:- Lão ấy sắp về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chưa dứt thì đã thấy anh xuất hiện ở cửa, tuyên bố chưa ăn cơm, nhà có gì cho anh ăn với.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chưa hiểu câu chuyện nên chẳng nghĩ ngợi gì. Chị thì tò mò:- Sao bảo doanh nghiệp đứng ra tổ chức Hội thảo tài trợ tất, kể cả chiêu đãi quan khách cơ mà?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng để ý có tôi ở đó, anh bỗng lớn tiếng:- Mọi người bảo mời thế thì bố thằng nào ở lại, khinh nhau nó cũng vừa vừa chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi anh kể:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hội thảo mời rất nhiều các nhà khoa học có tiếng, già có, trẻ mà tài cũng có (chắc cũng phải tiến sĩ này nọ trở lên). Họp hành đóng góp ý kiến xong xuôi, mỗi bác cắp quà tặng là một chiếc sơ mi dài tay chuẩn bị ra dự tiệc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông chủ doanh nghiệp đứng lên “có nhời” :- Dạ thưa  các bậc lão thành trong nghề, đại diện doanh nghiệp chúng tôi xin trân trọng cảm ơn quí vị và xin kính mời các bậc lão thành vào dự tiệc liên hoan mừng thành công của Hội thảo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong đám các nhà khoa học bỗng có tiếng xì xào:- “Nó “ mời thế là thế nào? Hóa chỉ mời “lão thành” thôi  chứ mời quái  gì mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói rồi một số kha khá các đại biểu cắp sơ mi, vừa oán đại gia du lịch, vừa chê “nó” mời đếch gì mà dốt như bò, rồi cuốn nhau về như sóng. &lt;br /&gt;Như trường hợp của chồng bạn tôi, tuy anh không bực lắm nhưng vì cũng chưa quá "cao niên", chẳng lẽ lại “dám” ở lại với các “ lão thành”, đành về xin cơm vợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi hỏi tên đại gia du lịch là gì. Hóa ra tôi biết anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để cho chắc chắn, tối về tôi làm một cú điện thoại hỏi han cho tỉ mỉ. Gì thì gì, tôi cũng muốn kiểm tra xem “giới khoa học” của tôi hiểu có đúng về các doanh nghiệp và lời mời của họ hay không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện, cuối cùng là” chẳng có gì mà ầm ĩ thế” đúng như tôi dự đoán. Ai chứ anh chàng đại gia amateur đệ nhất thiên hạ này thì không bao giờ có đủ trình độ để ý nhị đuổi khéo một phần đại biểu ra về, nhất bên trọng, nhất bên khinh như các nhà khoa học mổ xẻ. Đã mời, đã chuẩn bị, hàng chục mâm cỗ với anh đâu nghĩa lý gì. Chẳng qua, cái chất thớ lợ, làm hàng, đưa đẩy của “con buôn” cứ có điều kiện là bộc lộ, nên anh cố ý tâng bốc, đề cao các nhà khoa học vừa có công đóng góp ý kiến cho doanh nghiệp của anh bằng cách gọi tất cả bọn họ là “lão thành”, bất kể đối tượng trước mắt già trẻ thế nào, kinh nghiệm nghề nghiệp non cứng ra sao. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể xong, anh bảo: - Thế có chết không, hả nào mình thắc mắc mãi. Thôi, để anh về đọc lại “Đắc nhân tâm”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cười:- Có đọc cả ngàn lần bánh xe vẫn trệch, tốt nhất đừng có tự mình nói làm gì bác ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gọi điện lại buôn với chị bạn, chị bảo:- Thực ra đồng chí chồng cũng vô tư lắm, nhưng thấy mấy vị cứ nói đi nói lại cái ý kia, chẳng lẽ ở lại thì cũng ê mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khiếp thật, trần đời đố ai tưởng tượng được cái độ suy diễn của mỗi giới đôi khi nó lại lêch nhau kinh hoàng đến vậy.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-3997636113160739025?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/3997636113160739025/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/10/buc-loi-chaocho-down-mam-co.html#comment-form' title='16 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/3997636113160739025'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/3997636113160739025'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/10/buc-loi-chaocho-down-mam-co.html' title='Bực “Lời chào”…cho down “Mâm cỗ”'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMvQG2BFjnI/AAAAAAAAAmQ/0nzhrJxs0jQ/s72-c/KyNangGiaoTiep.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>16</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-2744711758622833386</id><published>2010-10-25T22:14:00.007+07:00</published><updated>2010-10-25T23:11:56.589+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Hàn Quốc'/><title type='text'>Mất tích</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMWjC8Y8ixI/AAAAAAAAAl4/JojPzITX-aA/s1600/DSCN4113.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMWjC8Y8ixI/AAAAAAAAAl4/JojPzITX-aA/s320/DSCN4113.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5532006988260346642" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Hành khách trên chuyến bay OZ…tới Incheon chú ý…” &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái ngồi bên tôi giật nảy mình: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Chị, sao họ gọi tên em?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai cô gái diện bò cả cây, nghĩa là quần jean xanh, túi thêu con đại bàng to tướng bằng chỉ màu bạc, áo khoác ngắn có hai túi hộp cũng jean xanh, giày cao chông chênh nhấc gót theo mỗi bước chân lòng khòng đầu gối… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em hai mươi tám tuổi, không biết tiếng Anh, không biết tiếng Hàn, chồng tương lai chờ em ở xứ Kim Chi cũng không biết tiếng Anh…và chàng năm mươi tư tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Vậy là em phải ra kiểm tra lại hành lý hả chị, ở đâu chị, cửa nào chị, đi hướng nào chị?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Chi, cô bạn đồng hành của tôi cười ngất, mắt  u tối&lt;/span&gt;. - Trời ạ, mấy con bé lấy chồng  thế này rồi sống sao đây?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn hơn một tiếng đồng hồ nữa mới tới giờ lên máy bay, tôi và Chi ngồi ngáp vặt nhìn các em loay hoay, xốn xang xuôi ngược.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em thấp lùn có nụ cười phô răng khểnh bươn bả  chạy ra cửa kiểm tra hành lý. Chiếc túi nặng trịch trên lưng đập qua đập lại, không biết  em có thấy đau không mà lúc về chẳng nói chẳng rằng, ngồi phịch ngay xuống ghế, nhắm mắt ngủ vùi.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;- Nó mười chín, chồng nó ba mươi tám chị ạ, thấy bảo có nghề chăm vườn. Nhưng nó sướng hơn em nhiều. Họ bảo chồng em làm nghề buôn bán bất động sản, hóa ra là làm nghề môi trường. Nghề môi trường là như thế nào chị? Em chẳng biết bao giờ mẹ con em mới lại được gặp nhau.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Có con rồi sao đi lấy chồng Hàn? Chồng cũ đâu?&lt;/span&gt;  Chi quên phắt cả ngáp vặt, mắt trợn lên hỏi. –&lt;span style="font-style:italic;"&gt; Thế ông chồng mới có biết em có chồng rồi không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Không chị ạ. Thì họ cũng nói dối ông ấy. Chồng em nghiện, chết rồi. Em cũng khổ với nó bao năm đấy. Hết tiền hút chích nó đánh cho lên bờ xuống ruộng. Họ nói với ông Hàn là  em chưa có chồng bao giờ. Bây giờ em đang lo đây, không biết mai kia em muốn đưa con em sang thì làm thế nào, ông ấy và nhà ông ấy có chấp nhận không? Bây giờ còn chưa biết ông ấy sống với ai, nhà có mấy người, liệu mai kia em nói dối con em là cháu ruột thì có sao không nhỉ?&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chi ngán ngẩm nhìn tôi, rồi lại nhìn em, hỏi: - &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Thế em quen ông ấy thế nào?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-&lt;span style="font-style:italic;"&gt; Thì qua trung tâm môi giới thôi. Đông người cần lắm. Em gần ba mươi vẫn lấy được ông ấy là may, em phải vay vài chục triệu rồi đấy. Mà em cũng tiếc, hôm nọ, con bé em họ lấy chồng Hàn trước em mang một thằng trẻ hơn ông chồng em về, nhìn thấy em nó lại thích mới chết chứ. Nhưng ông Hàn kia không muốn bỏ em, mất tiền môi giới rồi mà.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chi quay sang tôi thì thầm:- &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Quá là mớ rau muống.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em răng khểnh choàng tỉnh sau hơn mười lăm phút ngủ li bì. Khi em ngồi thì không ai nhận ra em thấp bé, khuôn mặt trẻ con ngái ngủ trông cũng xinh xinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chi lại tò mò: - &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Thế còn em, sao trẻ thế lại đi lấy chồng  Hàn? Không biết tiếng thì nói chuyện với nhau thế nào?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em ngượng nghịu: -&lt;span style="font-style:italic;"&gt; Ông ấy về một lần rồi chị ạ. Vẫn hiểu được nhau mà chị. Ông ấy vẽ cho em nhà ông ấy, có mấy người ở trong nhà, có cả vườn chị ạ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chi nhìn tôi, mắt dò hỏi, đại loại kiểu nhà cậu có vườn không, nhà tớ thì không nên bây giờ tớ ở một mình, rồi mím môi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã đến giờ lên máy bay, hai em quày quả khoác ba lô túi tòng tạm biệt tôi và Chi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi với theo em cao gầy: - &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Tìm cách nào để mẹ con sớm gặp nhau chứ.&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chi bảo:- &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Cậu thì cứ hay vớt vát vớ vẩn, có muốn lấy chồng Hàn không thì bảo. Mười ngày nữa nếu thay đổi ý định thì báo tớ để  tớ tìm dịch vụ môi giới tại Seoul.  May ra được ông bảy tư bảy lăm.&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;Rồi  thở dài:- &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Nói bậy  tí cho vơi lòng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng sớm hôm sau đến sân bay Incheon, tôi và Chi không có dịp nhìn thấy hai em lần nữa trong số hành khách ra cửa chờ.  &lt;br /&gt;Như thể hai em đã mất tích từ hôm qua với quần jean, áo khoác jean, giày cao chông chênh nhấc gót, ba lô đầy ắp khát khao đổi một phận đàn bà hay đổi gì không rõ, nặng trịch ở sau lưng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời tiết thì hình như đang đổi thật. Seoul đã ngập lá vàng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMWruhNOScI/AAAAAAAAAmA/JDm3s-iqFnI/s1600/DSCN4295.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMWruhNOScI/AAAAAAAAAmA/JDm3s-iqFnI/s320/DSCN4295.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5532016532970686914" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-2744711758622833386?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/2744711758622833386/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/10/mat-tich.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2744711758622833386'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2744711758622833386'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/10/mat-tich.html' title='Mất tích'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMWjC8Y8ixI/AAAAAAAAAl4/JojPzITX-aA/s72-c/DSCN4113.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-2835309973828068345</id><published>2010-10-21T22:20:00.013+07:00</published><updated>2010-10-27T09:36:14.092+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bạn bè'/><title type='text'>A, mai mối phát nào !</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMBz23PDg7I/AAAAAAAAAlo/F2PVLcwg_3o/s1600/DSCN4333.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMBz23PDg7I/AAAAAAAAAlo/F2PVLcwg_3o/s320/DSCN4333.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5530547728788194226" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMBvYeEED4I/AAAAAAAAAkw/cVRWzjrkT-c/s1600/DSCN4332.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMBvYeEED4I/AAAAAAAAAkw/cVRWzjrkT-c/s320/DSCN4332.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5530542808588619650" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMBvDnYeeeI/AAAAAAAAAko/BTCmg3r3aqM/s1600/DSCN4330.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMBvDnYeeeI/AAAAAAAAAko/BTCmg3r3aqM/s320/DSCN4330.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5530542450312903138" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"A, mai mối phát nào"&lt;/span&gt;! là trả lời hài hước mà  Tư để lại trong entry về Hà Nội cách đây mấy tháng. Có lẽ khoảng thời gian ngắn ngủi với bộn bề trăn trở đó đã không thực sự làm Tư vui và Hà Nội thì... ra làm sao nhỉ trong cái  nhìn của Tư, mà khi mình có đôi lời với giọng Hà Nội ấm áp gửi Tư thì gần như ngay lập tức nhận được  hồi âm thế này :"A, mai mối phát nào"!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ừ, mai mối thì mai mối chứ sao. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và chắc hẳn lần này Hà Nội đã trở nên nồng hậu và ấm áp hơn trong  Tư.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Cánh đồng bất tận"&lt;/span&gt; không ẵm giải ở Busan. Hậu trường ngày phim ra mắt tại Hà Nội có người khen kẻ chê. Khen cho kịch bản phim, diễn xuất tuyệt vời của nhân vật Nương, chê HY đóng " ngoại hình", khiên cưỡng trong một vài cảnh phim, không được như mọi người kỳ vọng, Dustin Nguyễn quá đẹp để vào vai một anh nông dân cục mịch bị vợ bỏ...Nhưng tựu chung lại là khen nhiều hơn chê. Khán giả thì rơi nước mắt, vỗ tay không dứt khi phim kết thúc. Với mình thì may nhất có lẽ  là kịch bản phim đã chuyển tải khá ổn những gì Tư muốn nói. Đoạn kết màu hồng không có trong nguyên tác hóa ra lại là một sự sáng tạo ăn điểm cộng, nó khiến khán giả đủ dũng cảm để đưa tay lên lau những giọt nước mắt khó kìm nén được trong những cảnh đời khắc nghiệt hiện ra trên phim, đau đớn dữ dội từ diễn xuất, kỹ thuật quay đến âm thanh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình như nó cũng hợp ý Tư, bởi vì Tư cũng lặng lẽ cảm thông cùng khán giả. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị Hảo, người đàn bà giỏi giang mình ngầm dõi theo bao năm, nắm tay con trai là đạo diễn Nguyễn Phan Quang Bình giới thiệu. Không có giải, vẫn tự hào vì con trai và con dâu, nhà sản xuất phim, phó giám đốc công ty BHD. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình bảo chị, có lẽ "&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Cánh đồng bất tận&lt;/span&gt;"  đã không may mắn chăng khi cái dữ dội gai góc của thực tế mà nó truyền tải lại "rung chuông" ở xứ sở Kim Chi, nơi con người có sự lựa chọn quyết liệt và khôn ngoan cho sự phát triển thần tốc của dân tộc mình, có thể cũng muốn nhìn Việt Nam một cách lạc quan như thế trong lúc này, chị nhỉ? Rõ ràng là hội chứng dòm ngó và ngưỡng mộ độ sâu văn hóa Kim Chi chưa kịp ra khỏi con mắt cái đầu mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngắm Tư, chợt nghĩ, có lẽ Tư đang đeo câu trả lời trong cái ba lô nặng trịch, quần jean áo kẻ giản dị giữa rừng sao, miệng không ngớt mỉm cười cùng người Hà Nội đó chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dường như, đó mới thực sự là điều quan trọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc mừng "&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Cánh đồng bất tận&lt;/span&gt;" của Tư, chúc mừng chị Hảo và các con vì công sức bỏ ra cho một bộ phim, dù chưa mĩ mãn nhưng thực sự là rất đáng xem và đáng được nhìn nhận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMBxC5hgyaI/AAAAAAAAAlA/ahLlN2mbzTE/s1600/DSCN4343.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMBxC5hgyaI/AAAAAAAAAlA/ahLlN2mbzTE/s320/DSCN4343.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5530544637026027938" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMBxqPv4UfI/AAAAAAAAAlI/TfTFk6-Eclg/s1600/DSCN4344.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMBxqPv4UfI/AAAAAAAAAlI/TfTFk6-Eclg/s320/DSCN4344.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5530545313006768626" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMByAIZsyaI/AAAAAAAAAlQ/devGmpPv8ro/s1600/DSCN4345.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMByAIZsyaI/AAAAAAAAAlQ/devGmpPv8ro/s320/DSCN4345.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5530545688991812002" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMByZw8B-KI/AAAAAAAAAlY/BP6lIKIBwZQ/s1600/DSCN4357.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMByZw8B-KI/AAAAAAAAAlY/BP6lIKIBwZQ/s320/DSCN4357.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5530546129369954466" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMBzawwsPDI/AAAAAAAAAlg/sxqdoGG0Cik/s1600/DSCN4359.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMBzawwsPDI/AAAAAAAAAlg/sxqdoGG0Cik/s320/DSCN4359.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5530547246013889586" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoái nhất mấy anh này nè vì các anh ấy cũng khoái Tư và "Cánh đồng bất tận" của Tư.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMB0NyJxIfI/AAAAAAAAAlw/LZ9nffDX9jY/s1600/DSCN4321.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMB0NyJxIfI/AAAAAAAAAlw/LZ9nffDX9jY/s320/DSCN4321.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5530548122560831986" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-2835309973828068345?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/2835309973828068345/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/10/mai-moi-phat-nao.html#comment-form' title='16 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2835309973828068345'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2835309973828068345'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/10/mai-moi-phat-nao.html' title='A, mai mối phát nào !'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TMBz23PDg7I/AAAAAAAAAlo/F2PVLcwg_3o/s72-c/DSCN4333.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>16</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-4934942060557895374</id><published>2010-10-09T13:00:00.004+07:00</published><updated>2010-10-09T13:53:09.575+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ngụ ngôn hiện đại'/><title type='text'>Cưới chạy tang</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TLAHJN8E9tI/AAAAAAAAAkg/YIkoEUCq6Ro/s1600/images.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 260px; height: 194px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TLAHJN8E9tI/AAAAAAAAAkg/YIkoEUCq6Ro/s320/images.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5525924597725460178" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Chiều tối nay tui đi măm Kim Chi đến 19 /10 mới về. Tặng cả nhà mẩu ngụ ngôn còm cõi này rồi hứng giúp tôi mấy chùm pháo bông Mỹ Đình cho vui cửa vui nhà.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;----&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Ếch con xinh xinh vài tuổi, mắt sáng rực nhìn ảnh bố mẹ ngày cưới năm nào, miệng chúm chím hỏi: “ Sao Cụ Ếch không có trong Album hả mẹ”?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ Ếch, đẫy đà mũm mĩm, chợt xa xăm:” Ếch lớn tý nữa nhỉ, mẹ thì thầm chuyện này cho Ếch thì Ếch mới hiểu nhỉ”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi Mẹ Ếch bồi hồi nhìn Bố Ếch. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố Ếch là con trưởng trong một gia đình không mấy giàu có, mới đang nhấp nhỉnh có tý của ăn của để. Khổ nỗi, trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng, cái sự cưới xin cho con trưởng lâu nay trong cái ao này là cứ phải hoành tráng thì cha mẹ mới thấy mở mày mở mặt với hàng xóm được. Ông bà Ếch chạy đôn chạy đáo, tích góp vay mượn hô hào anh em họ mạc tính làm vài chục mâm nhơ nhỡ tầm cỡ tỉnh lị cho bằng chị bằng em. Nhà cửa vôi ve lại, nghe đâu cũng khá tốn mà nhìn đi nhìn lại thì vẫn không vừa mắt. Mấy thằng Nhái choai choai làm ăn đểnh đoảng, vung tay quá trán, bớt xén của cô chú nay tý vôi mai tý vữa. Ông bà Ếch cũng mới có tý tiền, loay hoay giữa tình nghĩa với hiệu quả, không làm sao thóat ra nổi lũy tre làng một cách an toàn ngoạn mục được, đành thở dài cho qua, coi như vài thứ vụn vặt, chỉ mong sao ngày cưới của con trai trưởng diễn ra xuôi chèo mát mái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấy vậy mà số trời… Còn hai ngày nữa đón dâu thì  Ônh nội chú rể, thông thái cao mưu, đang hăm hở bàn bạc với cả nhà chuyện cưới xin cho cháu đích tôn, nào thì tao sẽ mặc gì, ngồi đâu trong đám cưới, đón tiếp bắt tay ai, bỗng cảm nặng sau một buổi chiều vướng mưa lớn không kịp chạy từ sân vào nhà, đã bỏ con cháu ra đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả nhà Ếch quýnh quáng. Trời cao đất dày nỡ lòng nào cơ chứ. Ngẫm cái sự đời, Trời kêu ai người nấy dạ, biết thế nào cho trọn cả Thiên cả Địa đây? Lần đầu cưới con, lần duy nhất Cha mất, bên tình bên hiếu bên nào nặng nhẹ cho trọn đây?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả họ xúm vào bàn bạc. Hội kín hội hở, góc này góc kia thì thào nghiêm trọng.  Cả người trong họ lẫn người ngoài họ bắt đầu lời ra tiếng vào, ngược xuôi không biết đâu mà lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố Mẹ Ếch, ruột đau như cắt, xót của xót tiền, tiếc thương dịp mở mày mở mặt cùng thiên hạ, tiếc thương mẹ cha, tất tần tật lộn tùng phèo. Rối như canh hẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông chú thì quyết rằng đắp chiếu cụ ông nằm đó rồi cứ hoành tráng mà tiến hành. Cụ chết thì cũng đã chết rồi, đời con trẻ trăm năm có một, chẳng lẽ lại bàn lùi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác hai đôn đáo thông báo đủ thứ ý kiến này nọ, ngõ hầu giúp Ông Bà Ếch chọn ra phương án tối ưu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau một đêm nghĩ ngợi, lắng nghe rồi hứng chịu rồi âm thầm trách người trong người ngoài thiếu kiên nhẫn, thiếu cảm thông, Ông Bà Ếch quyết định chuyện nào đi chuyện đó. Người nào lo cho Cụ ông thì vẫn âm thầm lo, người nào tổ chức đám cưới thì vẫn cứ việc mình mình làm. Qui mô đám cưới giản dị nhất có thể. Thay vì vài chục mâm cỗ linh đình cỡ tỉnh lị, thì nay số mâm giảm thiểu xuống còn cỡ truyền thống, miễn đủ  giả nợ miệng là xong. Cô dâu chú rể, thay vì cài hoa to hoa nhỏ, nay chỉ lấy cành rong nơi ao làng cài lên mái tóc, lên ve áo, miễn sao vẫn đẹp là được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đại sự được quyết. Họ mạc trong ngoài ai nấy thở phào. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày cưới, họ hàng hai bên cùng cô dâu chú rể tươi thì vẫn tươi nhưng không giấu nổi vẻ bồn chồn. Mong hỷ sớm qua đi để còn tập trung vào hiếu. Nhờ bác thợ ảnh hô liên tục thì nay Ếch con mới thấy được nụ cười của Bố Mẹ Ông Bà cùng họ mạc hai bên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày sau khi cưới, nhìn chú rể cô dâu mới đôn đáo chung lo đám tang ông cụ, người ngoài người trong gật gù:” Cũng phải”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cành rong ao cài tóc cô dâu và ve áo chú rể, mộc mạc, chân quê, truyền thống đấy mà vẫn xứng tầm với những phong lan, hồng, cúc hiện đại chốn đô thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố Mẹ Ếch lật giở từng trang Album, chỉ người này người kia cho Ếch xem, miệng nở nụ cười hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ Ếch bảo Bố Ếch:” Hôm nào, hai đứa mình bế Ếch về thăm mộ Ông.Tiện thể, mình thăm họ hàng cô bác luôn anh nhé. Tội nghiệp, ngày xưa Ông cũng mong dự đám cưới chúng mình lắm đấy. Đúng là số Trời, anh nhỉ...”.&lt;br /&gt;-------&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-4934942060557895374?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/4934942060557895374/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/10/cuoi-chay-tang.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/4934942060557895374'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/4934942060557895374'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/10/cuoi-chay-tang.html' title='Cưới chạy tang'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TLAHJN8E9tI/AAAAAAAAAkg/YIkoEUCq6Ro/s72-c/images.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-2346541055921682354</id><published>2010-10-02T14:02:00.018+07:00</published><updated>2010-10-08T08:52:13.408+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản mạn đôi dòng'/><title type='text'>Góc nhỏ "Ngàn năm..."</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Khai mạc trưng bày hiện vật lịch sử 1000 năm Thăng Long - Hà Nôi tại  Trung tâm Hoàng Thành Thăng Long 19C Hoàng Diệu sáng 02.10.2010 nè bà con. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Sếp tui cắt băng khánh thành.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbmLHskCEI/AAAAAAAAAkY/YpmBeKzsy2A/s1600&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;/Khai+mac.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbmLHskCEI/AAAAAAAAAkY/YpmBeKzsy2A/s320/Khai+mac.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5523355071735400514" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;"Các khanh nghĩ sao"&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;? - Câu hay nhất trong Chiếu dời đô.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKblQkR2iHI/AAAAAAAAAkQ/--TpAxJlv1E/s320/Chieu+doi+do.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5523354065795713138" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Dân tình vừa ngắm vừa run&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbk9BNIoDI/AAAAAAAAAkI/A7H5XSnzXpE/s1600/Di+tich+thanh+co.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbk9BNIoDI/AAAAAAAAAkI/A7H5XSnzXpE/s320/Di+tich+thanh+co.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5523353729963171890" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đẹp mê hồn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbkE2w2PWI/AAAAAAAAAkA/p0uOngEStkw/s1600/HoangThanhThangLong%2520toan%2520canh%5B1%5D.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 194px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbkE2w2PWI/AAAAAAAAAkA/p0uOngEStkw/s320/HoangThanhThangLong%2520toan%2520canh%5B1%5D.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5523352765087497570" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều. Mê cái giếng cũ bên 18 Hoang Diệu hơn nhiều.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbjq1m93WI/AAAAAAAAAj4/vRU_xX73d94/s1600/Gieng+nuoc+Hoang+Thanh.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbjq1m93WI/AAAAAAAAAj4/vRU_xX73d94/s320/Gieng+nuoc+Hoang+Thanh.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5523352318101020002" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Ngẫm nghĩ về kích cỡ của dùi trống.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbiwypWAKI/AAAAAAAAAjw/S9ZXVqvBwus/s1600/Ngam+Trong.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbiwypWAKI/AAAAAAAAAjw/S9ZXVqvBwus/s320/Ngam+Trong.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5523351320873271458" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Ham học hỏi vì mù tịt về các niên đại &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbhUzL9TfI/AAAAAAAAAjo/FJONShmPspg/s1600/Xem+hien+vat+1.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbhUzL9TfI/AAAAAAAAAjo/FJONShmPspg/s320/Xem+hien+vat+1.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5523349740470488562" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;"Toan tính tìm cách  thay cái bát lành nhà mình vào tủ kính cho đẹp!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbgV7eFSiI/AAAAAAAAAjg/6GDXmSE-Rfs/s1600/Xem+hien+vat+2.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbgV7eFSiI/AAAAAAAAAjg/6GDXmSE-Rfs/s320/Xem+hien+vat+2.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5523348660362234402" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Chưa muốn về (dù chân đang đau kinh khủng) &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbeQ0MJlQI/AAAAAAAAAjY/4BzTYEBmVUw/s1600/Xem+hien+vat+3.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbeQ0MJlQI/AAAAAAAAAjY/4BzTYEBmVUw/s320/Xem+hien+vat+3.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5523346373485368578" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;Top " những nụ cười đẹp" tình cờ săn được.&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbcQpVnM0I/AAAAAAAAAjQ/ZOiEOmeMWeE/s1600/Dien+Kinh+Thien.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbcQpVnM0I/AAAAAAAAAjQ/ZOiEOmeMWeE/s320/Dien+Kinh+Thien.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5523344171549012802" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Di tích khảo cổ của 1000 năm sau !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbZbtw6OmI/AAAAAAAAAjA/Z1u3GrsYMnQ/s1600/Tan+cho.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbZbtw6OmI/AAAAAAAAAjA/Z1u3GrsYMnQ/s320/Tan+cho.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5523341063180925538" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-2346541055921682354?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/2346541055921682354/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/10/trung-tam-hoang-thanh-thang-long-19c.html#comment-form' title='14 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2346541055921682354'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2346541055921682354'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/10/trung-tam-hoang-thanh-thang-long-19c.html' title='Góc nhỏ &quot;Ngàn năm...&quot;'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKbmLHskCEI/AAAAAAAAAkY/YpmBeKzsy2A/s72-c/Khai+mac.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-2600504691392183762</id><published>2010-09-27T17:19:00.003+07:00</published><updated>2010-09-27T18:00:17.807+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện tình'/><title type='text'>Gái có công (2)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKBwwOrPSmI/AAAAAAAAAi4/3FehJ12c8Ys/s1600/m%E1%BA%B9+ch%E1%BB%93ng.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 236px; height: 157px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKBwwOrPSmI/AAAAAAAAAi4/3FehJ12c8Ys/s320/m%E1%BA%B9+ch%E1%BB%93ng.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5521537117031713378" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghiến răng nhay nhay tay kéo, kiên quyết phải xén bằng được miếng dạ đen dai như chão, vốn là cạp của chiếc jupe che mưa che nắng thất thường, tôi chợt thấy  thú vị với câu triết lý chi chít những dấu ấn nghề nghiệp của em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe tôi phàn nàn kéo cùn, em bảo:” Này, em là em cố ý đưa chị cái kéo cùn ấy đấy. Cắt với xén gì thì cũng phải đắn đo chứ, cứ xoẹt một nhát thế thì lấy đâu ra thời gian mà hối tiếc”? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cười bảo: “ Triết gia ngầm hại đám đông tinh vi thật đấy”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ngờ, em giật nảy mình vì câu nói của tôi, rồi cười cười mếu mếu, tay vẫn không ngừng ráp nối, khi thì cườm với vải, khi thì vải với chỉ thêu, lúc lại chỉ thêu với cườm, cấm có chệch một ly. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi để ý, thấy em không hề một lần phải tháo ra làm lại. Em bảo, những việc tỉ mỉ này phải tự tay em làm cho khách, kẻo rồi “một sự bất tín, vạn sự bất tin”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xoẹt! Cạp váy của tôi rơi xuống đất nhẹ tựa lông hồng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em vẫn đang thủ thỉ: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Mẹ em mất lúc em mới hơn bốn tuổi mà chị. Bởi vậy em thèm được có mẹ ghê gớm.  Bố em vốn chữ nghĩa, lại nghĩ anh em em thiệt thòi không còn mẹ, nên giáo dục chúng em lời ăn tiếng nói rất kỹ càng. Hồi đầu về làm dâu, em cứ mường tượng cảnh sẽ được gọi mẹ chồng bằng mẹ với tất cả niềm khát khao chất chứa bấy lâu, thì lại tự mình làm mình cảm động đến mức rơm rớm nước mắt đấy chị ạ. &lt;br /&gt;Hồi mới về ấy, một lần, thấy mẹ chồng ngồi quay lưng lại, lúi húi dọn dẹp gì đó, em chạy đến vòng tay ôm bà từ sau lưng rồi ríu rít:” Mẹ làm gì cho con cùng làm với”. &lt;br /&gt;Bà chợt quay phắt lại nhìn em bằng một ánh mắt mà hơn mười mấy năm rồi em không làm sao quên được và sẵng giọng:” Cô làm gì như trẻ con  thế”?&lt;br /&gt;Biết nói với chị thế nào cho dễ hiểu nhỉ, ánh mắt bà không lạnh, không ngạc nhiên, không giận dữ, nó chất chứa điều gì đó khó giải mã lắm. Mãi sau này, một lần tình cờ nghe mẹ chồng em dùng từ “thảo mai” khi miêu tả tình huống của một cô dâu khác, em chợt nhận ra  hình ảnh của mình trong ánh mắt đầy nghi ngờ của bà lúc  ấy. Nhưng cũng đã muộn rồi để xóa đi những thất vọng của em. Thực ra, em không để bụng, nhưng cái ánh mắt kinh khủng ấy nó đeo bám, không cho phép em lặp lại sự vụng dại lúc ban đầu thêm một lần nào nữa. Em có cố chấp quá không chị”?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thảo mai, thảo mai…nghĩa là gì nhỉ? Kéo của tôi vẫn đang xoèn xoẹt, không chừng  nó là cái kéo thảo mai cũng nên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa cắt tôi vừa cố để hiểu cái tình huống đã khiến  người phụ nữ già nua  nào đó nỡ lòng đem khuôn mặt đẹp sang trọng, tóc mai lòa xòa của mười kiếp tôi mơ ước viển vông ấy ghép vào cái từ “thảo mai” vừa nhẹ như bấc vừa sắc như dao Thái này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Còn ế 5 kg dưa lê)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-2600504691392183762?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/2600504691392183762/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/gai-co-cong-2.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2600504691392183762'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2600504691392183762'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/gai-co-cong-2.html' title='Gái có công (2)'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TKBwwOrPSmI/AAAAAAAAAi4/3FehJ12c8Ys/s72-c/m%E1%BA%B9+ch%E1%BB%93ng.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-9211778628604524902</id><published>2010-09-22T23:08:00.004+07:00</published><updated>2010-09-29T15:34:05.904+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện tình'/><title type='text'>Gái có công</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJoqtSbEbkI/AAAAAAAAAiw/02JSFoBZrXs/s1600/gaidam.jpeg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 119px; height: 89px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJoqtSbEbkI/AAAAAAAAAiw/02JSFoBZrXs/s320/gaidam.jpeg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5519771250823818818" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;meta equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"&gt;&lt;meta name="ProgId" content="Word.Document"&gt;&lt;meta name="Generator" content="Microsoft Word 11"&gt;&lt;meta name="Originator" content="Microsoft Word 11"&gt;&lt;link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CUSER%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml"&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt; &lt;!--  /* Style Definitions */  p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal 	{mso-style-parent:""; 	margin:0in; 	margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:12.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 	{size:8.5in 11.0in; 	margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; 	mso-header-margin:.5in; 	mso-footer-margin:.5in; 	mso-paper-source:0;} div.Section1 	{page:Section1;} --&gt; &lt;/style&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable 	{mso-style-name:"Table Normal"; 	mso-tstyle-rowband-size:0; 	mso-tstyle-colband-size:0; 	mso-style-noshow:yes; 	mso-style-parent:""; 	mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; 	mso-para-margin:0in; 	mso-para-margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:10.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-ansi-language:#0400; 	mso-fareast-language:#0400; 	mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Một buổi chiều, ngồi khâu khâu vá vá với tôi, em bảo:” Này chị, các cụ cứ&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;bảo lạt mềm buộc chặt, cư xử sao cho phải đạo làm người thì không đi đâu mà thiệt, rồi thì “gái có công...” hay gì gì nữa đại loại thế. Em là em chẳng tin. Cứ nhìn cái đời em thì rõ.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Em chừng hơn ba mươi lăm tuổi, tốt nghiệp trường mỹ thuật công nghiệp, đã từng tham gia thiết kế những bộ trang phục khoác lên người những chân dài hạng trung, giờ là chủ một cửa hàng thời trang kha khá tên tuổi. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Tôi ưa cắt xén quần áo, đang yên đang lành cũng cắt xén, miễn là việc đó làm cho những bộ đồ trở nên đỡ nhàm chán. Còn em, em &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;giúp tôi ráp &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;những mảnh cắt xén dang dở vào với nhau. Hai loại thú vui đó chẳng thể tách rời, thú vui nọ thấu hiểu thú vui kia, nhưng thường thì tôi là người lắng nghe an ủi em.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;Em có khuôn mặt dài, gọn, tóc búi dịu dàng sang trọng. Dường như tôi đã mơ tới mười kiếp để có một khuôn mặt hao hao như thế. Thứ duy nhất trên khuôn mặt em khiến tôi động lòng trắc ẩn chính là cặp kính cận khá dày. Chẳng hiểu sao tôi nghĩ nó không hợp với em, một người suốt ngày đam mê&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;với những vuông vải đủ màu sắc, với cườm, với chỉ thêu, với những xúc cảm tương phản khi quấn vòng thước dây quanh những vòng eo chỉ số xê dịch không hạn chế trong khoảng từ 58 đến trên 80.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;“Em nghiệm ra rồi chị ạ, cứ cắt xén như chị lại hóa hay. Lụi cụi khâu vá như em đâm lại dở”. Em bỗng đừng tay nhìn tôi cười triết lý.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;( Còn buôn tiếp)&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-9211778628604524902?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/9211778628604524902/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/gai-co-cong.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/9211778628604524902'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/9211778628604524902'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/gai-co-cong.html' title='Gái có công'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJoqtSbEbkI/AAAAAAAAAiw/02JSFoBZrXs/s72-c/gaidam.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-7603008020894005193</id><published>2010-09-20T19:58:00.019+07:00</published><updated>2010-09-20T20:21:51.210+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sưu tầm'/><title type='text'>Muôn vẻ "khướt cò bợ".</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdeEG_yYXI/AAAAAAAAAio/HbpP9z-NzXI/s1600/say19.bmp"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 218px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdeEG_yYXI/AAAAAAAAAio/HbpP9z-NzXI/s320/say19.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518983293056475506" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdd7OGHUGI/AAAAAAAAAig/5bHrzPb8p3c/s1600/say18.bmp"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdd7OGHUGI/AAAAAAAAAig/5bHrzPb8p3c/s320/say18.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518983140343238754" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJddxrwYSXI/AAAAAAAAAiY/1fhPvf67loc/s1600/say17.bmp"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 240px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJddxrwYSXI/AAAAAAAAAiY/1fhPvf67loc/s320/say17.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518982976506448242" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJddkxIbXDI/AAAAAAAAAiQ/wpNuB77na6c/s1600/say16.bmp"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJddkxIbXDI/AAAAAAAAAiQ/wpNuB77na6c/s320/say16.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518982754611190834" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJddZNJ1LfI/AAAAAAAAAiI/goHW4GrsNIw/s1600/say15.bmp"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 214px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJddZNJ1LfI/AAAAAAAAAiI/goHW4GrsNIw/s320/say15.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518982555974839794" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJddE7q6LVI/AAAAAAAAAiA/YvVeBprteS4/s1600/say13.bmp"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJddE7q6LVI/AAAAAAAAAiA/YvVeBprteS4/s320/say13.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518982207684357458" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdc2zQHWNI/AAAAAAAAAh4/5TNV2Apanoc/s1600/say11.bmp"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 204px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdc2zQHWNI/AAAAAAAAAh4/5TNV2Apanoc/s320/say11.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518981964906322130" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdctQsiGAI/AAAAAAAAAhw/74UyWdaKp4Y/s1600/say10.bmp"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 217px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdctQsiGAI/AAAAAAAAAhw/74UyWdaKp4Y/s320/say10.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518981801011451906" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdcebvGvOI/AAAAAAAAAho/QvcKryYN1tc/s1600/say7.bmp"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdcebvGvOI/AAAAAAAAAho/QvcKryYN1tc/s320/say7.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518981546276994274" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdcUR7EDGI/AAAAAAAAAhg/pd6Cwu5VyFo/s1600/say5.bmp"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdcUR7EDGI/AAAAAAAAAhg/pd6Cwu5VyFo/s320/say5.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518981371844103266" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdcKof36xI/AAAAAAAAAhY/lSh7OrcCOYg/s1600/say4.bmp"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 230px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdcKof36xI/AAAAAAAAAhY/lSh7OrcCOYg/s320/say4.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518981206105385746" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdcBTLIzbI/AAAAAAAAAhQ/xOVP3j24e5I/s1600/say3.bmp"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 236px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdcBTLIzbI/AAAAAAAAAhQ/xOVP3j24e5I/s320/say3.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518981045762444722" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdb4IvQA3I/AAAAAAAAAhI/WAPAgAtCGiE/s1600/say2.bmp"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdb4IvQA3I/AAAAAAAAAhI/WAPAgAtCGiE/s320/say2.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518980888342299506" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdbuJgcXBI/AAAAAAAAAhA/07RP4Cntrk4/s1600/say.bmp"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 239px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdbuJgcXBI/AAAAAAAAAhA/07RP4Cntrk4/s320/say.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518980716749937682" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thả giàn sau một ngày thứ hai quá mệt đi bà con. Xin hứa từ thứ ba sẽ trở lại làm người đứng đắn. He he.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-7603008020894005193?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/7603008020894005193/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/su-oi-la-cai-chi-chi.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7603008020894005193'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7603008020894005193'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/su-oi-la-cai-chi-chi.html' title='Muôn vẻ &quot;khướt cò bợ&quot;.'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJdeEG_yYXI/AAAAAAAAAio/HbpP9z-NzXI/s72-c/say19.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-4241396292560798003</id><published>2010-09-18T08:56:00.035+07:00</published><updated>2010-09-19T15:14:51.100+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sưu tầm'/><title type='text'>Nắm tay và Ái ân</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJTIA5E5fHI/AAAAAAAAAgo/-p1Rx2yxKS0/s1600/nam+tay.jpeg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 242px; height: 208px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJTIA5E5fHI/AAAAAAAAAgo/-p1Rx2yxKS0/s320/nam+tay.jpeg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518255361082621042" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;" Nắm tay và Ái ân" đăng trên Blog HieuMinh quả là rất thú vị.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tác giả bài viết là một cô gái sinh ngày 3/1/1979, thạc sĩ người Đài Loan với bút danh NỮ VƯƠNG. Khi đăng “Nắm tay và ái ân” trên một diễn đàn năm 2004, cô không ngờ rằng sau đó hàng nghìn website đã đăng lại bài viết của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Nắm tay và ái ân” đến Việt Nam đầu tiên cũng qua thế giới mạng, với bài dịch của Trang Hạ - nữ nhà văn trẻ của VN, hiện đang học tập tại Đài Loan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nắm tay rồi ái ân, ái ân rồi nắm tay, hay ái ân mà chẳng nắm tay… đó là cả một sự biến chuyển về quan niệm tình yêu trong cuộc sống hiện đại.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Xin phép được mang bài viết về đây cho  cái nắm  tay nhanh đến  với mọi người. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ái ân có thể đến trước hoặc đến sau hoặc thậm chí không đến.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Vẫn tuyệt vời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tôi nhớ, tôi cũng đã từng viết những  dòng sau đây gửi một người:"&lt;span style="font-style: italic;"&gt; Đôi khi em chỉ muốn đến sau lưng anh, ôm lấy bờ vai anh một phút thôi, rồi lại lặng lẽ  rời xa anh".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Và đối với tôi, một phút ước  ao ấy có lẽ đã có ý nghĩa hơn nhiều những giây phút ái ân  khao khát bản năng&lt;/span&gt;, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;cho dù điều đó có thực sự đến với tôi hay không chăng nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Cảm ơn Blog HieuMinh và mời mọi người cùng đọc bài viết của nữ tác giả Đài Loan.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);font-family:arial;font-size:180%;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-weight: normal;font-family:Arial;font-size:12;"  &gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);font-family:arial;font-size:180%;"  &gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 255);"&gt;Nắm tay và Ái ân&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:100%;" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:100%;" &gt;Có một người bạn tôi thổ lộ, cô ấy yêu anh bạn trai suốt một năm, mà mới chỉ nắm tay, còn chưa hề hôn. Tôi hỏi cô bạn, thế giờ là năm nào, cô ấy trả lời là năm 2004. Cô ấy không còn trinh, cô ấy từng có bạn trai, nhưng cô ấy chấp nhận chỉ nắm tay người yêu mới suốt một năm, mà vẫn chưa vội hôn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-style: normal;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/em&gt;&lt;b style=""&gt;Từng có người bạn viết một bài, nói con trai thường nắm tay cô ấy lúc đi qua đường, lúc đi dạ hội, lúc đi xem phim ma ở rạp, và bảo cô, nắm tay hay không nắm tay rất quan trọng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Tôi nhớ khi còn yêu, những phút làm tôi cảm động nhất, đều có liên quan đến cái nắm tay.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Lần đầu tiên tôi nắm tay bạn trai trong mối tình đầu, tôi xấu hổ đến mức độ cứ cúi gằm xuống, hồi hộp lo lắng nên ra cả mồ hôi tay, dường như lúc đó là tuyên bố: “Chúng ta sẽ cùng bên nhau!”, và trái tim tôi đập vội vàng cuống quýt đến gần tắt cả thở.&lt;br /&gt;Tôi rất thích người bạn trai lúc đó, khi đi đường, bước chân anh ấy rộng hơn vượt lên tôi, thì tay vẫn nhớ đưa về sau, lòng bàn tay hướng lên trên, ngầm nói với tôi rằng em ơi, đưa tay đây cho anh. Cái cảm giác đó êm ái lắm.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Tôi cũng thích lúc đi ăn cùng bạn bè, người yêu tôi lén nắm tay tôi dưới gầm bàn, và cả hai thậm chí không nhìn vào mắt nhau, mà qua hơi ấm lòng bàn tay anh ấy làm tôi hiểu rằng anh đang ở bên tôi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Khi đi xe máy, anh ấy buông tay trái ra nắm lấy tay trái tôi, lúc lái ô tô, anh sẽ buông tay phải ra nắm lấy tay phải tôi. Tôi thích bàn tay rộng lớn của một người con trai, ngón tay dài, lòng bàn tay chắc chắn, để tôi cảm nhận được sức mạnh của anh, và yên tâm dựa vào trong vòng tay anh.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Mỗi lần mùa đông, tay người bạn trai là lò sưởi của riêng tôi, cho dù trời lạnh thế nào, cho dù là mười độ dưới không, tôi đều có hơi ấm của anh. Mà hơi nóng của lòng tay người con trai bạn yêu thường vừa đủ ấm, cho dù người con trai khác cũng có thân nhiệt như thế, thì bạn cũng chỉ quen với hơi ấm của người yêu thôi.&lt;br /&gt;Khi chúng ta lớn lên, làm người trưởng thành, nhịp điệu của tình yêu trở nên vội vã hơn, và một cái nắm tay đã trở nên không còn nhiều ý nghĩa nữa, bạn có thể thấy một cái nắm tay sao dễ dàng, hoặc nó chả còn biểu lộ cái gì nữa. Khi chúng ta ở cạnh nam giới, có thể tất cả không còn bắt đầu bằng cầm tay nữa. Mà có thể tình yêu sẽ bắt đầu từ một cái hôn, hoặc là ta có thể lên giường với một người con trai, rồi mới yêu anh ta.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Hoặc thậm chí, cái gì cũng đã “trao” rồi, nhưng vẫn không hề yêu anh ta một chút nào.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Tôi cũng nghĩ đến rất nhiều người đàn ông, họ có thể đồng ý hôn một cô gái, gần gũi với cô ta, nồng nhiệt như những tình nhân hạnh phúc nhất, thế nhưng chưa chắc anh ta đã chịu công khai nắm tay bạn trước đám đông.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Chúng ta đã bắt đầu quen với những quan hệ tình cảm phức tạp, quen dần cả những quan hệ quá sâu về xác thịt, nhưng chúng ta lại bỏ qua một cái nắm tay giản đơn. Hoặc có thể ta không bỏ qua, ta chỉ không coi nó là một cái gì quan trọng và cần thiết.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Tôi nghĩ, nắm tay hẳn rất đơn giản, nhưng nó chính là một thứ quan hệ xác thịt khó thực hiện nhất.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Chúng ta có thể dễ dãi nắm tay bất kỳ người nào, nhưng chúng ta không dễ dãi lên giường với bất kỳ người nào.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Ngược lại, chúng ta có thể rất dễ chung đụng với một người nào đó, nhưng chúng ta lại rất khó nắm tay một cách giản dị và thiết tha với họ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Tôi nhớ lại những người con trai đã yêu tôi, họ rất ít nắm tay tôi, và khi đi đường, đa phần là tôi chủ động nắm lấy tay họ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Họ vì là người chững chạc, trưởng thành, nên không còn bột phát và chủ động, tôi đã không bao giờ nói với họ rằng, tôi mong biết bao người yêu đưa tay dắt tôi trước, chủ động nói anh yêu em, chủ động nói anh trân trọng em biết bao, anh cần em biết bao. Mặc dù tôi là một cô gái rất tự tin năng động, nhưng tôi rất cần bạn trai chủ động, anh hãy cho tôi sức mạnh để tôi yêu anh đi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Không lẽ nắm tay, nói yêu tôi lại khó khăn thế? Phụ nữ dù đã chững tuổi, hay còn thơ ngây, cái phụ nữ cần rất giản đơn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Có nhiều khi trên đường về, những cái nắm tay của những đôi vợ chồng già đã làm tôi cảm động. Có bao nhiêu người trên thế giới già rồi, đi không nổi nữa, nhưng vẫn được một bàn tay nắm dìu đi chầm chậm? Trong cả cuộc đời này, đến khi bạn già, xấu xí, bệnh tật đầy, bước đi thập thễnh, anh ấy sẽ còn ở bên bạn nắm tay bạn chăng? Cho nên mỗi khi nhìn thấy những đôi vợ chồng già tôi thường mỉm cười, nhưng không ngăn được nước mắt thấm ướt mi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Có người nói với tôi, ái ân xa cách hơn nắm tay. Tôi không hiểu, tôi nghĩ ái ân thì phải gần gũi hơn nắm tay chứ. Không phải chúng ta vẫn phân loại tình cảm theo thứ tự này: Nắm tay – ôm – hôn – âu yếm vuốt ve – ái ân. Rõ ràng ái ân chứng tỏ tình yêu sâu sắc hơn nắm tay chứ?.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Không đâu. Thật sự là không đâu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Có những người ân ái trước, nắm tay sau. Cũng có người hôn trước, rồi mới cầm tay. Nếu sau đó chúng ta yêu nhau, thì thứ tự trên chẳng còn gì là quan trọng nữa. Nhưng bạn có phát hiện ra rằng, rất nhiều người họ muốn bí mật lên giường cùng bạn, nhưng lại không đồng ý nắm tay bạn giữa đám đông?.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Mà những gì còn lại ngọt ngào trong trái tim người con gái, không hẳn là lúc ân ái, mà thường là lúc bạn trai nắm tay thật chặt, thật sát, khi dọc đường, khi trên xe, hoặc cái nắm tay ngay cả lúc đã ở trên giường. Như thể qua lòng tay ấm truyền cho mình cảm giác, anh ấy yêu chân thành.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Nếu một cái nắm tay có thể làm mình cảm động, nếu tình yêu có thể đơn giản như thế, thì có thể, cái nắm tay còn quan trọng hơn chuyện lên giường.&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJXGRsgy9sI/AAAAAAAAAgw/FlxraK6n3jo/s1600/hanh+phuc.jpeg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 275px; height: 183px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJXGRsgy9sI/AAAAAAAAAgw/FlxraK6n3jo/s320/hanh+phuc.jpeg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518534925721204418" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;o:p style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nữ Vương, Đài Loan&lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-4241396292560798003?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/4241396292560798003/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/xin-mot-cai-nam-tay.html#comment-form' title='28 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/4241396292560798003'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/4241396292560798003'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/xin-mot-cai-nam-tay.html' title='Nắm tay và Ái ân'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJTIA5E5fHI/AAAAAAAAAgo/-p1Rx2yxKS0/s72-c/nam+tay.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>28</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-2173287137051320765</id><published>2010-09-17T16:08:00.019+07:00</published><updated>2010-09-18T00:17:59.504+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bạn bè'/><title type='text'>Chạm ngõ - Trâu  đi tìm Cọc</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJObyftRswI/AAAAAAAAAgg/f7zSx-fJH70/s1600/Cham+ngo.jpeg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 234px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJObyftRswI/AAAAAAAAAgg/f7zSx-fJH70/s320/Cham+ngo.jpeg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5517925260266156802" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;    &lt;p style="font-weight: bold;" class="MsoNormal"&gt;Thấm thoắt đã gần một năm  tình cờ lạc bước vào với "làng blogspot" qua cái còm "Thông minh hay Sexy" dài dằng dặc và ngẫu hứng dành cho một entry trên blog VMC.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="MsoNormal"&gt;Rồi có người nhỏ to:" Bạn viết blog đi,  mình sẽ giúp lôi tất tần tật những gì ngồ ngộ mà bạn có trong kho ở tận đẩu tận đâu về đây cho".&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="MsoNormal"&gt;Thế là  blog, thế là viết ngắn viết gọn theo kiểu blog và thế là yêu và bén duyên lâu bền với blogspot lúc nào không hay.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="MsoNormal"&gt;Đã bén duyên viết blog thì cũng bén bén duyên đọc blog, bén duyên tụ tập, bén duyên kéo màn hạ màn  sân khấu đời, bén duyên chui tọt vào cái sân khấu đời ấy thông qua những ngôi nhà vô cùng thú vị của các blogger khác.&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="MsoNormal"&gt;Và nghiện.&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="MsoNormal"&gt;Rồi cũng lại người bạn ấy nhỏ to:" Này, muốn biết bài nào của mình được các bạn hàng xóm vui vẻ đón nhận không?"&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="MsoNormal"&gt;Rồi bạn ấy gửi cho "của hồi môn" sau đây để Smart and Sexy ( tên bạn bè thiên vị mà đặt giùm cho) chuẩn bị tiến từ duyên sang "hôn nhân lâu bền " với Blogspot.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;"UBND" dán tường 10 ngày theo qui định. Nếu không bị  phản đối thì xin  mặc áo cô dâu. Nếu ngược lại, xin chung thân nâng khăn sửa túi cho các cô dâu chú rể khác của làng mình.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold;" class="MsoNormal"&gt;"Của hồi môn" đây nhé.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Top 10 bài được đọc nhiều nhất&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;ol style="margin-top: 0in;" start="1" type="1"&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;&lt;a href="http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/tai-nang-ga-lang-va-si-tinh.html"&gt;Nhân      hậu, Tài năng, Ga lăng, Si tình&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;&lt;a href="http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/su-co-oc-on-au-cua-ai-ca-tuoi-teens-my.html"&gt;Sự      cô độc đớn đau của 'đại ca tuổi teens' My 'sói'...&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;&lt;a href="http://hanglinhv.blogspot.com/2010/07/ma-nay-em-thich-chi.html"&gt;Mà      này, em thích chị&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;&lt;a href="http://hanglinhv.blogspot.com/2010/07/yeu-va-cuoi.html"&gt;Yêu và cưới&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;&lt;a href="http://hanglinhv.blogspot.com/2010/07/ken-am-ma.html"&gt;Kèn đám ma&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;&lt;a href="http://hanglinhv.blogspot.com/2010/07/em-ten-buom_20.html"&gt;Em tên      Bướm&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;&lt;a href="http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/o-kieu-qua-en-rung-long-au.html"&gt;Quạ      đen đã rụng lông đầu&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;&lt;a href="http://hanglinhv.blogspot.com/2010/07/ung-buong-em.html"&gt;Đừng buông,      em !&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;&lt;a href="http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/on.html"&gt;Kép và Đơn&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;&lt;a href="http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/song-ban-nang-co-kho-lam-khong-em.html"&gt;Sống      bản năng có khó lắm không em?&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ol&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;10 nước có đông người đọc blog S&amp;amp;S&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;ol style="margin-top: 0in;" start="1" type="1"&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Việt Nam&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Mỹ&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Australia&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Germany&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Canada&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Pháp&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Japan&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Russia&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Czech Republic&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Netherlands&lt;/li&gt;&lt;/ol&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Top 10 referring sites&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;ol style="margin-top: 0in;" start="1" type="1"&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;VMC&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Google&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Haygianhthoigian.wordpress.com&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Đàm Hà      Phú&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Đàm      Minh Thụy&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Lusanjose&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Gauxx&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Facebook&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Lungvu&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style=""&gt;Blogsearch.&lt;/li&gt;&lt;/ol&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Và đây là món quà sinh nhật cho Blog.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object width="300" height="270"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/-mFJ3oMY92"&gt;  &lt;param name="quality" value="high"&gt;  &lt;param name="wmode" value="transparent"&gt;  &lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/-mFJ3oMY92" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="270"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Cảm ơn bạn đã gửi "của hồi môn" cho mình.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-2173287137051320765?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/2173287137051320765/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/top-10-cua-blog-s.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2173287137051320765'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2173287137051320765'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/top-10-cua-blog-s.html' title='Chạm ngõ - Trâu  đi tìm Cọc'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJObyftRswI/AAAAAAAAAgg/f7zSx-fJH70/s72-c/Cham+ngo.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-4833963196162591146</id><published>2010-09-15T16:31:00.006+07:00</published><updated>2010-09-15T17:18:43.253+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ngụ ngôn hiện đại'/><title type='text'>Sống bản năng có khó lắm không em?</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJCTChZ1J1I/AAAAAAAAAgQ/ozwQ6JFrF4s/s1600/ech-xanh.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 236px; height: 234px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJCTChZ1J1I/AAAAAAAAAgQ/ozwQ6JFrF4s/s320/ech-xanh.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5517071215064590162" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Mọi người bảo Ếch Xanh nho nhỏ bản năng nên dễ sống, dễ chiều lòng những bạn Ếch giản dị. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ếch Xanh nho nhỏ có một người bạn thân. Nói đúng hơn nó nghĩ chị Ếch Ộp là bạn thân của nó.&lt;br /&gt;Có việc gì to nhỏ Ếch đều kể với chị, xin lời khuyên của chị và thường thì Ếch Xanh làm theo những lời khuyên ấy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó nghĩ, chị đã sống nhiều hơn nó, gần những Ông Ếch, Bác Ếch  quan trọng hơn nó, ắt sẽ biết thế nào là tốt cho nó để mà khuyên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó hạnh phúc với mối quan hệ mà nó cho là hiếm hoi ấy và chưa từng một lần kiểm chứng lại xem những lời khuyên của chị thực chất đem lại được gì cho những băn khoăn ứng xử hay tình huống cụ thể đã từng xảy ra với nó. Nếu có gì đó không được như ý sau những chuyện không may của nó thì nó cũng tặc lưỡi coi đó là tại số Trời, chị đã khuyên nó bằng cả tấm lòng rồi, thôi thì “mưu sự tại Ếch, thành sự tại Thiên”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi lần gặp nhau, chị thường nháy mắt trêu nó:” Bản năng nhảy nhót xanh đỏ thích nhỉ. Giá mà chị được như em”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó ngạc nhiên lắm, nhưng không hỏi lại xem cái gì ngăn cản chị  nhảy nhót xanh đỏ như nó trong cái ao rộng thênh rộng thang dưới gầm trời xanh ngăn ngắt này? Nó nghĩ chị đang khen nó. Ừ thì trời cũng có lúc mưa lúc nắng, áo nó khi xanh tươi lúc chuyển màu xám xịt, nhưng rồi cũng có sao đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế rồi một hôm, ông Trời đổ mưa to, rất to, to một cách lạ lùng.  Ếch Xanh nho nhỏ cảm thấy nguy hiểm rình rập lần này đã ở mức báo động không ngờ. Nó oằn mình chống đỡ mưa gió bão giông một hồi rồi kiệt sức. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó nhớ đến chị Ếch Ộp…và nó hy vọng. Chỉ có chị là cứu cánh của nó lúc này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ếch Xanh nho nhỏ băn khoăn một hồi rồi vượt gian nguy đến gặp chị. Nó nhớ đến những lúc chị chăm chú nghe nó nói, khuyên bảo nó đừng nhảy chỗ này, đừng nhót chỗ khác, thậm chí đừng nghe mấy Bác Ếch Ông Ếch mà chuyển đến sống gần chị làm gì cho khổ, phức tạp bon chen lắm, hãy cứ bản năng với trời xanh đi cho cuộc sống tươi màu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó trào nước mắt vì cảm động, rồi oán Trời, sao nó đã nghe chị đến thế rồi mà Trời chẳng để nó yên?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến nơi, nó thấy chị ngồi trong một căn phòng lá sen ấm cúng cùng mấy Bác Ếch, Ông Ếch. Họ đang chơi cờ,  bàn cờ ngập nước và tả tơi trong một trận cuồng phong tự tạo, quân cờ là những con Ếch xanh nho nhỏ,  giống nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mắt nó chợt nhòa đi, nước mắt hòa lẫn nước mưa mà vẫn mặn chát. Hình ảnh cuối cùng mà nó nhìn thấy là quân cờ chuẩn bị bị thí trên tay chị, xanh xanh, xinh xinh, ngước khuôn mặt Ếch ngây thơ và bản năng lên nhìn chị như muốn hỏi:” Chị ơi em phải làm gì?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi nó chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Căn phóng lá sen vẫn ngào ngạt hương thơm trong mưa gió bão bùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên con đường bay lên Thiên đàng dài dằng dặc, Ếch Xanh xinh xinh nghe một tiếng thì thầm vọng từ địa ngục: Sống bản năng có khó lắm không em”?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-4833963196162591146?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/4833963196162591146/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/song-ban-nang-co-kho-lam-khong-em.html#comment-form' title='33 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/4833963196162591146'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/4833963196162591146'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/song-ban-nang-co-kho-lam-khong-em.html' title='Sống bản năng có khó lắm không em?'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TJCTChZ1J1I/AAAAAAAAAgQ/ozwQ6JFrF4s/s72-c/ech-xanh.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>33</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-8508217422488003261</id><published>2010-09-15T00:21:00.006+07:00</published><updated>2010-09-15T00:40:18.281+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Lệch kênh</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TI-v4RRcxNI/AAAAAAAAAgI/oGxRCGL9WjQ/s1600/hop.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 259px; height: 194px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TI-v4RRcxNI/AAAAAAAAAgI/oGxRCGL9WjQ/s320/hop.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5516821449796273362" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lâu lắm mới thấy anh để chế độ available trên yahoo mess. &lt;br /&gt;Bạn cùng trường cũ, vui như tết, nhảy ngay vào làm vài dòng với anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hỏi: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Anh khỏe không? Cơ quan anh thế nào rồi?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Đáp: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Có cái đếch gì mà thế nào. Sáng thứ hai nào chẳng nghễnh ngãng với thằng cha nhà quê thao thao những thông tin cũ gỉ cũ gì, theo xì tai của riêng hắn, có cần biết ai nghe hay không nghe đâu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bật cười: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Trời ạ, chán cơ quan à? Thế vấn đề là do thằng cha đó nhà quê hay do thông tin cũ gỉ cũ gì, hay do hắn không cần biết có ai nghe hay không nghe hắn nói?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Màn hình hiện cái mặt cười ngặt nghẽo. Đáp: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Nhà quê thì không phải rồi. Khối thằng khác nhà quê chính hiệu mà mình có ghét đâu, thậm chí còn mê cái giọng đùa duyên của chúng nó. Nhiều thằng cực hay là đằng khác. Mình không gốc nhà quê chắc?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hỏi: Thế là do thông tin cũ gỉ cũ gì à?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đáp: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Cũng đếch phải mới đau chứ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Lại cái mặt cười toe toét trên màn hình.&lt;br /&gt;Rồi tiếp.&lt;span style="font-style:italic;"&gt; Thông tin thì …có phải báo An ninh đâu mà mới, toàn công văn với lại quyết định bổ nhiệm…Nghe cũng được mà chẳng nghe cũng chẳng sao. Mày công nhận không, những loại giấy tờ văn bản đó thì cứ dán ra bảng tin chung là đủ, cần quái gì phải đọc dài dòng lôi thôi, 100% thạc sĩ với tiến sĩ thì có ai mù chữ đâu mà phải đọc hộ. Nhưng cũng chẳng sao, khối cơ quan sếp đọc toàn bộ giấy tờ công văn cho nhân viên nghe vào sáng thứ hai đấy thôi. Có quái gì để làm đâu mà chẳng đọc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe cực có lý và quá buồn cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hỏi: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Thế thì là vì cái gì? Vì hắn không cần biết có ai nghe hay không nghe hắn nói à?&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Trên màn hình hiện ra cái đầu lắc lấy lắc để. &lt;br /&gt;Đáp: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Ôi giời, bây giờ thì ai nghe ai. &lt;br /&gt;Mày săn tao thế thì quá hỏi cung à&lt;/span&gt;?  Mấy cái biểu tượng “Phù” hiện ra&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rõ như ban ngày rồi...Nhưng vẫn tò mò.&lt;br /&gt;Hỏi: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Vậy đích thị Tiến sĩ của tôi chán cơ quan vì sáng nào “hắn” cũng thao thao theo xì tai riêng của “hắn” chứ gì? Người ta có quyền làm thế mà. Tôn trọng khác biệt chứ ạ. Việc của mình là nghe mà.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Lại cái đầu lắc lia lắc lịa. &lt;br /&gt;Đáp: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Hờ,  khó nói lắm. Không làm sao mà gọi tên cái xì tai riêng đếch ai tiêu hóa nổi ấy là gì. Chỉ biết là nghe buồn ngủ kinh khủng mà vẫn phải nghe. Sau lưng “hắn”, đến hai phần ba cơ quan lắc đầu ngao ngán rồi gọn lỏn : “Lệch kênh”.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Khổ thân cố nhân của tôi.&lt;br /&gt;Tìm mãi mới thấy cái biểu tượng &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Tan nát cõi lòng&lt;/span&gt; để nháy vài phát sang chia sẻ cái sự đau khổ chán chường mà anh gọi bằng một từ rất kêu là “lệch kênh”.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;He he, có quái gì mà “ tan nát”, cải lương như mày thì có mà thành thịt băm cả lũ lâu rồi con giời ạ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiến sĩ của tôi gửi cho tôi một cái mặt cười nhe đủ hai hàm răng, rồi hô: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;“Chuyển chuyện gia đình con cái đê” !!!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Bla...Bla...Bla&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-------&lt;br /&gt;Hình ảnh có tính minh họa.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-8508217422488003261?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/8508217422488003261/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/lech-kenh.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8508217422488003261'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8508217422488003261'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/lech-kenh.html' title='Lệch kênh'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TI-v4RRcxNI/AAAAAAAAAgI/oGxRCGL9WjQ/s72-c/hop.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-2863860443844020214</id><published>2010-09-13T14:19:00.006+07:00</published><updated>2010-09-13T15:05:54.625+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện đời cực ngắn'/><title type='text'>Dập vỡ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TI3SNcnDTbI/AAAAAAAAAgA/4qBvYhXXAEQ/s1600/Don+tu.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 242px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TI3SNcnDTbI/AAAAAAAAAgA/4qBvYhXXAEQ/s320/Don+tu.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5516296247058845106" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Reeng! &lt;br /&gt;Sheherazade gọi điện kể một tích mới trong “Ngàn lẻ một đêm” của mình.&lt;br /&gt;Nó như sau: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Bình hoa rơi xuống sàn, không vỡ hẳn nhưng sứt mất vài mảnh.&lt;br /&gt;Tiếc con gà quạ tha, cả buổi chiều loay hoay tìm cách dùng keo Con Voi gắn lại. &lt;br /&gt;Hai miếng vỡ to nhất thì tạm ổn, thậm chí có thể hy vọng không bị ngấm nước.&lt;br /&gt;Miếng cuối cùng, nhỏ và nhẹ nhất, nhưng oái oăm là gần đáy bình, đã thế cái sự sứt mẻ của nó lại khá phức tạp, trông thì tròn trịa, dễ hàn gắn lại, nhưng nhìn kỹ thì có vẻ như một sự dập vỡ hơn là một miếng sứt dứt khoát và toàn thây. &lt;br /&gt;Hì hụi đủ kiểu nước vẫn ngấm ra ngoài theo những lỗ li ti ở chân miếng vỡ và từ chính miếng vỡ  tròn trịa xinh xắn nữa mới đau. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành ra …&lt;br /&gt;Chạnh lòng nhớ lại một tờ A4, nhẹ bỗng, bốn góc vuông vắn, bề mặt chi chít vết rạn nho nhỏ,  trông qua thì tưởng cũng dễ hàn gắn được vào đâu đó. &lt;br /&gt;Hóa ra  cũng  là dập vỡ … và ngấm hơn  mười năm nước  mặn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng hạ giọng thì thụt : Sợ nhất là cái sự dập vỡ, di chứng lắm.&lt;br /&gt;Di chứng thế nào thì mai kể tiếp nhé, kẻo lại phải tự chặt đầu mình.&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi nàng Sheherazade cúp máy.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-2863860443844020214?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/2863860443844020214/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/dap-vo.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2863860443844020214'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/2863860443844020214'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/dap-vo.html' title='Dập vỡ'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TI3SNcnDTbI/AAAAAAAAAgA/4qBvYhXXAEQ/s72-c/Don+tu.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-8261882473897636943</id><published>2010-09-10T11:50:00.008+07:00</published><updated>2010-09-10T16:02:24.711+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Thói quen…đi sơ tán</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TIm5nuau0jI/AAAAAAAAAf4/_jOG9aAzNIY/s1600/xep+hang+lay+nuoc.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TIm5nuau0jI/AAAAAAAAAf4/_jOG9aAzNIY/s320/xep+hang+lay+nuoc.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5515143310818071090" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;meta equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"&gt;&lt;meta name="ProgId" content="Word.Document"&gt;&lt;meta name="Generator" content="Microsoft Word 11"&gt;&lt;meta name="Originator" content="Microsoft Word 11"&gt;&lt;link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CUSER%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml"&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt; &lt;!--  /* Style Definitions */  p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal 	{mso-style-parent:""; 	margin:0in; 	margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:12.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 	{size:8.5in 11.0in; 	margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; 	mso-header-margin:.5in; 	mso-footer-margin:.5in; 	mso-paper-source:0;} div.Section1 	{page:Section1;} --&gt; &lt;/style&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable 	{mso-style-name:"Table Normal"; 	mso-tstyle-rowband-size:0; 	mso-tstyle-colband-size:0; 	mso-style-noshow:yes; 	mso-style-parent:""; 	mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; 	mso-para-margin:0in; 	mso-para-margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:10.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-ansi-language:#0400; 	mso-fareast-language:#0400; 	mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Khu dân cư mất nước đã hơn hai ngày. &lt;br /&gt;Ngày đầu, mọi người nháo nhác nhưng vẫn cười tươi vì lượng nước dự trữ vẫn còn đủ để ăn uống tắm rửa, thậm chí hơi phung phí theo thói quen. Chẳng ai hỏi tại sao mất nước, nhà máy có thông báo gì không, chỉ thấy ơi ới hỏi nhau nhà bác có mất không và nếu nhà bác cũng mất như nhà tôi thì thế là OK, tuyệt nhiên không thắc mắc tiếp.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Sang ngày thứ hai, bắt đầu có tiếng ca thán, thậm chí chửi bới. "&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Mẹ nó chứ, làm ăn như thế à…, cắt nước của con người ta mấy ngày giời mà không thèm thông báo lấy một câu, gọi điện lên nhà máy nước thì nó mới bảo là các bác&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;thông cảm, cháu đang chữa. Cứ bác bác cháu cháu&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;ngọt xớt, tức bỏ mẹ. Đang chữa là đang chữa thế nào, bao giờ xong cấm có thèm nói cho mình biết tý gì".&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Ngày thứ ba, nhà trong cùng lục tục túi tòng. Hỏi đi đâu mà lục tục thế thì bảo:” &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Kiểu này chắc chết khô không ai thèm hỏi đâu bác ơi. Thôi, nhà cháu” sơ tán “ về bà ngoại. Con cháu hết nước sạch quấy bột rồi ạ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Khổ thât, tưởng chục, hai chục năm qua, thói quen “sơ tán” vì mất điện chẳng biết kêu ai chí ít cũng mòn đi một tí rồi chứ. Ai dè, tư tưởng “du canh du cư,&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;“phát quyền thay phát rừng” để &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;lấy đất sống vẫn ăn sâu bám rễ kinh khủng. Chẳng ai biết cách đòi quyền lợi, chẳng ai biết mình có quyền được đòi những quyền lợi gì của một khách hàng để mà đòi dù vẫn trả tiền nước đều đều hàng tháng. "&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Bị tước quyền mà gọi đến bộ phận chịu trách nhiệm vẫn phải nhẹ giọng, kẻo nó tức nó đì cho thêm vài ngày thì còn đau hơn&lt;/span&gt;". Bà già về hưu vừa thổ lộ kinh nghiệm sống vừa khuyên lũ trẻ một điều nhịn là chín điều lành.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Chẳng trách, hòa bình cả mấy chục năm rồi mà từ” sơ tán” vẫn cực kỳ đắt show. &lt;br /&gt;Lỗi tại mình chứ tại ai mà trách.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;Tức toát mồ hôi càng chết, vì làm gì có nước mà tắm.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-8261882473897636943?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/8261882473897636943/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/thoi-queni-so-tan.html#comment-form' title='12 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8261882473897636943'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8261882473897636943'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/thoi-queni-so-tan.html' title='Thói quen…đi sơ tán'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TIm5nuau0jI/AAAAAAAAAf4/_jOG9aAzNIY/s72-c/xep+hang+lay+nuoc.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-9024396335415998370</id><published>2010-09-07T17:20:00.015+07:00</published><updated>2010-09-07T21:51:03.755+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản mạn đôi dòng'/><title type='text'>Một ngày bình thường</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TIYdVBHwDBI/AAAAAAAAAfw/yglgTpoEqJM/s1600/Virginia.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TIYdVBHwDBI/AAAAAAAAAfw/yglgTpoEqJM/s320/Virginia.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5514127040677153810" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thế là hôm nay, một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác, mẹ một mình thả tầm mắt ngắm "khúc quanh Amsterdam" thân thuộc ngày nào của hai mẹ con mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trường Ams đã đổi địa điểm ra Big C, mẹ ngắm rồi, xa nhưng hoành tráng lắm.&lt;br /&gt;Và con thì đâu đó nơi "khúc quanh Amsterdam" mới của riêng mình, ở nước Mĩ xa xôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Dẫu biết rằng con đã lớn thì rồi cũng sẽ phải rời vòng tay mẹ, mà sao khó quen quá chừng.  Đường về nhà không có con líu ríu sau xe, chắc sẽ dài hơn mỗi ngày, ngột ngạt và bụi bặm hơn trong từng hơi thở.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Một vùng biển nào đó, chắc là rất đẹp, từng rất đỗi xa lạ với mẹ, người từ những ngày bé tẻo bé teo như con, vốn chỉ quen  khái niệm "nước ngoài" qua "ông Liên Xô, bà Trung Quốc" rồi đến tháp Eiffel Paris, nay hiện lên trên màn hình vi tính của mẹ mỗi ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ muốn biết mọi điều đang diễn ra trên vùng đất ấy, phố phường nơi ấy mưa nắng ra sao, bạn bè thày cô trường lớp của con thế nào, con sẽ hát bài hát gì trên đường đi học về thay cho những bài  tiếng Anh của B. Sp hay Lady Gaga mà khi còn ở bên cạnh mẹ mỗi chiều, con thủ thỉ rằng đang "hot" lắm với dân Ams? Có cần không để mẹ gửi con đôi ba bài hát tiếng Việt mà mẹ chỉ đủ trình độ để thấy rằng mẹ thích nó mà không biết rằng nó có "hot" hay không trong lòng người trẻ Việt?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trên quãng đường về chiều nay, qua "khúc quanh Amsterdam" quen thuộc, mẹ bỗng có một mong muốn, nhỏ nhoi thôi, nhưng chắc sẽ làm con thú vị lắm, là gió biển nơi con ở sẽ thì thầm bên tai con một thứ tiếng Việt nhẹ nhàng, không phân biệt giọng Bắc hay giọng Nam, từ từ giúp con làm quen với chân trời mới mà mẹ hy vọng là sẽ an lành và tuyệt đẹp như mong ước của con.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-9024396335415998370?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/9024396335415998370/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/la-hom-nay-mot-ngay-binh-thuong-nhu-bao.html#comment-form' title='16 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/9024396335415998370'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/9024396335415998370'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/la-hom-nay-mot-ngay-binh-thuong-nhu-bao.html' title='Một ngày bình thường'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TIYdVBHwDBI/AAAAAAAAAfw/yglgTpoEqJM/s72-c/Virginia.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>16</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-5877889432527256834</id><published>2010-09-04T01:58:00.010+07:00</published><updated>2010-09-06T09:39:26.216+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ngụ ngôn hiện đại'/><title type='text'>Chiếc dù che nắng và chó lông vàng</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TIGuFEqk0AI/AAAAAAAAAfo/Zu3HWSqqQAo/s1600/dog.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 259px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TIGuFEqk0AI/AAAAAAAAAfo/Zu3HWSqqQAo/s320/dog.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5512878821053091842" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify; font-weight: bold;"&gt;Trên bờ biển nọ có một chiếc dù che nắng rất đẹp, sáng nào cũng được chủ nhân của nó cắm ở đúng một vị trí cố định kế bên bức tường xi măng ngăn cát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng trên bờ biển ấy, suốt trong một thời gian dài, có một con chó vàng mượt mà, ngày nào cũng đến ngồi dưới bóng râm của chiếc dù, hướng mắt về phía xa  xăm khe khẽ thở dài, mặc dưới tán Dù có người hay không cũng vậy. Dữ dằn đến mấy cũng không ai nỡ nặng lời khi đã nhìn vào ánh mắt u buồn của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiếc dù nghĩ mãi không hiểu vì cớ gì mà con chó lông vàng này lại chỉ thích bóng râm của mình, tuyệt nhiên không bao giờ nằm dưới bóng râm của những chiếc dù khác. Nó đã thử nhiều cách để tự mình giải đáp thắc mắc này. Chẳng hạn như khi trời bỗng nhiên nổi gió, nó giả vờ chao đảo, đôi khi nghiêng ngả dữ dội như sắp đổ ụp xuống bãi cát. Chó vàng dường như không để ý, vẫn kiên nhẫn nằm im đưới tán dù, khe khẽ thở dài,  dõi mắt về một hướng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lâu dần, chiếc dù không còn thắc mắc nữa. Nó tự coi sự có mặt của chó vàng dưới chân mình là điều đương nhiên, thậm chí đôi khi còn xuồng sã trêu cợt cái vẻ u buồn tội nghiệp của Vàng bằng cách nghiêng toàn bộ bóng râm ra khỏi chỗ Vàng nằm. Vàng vẫn nhẫn nại, không phàn nàn, chỉ ngước lên nhìn Dù trong giây lát, và nếu không có ai đang chiếm lĩnh cái thứ bóng râm trêu cợt đó thì nó lại nhích người một chút để đỡ nóng phần lưng, mắt vẫn xa  xăm về hướng cố định.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một hôm, người chủ sửa bức tường ngăn cát nên đã chọn một vị trí đẹp nhất trong phần bãi biển  mình thuê để cắm chiếc dù ra đó, ngầm tỏ ý thương yêu ưu đãi cả Dù lẫn chó lông vàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiếc dù hài lòng lắm, nó vươn ngực hít thở khí  trời, tận hưởng mùi gió biển cũ mà như mới, mắt nhìn xuống khoảng bóng râm của chính mình, định chia sẻ với Vàng chút tình thâm tri kỷ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quanh quất, dưới chân chiếc dù, không có bộ lông vàng  dường như chung tình vô điều kiện với nó bấy lâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tim Dù bỗng nhói đau, một thứ đớn đau bất ngờ,  có thể làm nó đổ sụp xuống bóng râm của chính mình trong giây lát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gượng liếc nhìn về phía bức tường cũ, Dù bỗng nhận ra dáng dấp của Vàng lặng lẽ dưới  bóng râm của một chiếc lều bạt, được người chủ dựng tạm cho thợ xây, đôi mắt khó hiểu vẫn xa xăm hướng về phía  bờ bên kia, không biểu lộ bất cứ điều gì liên quan đến sự vắng mặt của Dù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dõi theo hướng ánh mắt Vàng, Dù chợt nhận ra nơi bờ biển bên kia vịnh là sừng sững một bức tượng Phật Bà Quan Thế Âm Bồ Tát màu trắng, rực rỡ trong ánh bình minh vừa hé rạng mà ở vị trí mới sát mép biển mênh mông lộng gió này hay ở bất cứ vị trí nào khác trên bãi biển, hình như nó đều không thể nhìn thấy trọn khuôn mặt của Ngài, trừ chỗ cũ, bên cạnh bức tường đang  phá dở dang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiếc dù cố gắng vươn  bóng mình về phía chó lông vàng, nhưng không thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biển xanh màu xanh ngăn ngắt của một ngày nắng to.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-5877889432527256834?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/5877889432527256834/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/du-che-nang-va-cho-long-vang.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5877889432527256834'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5877889432527256834'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/09/du-che-nang-va-cho-long-vang.html' title='Chiếc dù che nắng và chó lông vàng'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TIGuFEqk0AI/AAAAAAAAAfo/Zu3HWSqqQAo/s72-c/dog.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-7852549010164875366</id><published>2010-08-27T22:06:00.022+07:00</published><updated>2010-08-28T09:39:34.594+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cóc xếp hàng'/><title type='text'>Quạ đen đã rụng lông đầu</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/THfWUASlmoI/AAAAAAAAAfI/sJ7bdE6jZc8/s1600/mua+ngau.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/THfWUASlmoI/AAAAAAAAAfI/sJ7bdE6jZc8/s320/mua+ngau.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5510108308274780802" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thôi ngay đi không &lt;br /&gt;Ngâu,&lt;br /&gt;Cớ gì khóc mãi?&lt;br /&gt;Một ngày bên nhau mê mải&lt;br /&gt;Chưa thừa thãi sao, mà vung vãi ngắn dài?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi, &lt;br /&gt;Chán lắm rồi &lt;br /&gt;Dầm dề chi mãi?&lt;br /&gt;Khóc nhanh lên &lt;br /&gt;Rồi đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chốn trần gian &lt;br /&gt;Nay&lt;br /&gt;Dăm ba phút &lt;br /&gt;Vụng về che đậy &lt;br /&gt;Bợt bạt trăm năm &lt;br /&gt;Đầu bạc răng long&lt;br /&gt;Gối ấp má kề.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chán thật rồi&lt;br /&gt;Lê thê&lt;br /&gt;Vớt vát gì&lt;br /&gt;Ba trăm sáu mươi lăm &lt;br /&gt;Cằn khô nứt nẻ&lt;br /&gt;Hả Ngâu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quạ đen &lt;br /&gt;Nhốn nháo rụng lông đầu.&lt;br /&gt;Khóc nhanh lên &lt;br /&gt;Rồi đi đi&lt;br /&gt;Ngâu.&lt;br /&gt;Mặc người&lt;br /&gt;Rớt cầu Ô Thước&lt;br /&gt;Trong nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/THhz9d1Y2TI/AAAAAAAAAfY/0xm5l6UaaVI/s1600/070510+chia+tay.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 220px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/THhz9d1Y2TI/AAAAAAAAAfY/0xm5l6UaaVI/s320/070510+chia+tay.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5510281643905571122" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;---------&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Ốm cả người vì Ngâu, Béo cà người cũng vì Ngâu. Hai ông bà khóc dai dẳng quá, chẳng ra đường chạy bộ được nữa.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-7852549010164875366?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/7852549010164875366/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/o-kieu-qua-en-rung-long-au.html#comment-form' title='13 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7852549010164875366'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7852549010164875366'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/o-kieu-qua-en-rung-long-au.html' title='Quạ đen đã rụng lông đầu'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/THfWUASlmoI/AAAAAAAAAfI/sJ7bdE6jZc8/s72-c/mua+ngau.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>13</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-1222310973668454734</id><published>2010-08-26T09:20:00.004+07:00</published><updated>2010-08-26T09:47:41.515+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sưu tầm'/><title type='text'>Sự cô độc đớn đau của 'đại ca tuổi teens' My 'sói'</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/THXU0l0P9WI/AAAAAAAAAe4/dJ-WgcZxHy0/s1600/1282782757-my-soi.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/THXU0l0P9WI/AAAAAAAAAe4/dJ-WgcZxHy0/s320/1282782757-my-soi.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5509543719127217506" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Cùng nghe  "khái niệm" về " hai xã hội" được đưa ra bởi hai đưa trẻ - tội phạm tự nhận mình là những người thuộc xã hội thứ hai - tầng đáy. &lt;br /&gt;Cảm giác thật khó nói khi đọc bài viết này, có lẽ là bởi hiệu ứng từ những dòng tâm sự được tác giả trích từ blog cá nhân của chính những tâm hồn tội phạm nhạy cảm này.&lt;br /&gt;Cọp về để chia sẻ một chút cái cảm giác khó nói với cả nhà nhé.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;-------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi muốn được gọi My "sói" là em, như danh xưng thường tình của người lớn với một cô bé 14 tuổi. Em đã trở thành một nhân vật "hot" trên các diễn đàn cả tuần nay và có thể nhiều tuần sau nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai blog của em và của "chồng" em đã có vô số khách ghé thăm, mà cứ đọc những dòng comment sặc mùi teen thì biết ngay là họ cùng lứa tuổi với em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đồng cảm với em cũng nhiều mà người chê bai, trách móc, thậm chí dùng những lời lẽ thậm tệ chửi bới em cũng không ít. Tôi cũng là một người khách ghé thăm blog của em. Và choáng bởi những ngôn từ tự xưng của em. Em không dùng đại từ nhân xưng "tôi", giản dị như bao người thường dùng, em dùng từ "tao" để nói về mình, nói với bạn bè, nói với khách ghé thăm, dù em không biết họ nhiều hay ít tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tôi đọc được ở trong danh xưng "tao" của em sự đau đớn, cô độc và một chút lạnh lùng, tàn nhẫn nữa. Một con bé 14 tuổi, hẳn đã có lúc cảm nhận được nỗi bất hạnh khi sống giữa cuộc đời này, có cha, có mẹ mà rồi vẫn không nhà cửa. Một đứa trẻ 14 tuổi, bị đẩy ra đường một cách vô tình hay hữu ý, thì làm sao nó có thể hoàn thiện nhân cách, khi mà xung quanh nó đầy rẫy những cạm bẫy, lọc lừa.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;"Có ai không, tôi mượn tạm một bờ vai..."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Vợ chết đây. Chồng sống vui vẻ nhé. Đừng vì vợ mà đánh mất đi tất cả. Vợ sẽ không bao giờ xuất hiện trên cái thế giới đầy đau khổ này nữa. Xin lỗi. Lúc này vợ đã quá yếu đuối rồi. Vợ vào nick chồng, nhìn thấy những thứ vợ không hề muốn. Vợ đau lắm. Tại sao...".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Có ai không, tôi mượn tạm một bờ vai..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là những dòng comment của My "sói" viết trong blog của "chồng" (Trịnh Thăng Long, 18 tuổi, ở Hà Nội, đối tượng cùng bị bắt trong ổ nhóm của My "sói" khi gây ra vụ hiếp dâm tập thể, cướp, cưỡng đoạt tài sản xôn xao dư luận thời gian gần đây) vào lúc 1 giờ sáng ngày 14/7. Không ai có thể tưởng tượng nổi, tình yêu của một bộ phận tuổi teen ngày nay là như thế nào, nếu không nghe chính lời khai từ My "sói".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em gặp Long ở một hàng trà đá, nhìn nhau thấy thích, đến lần gặp thứ hai đã rủ nhau đi nhà nghỉ. Con bé 14 tuổi, không tìm thấy những niềm vui ở gia đình, bố đi lấy vợ, mẹ cũng có gia đình riêng, tình cảm với một thằng con trai, nếu dùng từ yêu thì quả là xa xỉ, nhưng rõ ràng, My đã tìm thấy được ở đó sự đồng cảm, bố Long đã mất từ lâu, mẹ nó bán nước chè, chúng nương tựa vào nhau và để có tiền trang trải cho cuộc sống "vợ chồng", chúng bàn nhau lập màn kịch đưa các cô gái trẻ vào bẫy rồi tổ chức hiếp dâm, cướp tài sản...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng không thể ngờ, cái thế giới mà My "sói" đang sống sặc mùi "xã hội đen" ấy đã có lúc khiến nó buồn chán muốn quên đi hết. Em đã tâm sự trên blog có cái tên rất ngộ "hihi.haha_11o2" mà tôi đồ rằng, không phải với ai khác mà là với chính mình, ở vào cái thời khắc mà một đứa con gái ngoan nhất định phải đi ngủ trong ngôi nhà của mình rồi. Khi ấy, có thể em vẫn đang vạ vật ở một quán nét nào đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy đọc những dòng tâm sự này: "Xòe tay ra cho tôi mượn một cái. Lâu lắm rồi không được nắm tay ai. Có ai không tôi mượn tạm một bờ vai. Tôi buồn thật hôm nay tôi muốn khóc!". My đã từng tổ chức cho bạn bè, những đệ tử hơn nó 3-4 tuổi phạm tội kinh khủng với các cô gái khác, nhưng tâm hồn nó có lẽ vẫn chỉ là tâm hồn một đứa trẻ, mà một đứa trẻ thì vui buồn bất chợt, nếu buồn quá thì cũng muốn khóc òa lên cho nhẹ lòng. Nhưng ai biết điều đó?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải bố, cũng không phải mẹ, chỉ là những đứa bạn đọc được tâm sự của nó trên blog và nhảy vào comment vài câu an ủi gọi là. Không thể tin được những lời lẽ của một con bé mới lớn: "Vợ lúc này đang rất là đau.Vợ đang rất là mệt mỏi. Sao bây giờ chỉ toàn nước mắt thế này". Người mà nó tin cậy nhất đó là thằng Long, cái thằng con trai có dáng dấp rất dễ lọt vào mắt xanh của các cô nàng mới lớn không ngờ đã lén lút lợi dụng lúc nó ngủ say để xuống giở trò đồi bại với một nạn nhân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau những phút giây giận dữ vì biết người yêu không chung thủy với mình, cái cách mà My "sói" biện minh cho hành động của Long thật "đáng nể": Nếu anh ấy không làm thế thì bọn kia nó coi thường... mới thấy lối suy nghĩ sặc mùi giang hồ đã ăn sâu vào trong tiềm thức của nó từ lúc nào rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấy thế mà chỉ mới năm học lớp 6, nó còn bị T. - cô bé nạn nhân đánh cho liên tục, hễ gặp là lại bị T cho ăn đòn. Hồi ấy, nó thấp cổ bé họng, chưa có đồng bọn, thế nên khi lên làm "thủ lĩnh", nó nghĩ ngay tới việc phải trừng trị T để trả thù ngày xưa đã ăn hiếp nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;"Con sói hoang" cô độc&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;My "sói" đích thị đã trở thành một con sói hoang như nó tự thú. Nó thích bóng đêm, nó hay thức đêm và sói cũng là một loài chuyên rình mồi ban đêm. Đêm với nó là bạn đồng hành, nhưng cũng có những buổi sáng khi vừa thức dậy, nó đã vội vàng mò ra quán nét để viết lên blog những dòng tâm sự với chính mình và với "chồng".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong một entry có tựa đề "Tao chỉ là một con rối" viết trước khi bị bắt chỉ vài ngày, My "sói" đã khóc với những lời lẽ buồn thảm, cay đắng, không ai biết nó có nỗi buồn gì nhưng có thể cảm nhận, đó không phải là nỗi buồn đơn thuần như các cô bé đồng trang lứa trong một phút dỗi hờn thường trút vào những trang nhật ký.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đáng sợ hơn cả là những suy nghĩ quá tuổi của nó chỉ có mình nó và bạn bè nó biết, chứ mẹ nó, người mà nó về ở cùng từ một năm nay cũng không hề hay biết gì, bởi cuộc sống mưu sinh đã cuốn chị đi cùng với cơm áo gạo tiền, lại phải lo cho một gia đình mới, thế nên My "sói" không tìm thấy điểm tựa về tinh thần ở người mẹ, dù đang sống cùng nhà với mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Tại sao. Tình yêu, con đường tao đi, những gì tao muốn. Tao lại mất tất cả thế này. Trắng tay, đắng cay... Lúc này tao đang rất là đau khổ vì giọt nước mắt đôi môi khô. Vì thế cứ để cho nó rơi. Cơ hội chỉ còn 1% thôi. Giờ đây tao muốn quay lại ngày xưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ đây tao muốn chết. Tao muốn chết. Cho tao chết một lúc nhé...!!! Tao cần được bình yên, tao muốn được nâng niu, tao ghét phải khóc. Nhưng giờ đây nước mắt tao đã rơi quá nhiều. Tao không thể không khóc. Tao giống như một con rối ý... Tao sẽ vô cảm như một con rối... Đời rất dở nhưng vẫn phải niềm nở".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những nỗi niềm ấy, đã được "chồng" nó - thằng con trai hơn nó 4 tuổi Trịnh Thăng Long an ủi: "Cuộc sống có hai xã hội. Xã hội thứ nhất không dành cho vợ. Khi vợ bước chân sang xã hội thứ hai, chồng biết vợ phải đánh mất nhiều cái thế nên chồng chỉ muốn được bù đắp cho vợ thôi vợ ạ. Khi ở xa chồng rồi, vợ cố gắng sống thật vui vẻ nhé, khi nào muốn gặp chồng hay muốn ở bên chồng, vợ hãy gọi cho chồng lúc nào chồng cũng đón vợ về ở với chồng"...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong blog của mình, Trịnh Thăng Long cũng viết những dòng tâm sự sặc mùi giang hồ: "Xã hội bất công nuôi ta lớn. Đời người bạc nghĩa dạy ta khôn. Xã hội thay đổi bắt tao phải vô tình. Xã hội thứ nhất không dành cho tao. Bắt tao phải bước qua xã hội thứ hai... Chết!".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả Long "Bin" và My "sói" đều có một tuổi thơ không mấy êm đềm, chúng không được hưởng những điều tốt đẹp nhất mà một đứa trẻ bình thường lẽ ra được hưởng. Ảnh hưởng xã hội từ vụ án mà chúng cùng đồng bọn gây ra được dư luận quan tâm đặc biệt, trên diễn đàn của trang web trẻ thơ, các bà mẹ trẻ đã bàn tán rất nhiều về thủ lĩnh băng nhóm tội phạm có biệt danh My "sói" này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một bà mẹ có nick name "mehieuanh" viết: "Tự nhiên lại nhớ đến câu nói của Micheal Jackson, ông nói đi khắp mọi nơi trên thế giới và nhìn thấy một điều, hầu hết tội ác được sinh ra từ những con người bị cướp mất tuổi thơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuổi thơ phải được quyền yêu thương, chăm bẵm, vui chơi... rồi thỏa mãn tâm lý và phát triển nhân cách... còn những bé này, bị cha mẹ bỏ từ bé, ức chế, thiếu thốn, khuyết tật tâm hồn... Nếu vẫn với khí chất mạnh mẽ, can đảm, lì lợm, nói có bạn nghe, nói có bạn sợ mà được bố mẹ quan tâm từ nhỏ có khi lại thành lớp trưởng, chi đội trưởng, liên đội trưởng không chừng... chứ không phải hận thù, trả thù cái mình bị lấy mất vào những người xa lạ...".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai luồng dư luận trái chiều đã được đổ dồn vào nhân vật đặc biệt My "sói". Bên cạnh những lời trách mắng của những vị khách ghé thăm blog của em, cũng có những dòng comment đầy vị tha. Họ tin rằng, nếu được sống trong một môi trường tốt, được lớn lên với một tuổi thơ lành lặn, chắc hẳn cô bé ấy sẽ trở thành con người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi cô bé ấy đã biết nhỏ nước mắt cho những nỗi đau riêng của mình, đã mong muốn tìm một bàn tay ấm để nắm lấy, đã tìm thấy sự đồng cảm của những đứa trẻ thiếu cha vắng mẹ thì không có lý gì lại không thể mủi lòng trước những nỗi đau của con người. Chỉ có điều, không ai giúp nó nhận ra điều ấy. Nó đã mò mẫm đi, một thân một mình trên đường đời. Và nó vấp ngã một cú đau tái người khi mới ở tuổi 14.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin được kết thúc bài viết bằng một comment của một nick name dat_ng...: "14 tuổi, gia đình đẩy em ra ngoài xã hội... Mọi người sẽ xem em như một con người bị vấp ngã và phải trả giá trên con đường đời... Tình yêu thương không chỉ xuất phát từ gia đình, tình yêu, hay tình bạn... Khi em làm một việc tốt, em sẽ mỉm cười thôi... Cố lên nhóc nhé !".&lt;br /&gt;Theo Eva.vn&lt;br /&gt;--------&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-1222310973668454734?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/1222310973668454734/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/su-co-oc-on-au-cua-ai-ca-tuoi-teens-my.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/1222310973668454734'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/1222310973668454734'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/su-co-oc-on-au-cua-ai-ca-tuoi-teens-my.html' title='Sự cô độc đớn đau của &apos;đại ca tuổi teens&apos; My &apos;sói&apos;'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/THXU0l0P9WI/AAAAAAAAAe4/dJ-WgcZxHy0/s72-c/1282782757-my-soi.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-1277497706930210446</id><published>2010-08-20T07:59:00.006+07:00</published><updated>2010-08-20T09:32:06.780+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sưu tầm'/><title type='text'>Nhân hậu, Tài năng, Ga lăng,  Si tình</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TG3WYNzblkI/AAAAAAAAAew/sTyHEpmnbKs/s1600/chau4.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 250px; height: 195px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TG3WYNzblkI/AAAAAAAAAew/sTyHEpmnbKs/s320/chau4.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5507293630854567490" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Thích cái cách kể lể nhẹ nhàng không đao to búa lớn của " anh Vinashin" này về một Ngô Bảo Châu IQ cao, nhân hậu ga lăng và si tình... Cọp về đây cho cả nhà ( những ai chưa đọc) cùng lên đỉnh dốc thành công với một con người theo cách vừa thăng hoa vừa giản dị nha.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;À, mà cũng để ca ngợi Pháp tí ti.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;-------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; “Gia đình Châu thuộc loại khá giả trong lớp, được đi dép nhựa trong khi đa phần anh em chúng tôi đi dép cao su. Có lần, chơi ném ống bơ trong giờ, Châu bị bắt, còn tôi thì thoát,” anh Hoàng Gia Hiệp, một trong những người bạn thân nhất của Giáo sư Ngô Bảo Châu, hiện là phó Tổng giám đốc Công ty Tài chính Vinashin chia sẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Ngô Bảo Châu từng thi trượt lớp chuyên toán&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi cùng học với nhau hai năm cấp hai ở Trường Trưng Vương, là học sinh lớp chuyên toán. Lớp chúng tôi là khóa cuối cùng do thầy giáo Tôn Thân, một thầy giáo dạy toán nổi tiếng lúc bấy giờ, giảng dạy và chủ nhiệm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời đó, các lớp chuyên toán cấp 1 và 2 của thành phố được tổ chức theo quận, bắt đầu từ năm lớp bốn. Riêng Bảo Châu học cấp 1 ở trường Thực Nghiệm, đến cấp hai mới vào lớp. Tiết lộ nhé, năm lớp sáu, Châu thi vào chuyên toán nhưng không đậu. Lớp 7 Châu mới thi đậu, nhưng khi vào lớp, cậu chiếm ngay vị trí số 1. Ở lớp, với sự kính trọng (dân chuyên toán chúng tôi từ bé đã tôn thờ học giỏi, kính trọng thật chứ không phải khách sáo đâu) và trìu mến, chúng tôi gọi Châu là anh Bò.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gia đình Châu thuộc loại khá giả trong lớp, được đi dép nhựa trong khi đa phần anh em chúng tôi đi dép cao su. Có lần, chơi ném ống bơ trong giờ, Châu bị bắt, còn tôi thì thoát. Phải lên Phòng Hội đồng của trường làm kiểm điểm, cậu ấy bảo tôi đổi dép cho cậu ấy, vì sợ nhỡ bị nhà trường thu dép thì mất đôi dép cao su đỡ tiếc hơn đôi dép nhựa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó, anh Bò đòi bằng được bố mẹ đổi dép cao su cho giống các bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ném ống bơ, chúng tôi cùng nhau đá cầu, đá bóng. Châu đá cầu giỏi (nhưng không bằng tôi), còn đá bóng thì dở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chịu ảnh hưởng nhiều của Bảo Châu về âm nhạc, lúc đầu chúng tôi nghe Romina Power, nghe Paul Simon Garfunkel, sau chuyển sang The Beatles, rồi Rolling Stones, Bob Dylan, Pink Floyd, rồi Queen. Sau này, Châu nghe Jimmi Hendrix, anh bảo đây là cây ghita số một thế giới, thì tôi không theo được nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nhờ Châu, tôi đã đỗ trường Amsterdam&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kỷ niệm đẹp nhất của chúng tôi là năm đầu cấp 3, chúng tôi có ba anh em thân nhau nhất trong lớp là Châu, tôi và anh Hoàng, bây giờ làm bên World Bank (sau này tôi mới biết còn một người nữa là Bảo Thanh, vợ Châu bây giờ).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi đó, hết cấp hai, Bảo Châu vào thi đỗ Khối trung học phổ thông Chuyên của Đại học Tổng hợp, Hoàng vào Amsterdam, còn tôi thì thi trượt, học ở trường Trung học phổ thông Hoàn Kiếm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng chúng tôi lại gần gũi nhau hơn. Châu và Hoàng đã cố gắng động viên, kèm cặp bài vở và giúp tôi “phục thù” thi lại chuyên Toán trường Amsterdam. Điều kiện cần khi đó là phải đạt được giải toán của thanh phố, phải cạnh tranh với những người giỏi nhất trường Amsterdam. Và với sự giúp đỡ của Châu và Hoàng, năm lớp 11, tôi đàng hoàng bước vào lớp chuyên toán Amsterdam với số điểm cao nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là những ngày tháng đẹp nhất, chúng tôi cùng nhau học tập, cùng nhau nghe nhạc và cùng mơ ước. Khi đó, chúng tôi đã nói với nhau về Fields.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào lại được Amsterdam rồi thì tôi lại dở chứng, thích chơi hơn học, suýt nữa còn bị đuổi khỏi trường. Ngoài mặt, Châu nghiêm khắc phê bình, nhưng sau này, qua ông Hân (ông ngoại của Châu), tôi biết lúc đó anh đã khóc vì thương tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhớ hồi đó, Châu khuyên bảo tôi nhiều lắm, nhưng tôi đâu có nghe. Tôi cho rằng Châu chăm học chỉ vì thích học, cũng như tôi hồi lớp 10 cũng rất chăm học, vì lúc đó tôi có mục tiêu là phải quay lại bằng được chuyên toán, còn lúc này tôi thích chơi thì tôi chơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đó, Châu có nói với tôi đại ý thế này: “Ai cũng thích chơi hơn học, nhưng phải học, Hiệp ạ.” Lúc đó, anh đã đoạt giải vàng toán quốc tế với số điểm tuyệt đối rồi. Câu nói của Châu đã làm tôi phải suy nghĩ rất nhiều và đến giờ vẫn không thể quên. Tôi cũng không ngờ Châu sớm có những suy nghĩ chín chắn như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;May mà có anh, như một người uốn nắn những lúc tôi sai đường. Nhờ đó, tôi vẫn đậu đại học và đi nước ngoài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Giản dị, nhân hậu và… si tình&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hết cấp ba, tôi và Hoàng đều được Nhà nước cho đi học ở Liên Xô cũ, Bảo Châu đi Hungary. Năm ấy là năm 1990, năm đánh dấu sự sụp đổ của bức tường Berlin, chúng tôi đi Liên Xô và cả Đức nữa thì đều được đi hết, các nước xã hội chủ nghĩa còn lại như Ba Lan, Hungary, Tiệp Khắc bị cắt học bổng rất nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bảo Châu được đi Pháp học. Có lẽ cũng là cái số, nếu không có biến cố lớn lao đó của lịch sử, Châu Bò ngoan ngoãn đi Hungary thì chưa chắc nhân loại đã có được một nhà toán học lớn như hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian tôi và Hoàng học đại học ở Liên bang Xô Viết, Bảo Châu cũng có vài lần sang thăm, vì cô Hiền, mẹ Châu lúc đó cũng ở đây. Đi đâu Châu cũng giành trả tiền. Anh chỉ nói giản dị: “Chẳng mấy khi tao giàu hơn chúng mày”. Đến bây giờ, mỗi lần giành trả tiền cho đám nhân viên, tôi vẫn thường học anh: “Lương anh cao hơn lương các em cơ mà” .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bảo Thanh học với tôi từ cấp 1 đến hết cấp 2. Châu và Thanh yêu nhau lúc nào tôi không biết. Hai người thật sự rất kín chuyện này. Nhưng qua mẹ Châu, tôi biết anh rất si tình, đến mức mà nhiều khi mẹ anh cũng cảm thấy xót con. Nghe đâu bố mẹ Châu bắt phải học xong đại học mới cho lấy vợ. Thế là cậu chỉ mất 3 năm là tốt nghiệp cử nhân, để còn lấy vợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Châu cưới năm 22 tuổi. Tôi rất tiếc vì năm ấy tôi không về dự đám cưới anh được.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Tỏa sáng trong khó khăn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ thì Châu đã quá nổi tiếng. Thành tích của Bảo Châu thì mọi người biết rồi, có khi bây giờ nhiều người còn biết hơn cả tôi. Nhưng ít ai biết rằng, để có những thành công đó, Châu đã phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, cả về vật chất và tinh thần, đã từng bế tắc vì chẳng làm được bài toán nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ anh ở trên đỉnh vinh quang, tôi lại lo cho anh, nhưng tôi tin anh, vì tôi biết giải thưởng đối với anh không phải là tất cả. Sau này nếu có lúc nào đó anh lại bế tắc (mà điều này hoàn toàn có thể xảy ra trong khoa học) thì anh vẫn sẽ tiếp tục cố gắng, tiếp tục vượt lên để cống hiến cho nền toán học của nhân loại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con người như thế mà lại “mê tín” đấy. Tôi nhớ hồi ấy, trước mỗi kỳ thi của Bảo Châu, chúng tôi lại cùng nhau ra đền Ngọc Sơn để cầu may. Đến giờ, mỗi năm Xuân về, tôi vẫn dẫn các con tôi ra đây để cầu cho chúng học giỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bảo Châu không thích được gọi là Nhà toán học. Anh thích được gọi là người làm toán, thế thôi. Khả năng làm toán của anh là của nhân loại, hãy đóng góp cho nhân loại nhiều nhất về lĩnh vực đó. Tôi chỉ mong sau những thành công đạt được, với uy tín và ảnh hưởng của mình, anh sẽ làm được gì đó cho thế hệ trẻ Việt Nam, cho chúng tôi ở quê nhà và cả các bạn trẻ của Việt Nam chúng ta ở nước ngoài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo Vietnam+&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-1277497706930210446?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/1277497706930210446/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/tai-nang-ga-lang-va-si-tinh.html#comment-form' title='23 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/1277497706930210446'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/1277497706930210446'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/tai-nang-ga-lang-va-si-tinh.html' title='Nhân hậu, Tài năng, Ga lăng,  Si tình'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TG3WYNzblkI/AAAAAAAAAew/sTyHEpmnbKs/s72-c/chau4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>23</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-7233082160585563599</id><published>2010-08-11T22:47:00.018+07:00</published><updated>2010-08-12T07:56:29.743+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sưu tầm'/><title type='text'>Kép và Đơn</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGNFj0cXbcI/AAAAAAAAAeo/Rl9kM9Kz5Yw/s1600/co+doi+6.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 239px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGNFj0cXbcI/AAAAAAAAAeo/Rl9kM9Kz5Yw/s320/co+doi+6.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5504319651252235714" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGNFNoq0wVI/AAAAAAAAAeY/jpCHJqFCl_I/s1600/co+doi+9.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 223px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGNFNoq0wVI/AAAAAAAAAeY/jpCHJqFCl_I/s320/co+doi+9.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5504319270134530386" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGNE5x-CDlI/AAAAAAAAAeQ/1XAIOPH23oE/s1600/co+doi+8.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 202px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGNE5x-CDlI/AAAAAAAAAeQ/1XAIOPH23oE/s320/co+doi+8.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5504318929033629266" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGNEmf4aWBI/AAAAAAAAAeI/s7VVt8JjXM0/s1600/co+doi+7.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGNEmf4aWBI/AAAAAAAAAeI/s7VVt8JjXM0/s320/co+doi+7.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5504318597760702482" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGNEO0juXkI/AAAAAAAAAeA/B9Wyad2JAT8/s1600/co+doi+4.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 288px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGNEO0juXkI/AAAAAAAAAeA/B9Wyad2JAT8/s320/co+doi+4.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5504318190994218562" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGNDzFciQtI/AAAAAAAAAd4/DImPVf2rKXU/s1600/co+doi+5.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 212px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGNDzFciQtI/AAAAAAAAAd4/DImPVf2rKXU/s320/co+doi+5.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5504317714491130578" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGLOxPJAXgI/AAAAAAAAAdw/6rAUbTCom4o/s1600/chia+tay+7.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGLOxPJAXgI/AAAAAAAAAdw/6rAUbTCom4o/s320/chia+tay+7.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5504189039873383938" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGLOM_VzVTI/AAAAAAAAAdo/dRmXWBXfv5c/s1600/chia+tay+20.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 231px; height: 218px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGLOM_VzVTI/AAAAAAAAAdo/dRmXWBXfv5c/s320/chia+tay+20.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5504188417156797746" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGLMoOAJSAI/AAAAAAAAAdg/fYGmORTqFx4/s1600/chia+tay+19.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGLMoOAJSAI/AAAAAAAAAdg/fYGmORTqFx4/s320/chia+tay+19.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5504186685925705730" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGLL53i5V3I/AAAAAAAAAdY/Aq4qbjp3UyY/s1600/chia+tay+18.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 237px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGLL53i5V3I/AAAAAAAAAdY/Aq4qbjp3UyY/s320/chia+tay+18.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5504185889623463794" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGLKle5povI/AAAAAAAAAdA/8huuBBsL0EU/s1600/chia+tay+6.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGLKle5povI/AAAAAAAAAdA/8huuBBsL0EU/s320/chia+tay+6.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5504184439899005682" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGLKZI76jGI/AAAAAAAAAc4/oxJqotk7SCI/s1600/chia+tay+4.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGLKZI76jGI/AAAAAAAAAc4/oxJqotk7SCI/s320/chia+tay+4.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5504184227844492386" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGLJyBrSIGI/AAAAAAAAAcw/_irNEAI-K98/s1600/chia+tay+3.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 246px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGLJyBrSIGI/AAAAAAAAAcw/_irNEAI-K98/s320/chia+tay+3.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5504183555880788066" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGLJpv3g-kI/AAAAAAAAAco/eGBd1dwl2Fw/s1600/chia+tay+2.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 218px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGLJpv3g-kI/AAAAAAAAAco/eGBd1dwl2Fw/s320/chia+tay+2.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5504183413661301314" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-7233082160585563599?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/7233082160585563599/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/on.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7233082160585563599'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7233082160585563599'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/on.html' title='Kép và Đơn'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGNFj0cXbcI/AAAAAAAAAeo/Rl9kM9Kz5Yw/s72-c/co+doi+6.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-6444433436119634797</id><published>2010-08-10T00:33:00.010+07:00</published><updated>2010-08-10T21:50:40.144+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Xa và Gần</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGA-Tuj99qI/AAAAAAAAAcY/BkDceIFXMro/s1600/60_big.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 200px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGA-Tuj99qI/AAAAAAAAAcY/BkDceIFXMro/s320/60_big.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5503467253284075170" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ và con bon bon trên đường Kim Mã. Chiều nay trời mát dịu, công viên Thủ Lệ đông người, mặt hồ lặng sóng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ bảo:” Này con, đừng đọc nữa, sắp đến khúc quanh đẹp nhất hồ Thủ Lệ nhé. Chiều nào đi làm về mẹ cũng chạy xe thật chậm để ngắm nghía chút đỉnh đấy. Nếu đừng chú ý gì đến xung quanh thì có khi ngỡ mình đang đâu đó ở Amsterdam cũng nên. Hay xuống xe đi bộ tý đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con bật cười:” Thôi mẹ, mẹ đúng là…Sáng tập thể dục thì chỉ chăm chăm chạy ở vỉa hè  ngoài này để nhanh hết quãng đường thì làm sao biết trong công viên có gì, biết cái đoạn “Amsterdam” của mẹ nó ra làm sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ ngơ ngác :” Nó đẹp thật mà, hôm nọ mẹ còn dừng xe chốc lát để chụp cả ảnh nữa đấy”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con lại càng cười:” Ngắm thôi mẹ nhé, chứ ngửi thì… Sáng sớm con chạy bộ trong đó có vài lần thôi mà sợ luôn đó mẹ. Mùi nằng nặng thế nào ý”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ờ, đúng là lâu lắm rồi không vào công viên Thủ Lệ, cũng chẳng còn nhớ trong đó thế nào. Từ trên xe ngó vượt vỉa hè,  cái khúc quanh mơ mộng đoạn gần ngã ba Kim Mã – Đê La Thành quả thật rất tuyệt, nó làm rung mắt rung tim khối lần. Hôm nào lá vàng tơi tả mặt hồ nữa thì càng tuyệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi,cứ nghe con lần này đã, chẳng biết mùi vị thì tim với mắt tiếp tục rung, sáp vô ngắm kỹ rồi thì mắt với tim trở nên vô dụng, chỉ còn mỗi cái mũi vốn thỉnh thoảng nghẹn ngào khó thở lại càng thêm chật hẹp thì phí phạm hết cả nhạy cảm lẫn đam mê..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng… con bỗng ngập ngừng:” Mà mẹ này,  thực ra biết khúc đó có mùi hôi rồi cũng chán mẹ nhỉ, chẳng làm sao mà thấy nó hoàn hảo nữa”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ được thể cười rất tươi:” Rõ rồi, cái gì mà chẳng có hai mặt. Thôi, mẹ chọn lơ ngơ lười biếng đây. Ít ra là chiều nay mẹ sướng hơn ối người nhé”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xe đã đến khúc quanh Cầu Giấy. Chẳng biết trong đầu con nghĩ gì, chứ mẹ thì thực ra sẽ nghiêm túc xét xem sáng mai nên vào hẳn trong công viên chạy bộ hay lại lười biếng ăn bớt đoạn đường để tiếp tục lãng đãng với " một mẩu Amsterdam” mơ mộng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiểu gì thì cũng phải có ngày khúc quanh tuyệt diệu này bớt mùi hôi chứ con !&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-6444433436119634797?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/6444433436119634797/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/gan-va-xa.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/6444433436119634797'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/6444433436119634797'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/gan-va-xa.html' title='Xa và Gần'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TGA-Tuj99qI/AAAAAAAAAcY/BkDceIFXMro/s72-c/60_big.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-5329946708093043698</id><published>2010-08-07T20:36:00.016+07:00</published><updated>2010-08-12T08:04:00.645+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Văn hóa ứng xử'/><title type='text'>Chuỵện ao làng</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TF1niXPu2nI/AAAAAAAAAcI/4yHtVVu-6ho/s1600/index.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 123px; height: 94px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TF1niXPu2nI/AAAAAAAAAcI/4yHtVVu-6ho/s320/index.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5502668159769827954" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mưa to, lối vào khu tập thể NĐ ngập lút.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy Nhái Bén mau mồm mau miệng lúi húi che đậy sạp quần áo Second-hand, đít mông tòe hoe bết bát áo mưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng Ếch Ộp áo lụa tơ tằm hồng, quần tơ tằm đen, túi Louis Vuiton xinh xắn, xăng- đan mười hai phân, lái chiếc xe có dáng dấp sang trọng, quắc mắt hét to, cửa kính hạ lưng chừng:  - &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Mấy bà kia, điếc à mà không nghe tiếng còi ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một Nhái Bén Second-hand ngước mắt lên, nhỏ nhẹ: - &lt;span style="font-style:italic;"&gt; Sao hả chị, khổ, mưa quá. Đường rộng mà chị?&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Sao mới giăng gì, ấm ớ. Đứng lên cho người ta đỗ xe lên hè, ngồi chềnh ềnh ra bố ai mà chịu được.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một Nhái Bén Second-hand  khác nhũn nhặn: -&lt;span style="font-style:italic;"&gt; Chỗ này có đỗ được xe đâu chị&lt;/span&gt;?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ồm Ôp tơ tằm Vạn Phúc mím đôi môi mỏng:  &lt;span style="font-style:italic;"&gt;- Biết gì mà nói, đồ nhà quê! &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Dường như hết chịu nổi, Nhái Bén trẻ trung nhất hất chiếc áo mưa che đống quần áo về phía chiếc xe, nước bắn tung tóe: - &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Này Ộp, biến về nhà cho nhanh kẻo lão Ộp Phệ thị thành đi ăn mảnh thì khổ đấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói rồi Nhái trẻ lớn xớn: - &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Các bác không biết chứ cháu lạ gì mụ này, trưa nào về cũng bóp còi váng lên bất kể giờ giấc. Vỉa hè trước cửa hàng nhà người ta mà cứ khăng khăng đòi đỗ xe, không coi ai ra gì. Chẳng biết lão chồng già làm gì mà phách thế không biết. Lái xe thì phò phạch, cháu không chịu nổi. Đúng là hạng Ếch nhảy cầu thang.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ếch Nhái xung quanh lao xao, nước mưa bớt bát mặt mũi:&lt;br /&gt;-&lt;span style="font-style:italic;"&gt; Thôi, miếng cơm manh áo, nhịn mấy con mụ Ộp Xì trét vì tiền ấy một tý cho lành Nhái trẻ ơi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lâu lắm Ếch Nhỡ Ếch Nhàng này mới đưa con về thăm làng cũ trong khu tập thể NĐ, gặp trúng hôm mưa lênh mưa láng đâm lại may, được chứng kiến cảnh đời mà như kịch. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tơ tằm truyền thống với nhốn nháo Second –hand cứ bập bềnh trên cán cân. Cuối cùng thì bên Second-hand ngập ngừng trĩu xuống. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng lẽ Ếch Nhỡ Ếch Nhàng này lại xui con bước xuống xe, cúi chọn Second-hand cho mát mặt hay sao ???&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-5329946708093043698?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/5329946708093043698/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/om-op.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5329946708093043698'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/5329946708093043698'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/om-op.html' title='Chuỵện ao làng'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TF1niXPu2nI/AAAAAAAAAcI/4yHtVVu-6ho/s72-c/index.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-7267623227799496903</id><published>2010-08-05T14:55:00.078+07:00</published><updated>2010-08-09T09:24:19.593+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Hun hút</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TFpwoNPVlWI/AAAAAAAAAbo/5VP4MZZHVns/s1600/DSC05041.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TFpwoNPVlWI/AAAAAAAAAbo/5VP4MZZHVns/s320/DSC05041.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5501833730837550434" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng, bản năng và giản dị, chợt rùng mình lạnh giá trong hun hút hành lang mờ ảo, quấn quít vấn vương, hỗn loạn những làn gió  mong manh như sương như khói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hun hút...Nó là gì mà làm lòng nàng trĩu nặng, dù vừa bước qua ngưỡng cửa một thành công? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng ghét cái cảm giác phụ thuộc vào bàn tay ai đó bật tắt công tắc điện mãi tít đầu hành lang bên kia,  khi nàng cần một chút ánh sáng để ra về, chơi vơi trong chiều muộn, chợt nhận ra mình hư vô như bao làn gió khác. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng ghét cái cảm giác chông chênh trên gót giày, lún dần trong lớp phù sa tình đời bên bồi bên lở, trồi lên trụt xuống dưới bàn tay ngập yêu thương nhưng cũng thừa vô tình của Chúa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng ghét cái cảm giác phải bớt xén một chút dịu êm uốn lượn bẩm sinh khi thổi qua  khoảng trống, một khoảng trống định mệnh, chưa bao giờ cho phép mình, dù trong chốc lát, dựng lên một bức tường nhỏ nhất, nâng niu và cảm nhận sự mát lành của một làn gió dịu dàng và chân thật đến mong manh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng ghét cái cảm giác khát khao vút mình trên không trung, xiêm y nõn nà lấp lánh với bảy sắc cầu vồng, đam mê quyễn rũ đấy, mà Trời sinh ra đã an bài ngắn ngủi sau mưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng ghét cái cảm giác hoang mang khi lúng túng tìm cách hòa mình vào Một cơn gió mạnh, vi vu trên những nóc nhà mà vẫn không thôi bối rối băn khoăn kiếm tìm bản ngã của riêng mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng ghét cái cảm giác ngập ngừng khi đam mê cuốn riết vào lòng trái tim mênh mông không vách ngăn của một luồng gió lớn, trời sinh ra là để vặn mình thành bão thành giông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng ghét cái cảm giác phũ phàng xô lệch khi hiếm hoi yêu người và xót xa cho kiêu hãnh của chính mình đang ngập ngừng long lanh rớt xuống. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và nàng ghét cái cảm giác như hôm nay, khi chợt run người trong khoảng tối hành lang hun hút gió, buông lơi một phần mạnh mẽ của bản ngã ở sau lưng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hun hút...vấn vương, bí ẩn và  hỗn loạn, nó là gì mà để cái mong manh bé nhỏ của nàng bỗng ước ao dẫu là trong giây lát, chỉ trong giây lát thôi, được nghiền nát từng mảnh nhỏ bóng mình trên mỗi bước chân,  xa dần thành công gian nan vừa đến ???&lt;br /&gt;---------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Oài, lại rơi tõm vào vùng Sến.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/TEfbr6HdKhY&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/TEfbr6HdKhY&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Il pense a moi, je le vois je le sens je le sais&lt;br /&gt;Et son sourire me ment pas quand il vient me chercher&lt;br /&gt;Il aime bien me parler des choses qu'il a vues&lt;br /&gt;Du chemin qu'il a fait et de tous ses projets&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Je crois pourtant qu'il est seul et qu'il voit d'autres filles&lt;br /&gt;Je ne sais pas ce qu'elles veulent ni les phrases qu'il dit&lt;br /&gt;Je ne sais pas ou je suis quelque part dans sa vie&lt;br /&gt;Si je compte aujourd'hui plus qu'une autre pour lui&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Il est si pres de moi pourtant je ne sais pas comment l'aimer&lt;br /&gt;Lui seul peut decider qu'on se parle d'amour ou d'amitie&lt;br /&gt;Moi je l'aime et je peux lui offrir ma vie&lt;br /&gt;Meme s'il ne veut pas de ma vie&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Je rêve de ses bras oui mais je ne sais pas comment l'aimer&lt;br /&gt;Il a l'air d'hesiter entre une histoire d'amour ou d'amitie&lt;br /&gt;Et je suis comme une ile en plein ocean&lt;br /&gt;On dirait que mon coeur est trop grand&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;II-&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rien a lui dire il sait bien que j'ai tout a donner&lt;br /&gt;Rien qu'a sourire a l'attendre a vouloir le gagner&lt;br /&gt;Mais qu'elles sont tristes les nuits le temps me parait long&lt;br /&gt;Et je n'ai pas appris a me passer de lui&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Il est si pres de moi pourtant je ne sais pas comment l'aimer&lt;br /&gt;Lui seul peut decider qu'on se parle d'amour ou d'amitie&lt;br /&gt;Moi je l'aime et je peux lui offrir ma vie&lt;br /&gt;Meme s'il ne veut pas de ma vie&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Je rêve de ses bras oui mais je ne sais pas comment l'aimer&lt;br /&gt;Il a l'air d'hesiter entre une histoire d'amour ou d'amitie&lt;br /&gt;Et je suis comme une ile en plein ocean&lt;br /&gt;On dirait que mon coeur est trop grand&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;English:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;He thinks of me, I see it I feel it I know it&lt;br /&gt;And his smile doesn't lie when he comes to pick me up&lt;br /&gt;He likes to talk to me about the things he saw&lt;br /&gt;About the progress he made and of all his projects&lt;br /&gt;I believe however that he's alone and that he hangs out with other girls&lt;br /&gt;I don't know what they want nor the sentences he says&lt;br /&gt;I don't know where I am somewhere in his life&lt;br /&gt;If I count more than the others for him today&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;He is so close to me yet I don't know how to love him&lt;br /&gt;Only him can decide if we talk about love or about friendship&lt;br /&gt;I love him and I want to offer him my life&lt;br /&gt;Even if he doesn't want my life&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I dream of his arms but I don't know how to love him&lt;br /&gt;He seems to hesitate between a love story or a friendship story&lt;br /&gt;And I'm like an island in the middle of the ocean&lt;br /&gt;It seems my heart is too big&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nothing to tell him he knows well that I have all to give&lt;br /&gt;Only to smile waiting for him wanting to have him&lt;br /&gt;But they're sad those nights and the time seems long&lt;br /&gt;And I hadn't learn to live without him&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;He is so close to me yet I don't know how to love him&lt;br /&gt;Only him can decide if we talk about love or about friendship&lt;br /&gt;I love him and I want to offer him my life&lt;br /&gt;Even if he doesn't want my life&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I dream of his arms but I don't know how to love him&lt;br /&gt;He seems to hesitate between a love story or a friendship story&lt;br /&gt;And I'm like an island in the middle of the ocean&lt;br /&gt;It seems my heart is too big&lt;br /&gt;----------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Đã  Sến thì cho sến chảy nước luôn thể nữa này.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/BAVd3zdBVtA&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/BAVd3zdBVtA&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;----------------&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-7267623227799496903?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/7267623227799496903/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/hun-hut.html#comment-form' title='28 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7267623227799496903'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/7267623227799496903'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/08/hun-hut.html' title='Hun hút'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TFpwoNPVlWI/AAAAAAAAAbo/5VP4MZZHVns/s72-c/DSC05041.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>28</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-8059116695547328907</id><published>2010-07-31T08:36:00.009+07:00</published><updated>2010-07-31T21:56:57.301+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản mạn đôi dòng'/><title type='text'>Đừng buông, em !</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TFOBFlClrkI/AAAAAAAAAbg/DEf49BiTFuo/s1600/index.jpeg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 130px; height: 196px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TFOBFlClrkI/AAAAAAAAAbg/DEf49BiTFuo/s320/index.jpeg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5499881502791806530" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Sáng sớm, biển và gió.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai người đàn ông.&lt;br /&gt;Một hiền lành, &lt;br /&gt;Một đào hoa quyễn rũ,&lt;br /&gt;Bỗng nhiên&lt;br /&gt;Muốn nói về tình yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  thích ra biển, Hiền lành nói.&lt;br /&gt;Để lang thang thôi, &lt;br /&gt;Biết đâu tình cờ gặp lại,&lt;br /&gt;Bài thơ tình đầu tiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cũng thích biển, Đào hoa nói.&lt;br /&gt;Để nếm vị mặn của biển.&lt;br /&gt;Vị mặn nước mắt&lt;br /&gt;Đàn bà.&lt;br /&gt;Rồi cười&lt;br /&gt;Và đọc thơ Lam Luyến&lt;br /&gt;“Chị hồn nhiên mối tình đầu&lt;br /&gt;Em hồn nhiên hứng bã trầu về têm”&lt;br /&gt;…&lt;br /&gt;Gió lộng, biển, sóng.&lt;br /&gt;Một Cánh Diều đang vút lên cao.&lt;br /&gt;Dây diều khẽ nói:” Diều ơi, em mệt”&lt;br /&gt;Diều chao nghiêng trong hoan lạc lộng gió” Đừng buông, em!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="300" height="270"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/2hdfSLylpn" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/2hdfSLylpn" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="270"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;-------&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Mỹ Khê - Đà Nẵng 26/7- &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-8059116695547328907?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/8059116695547328907/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/07/ung-buong-em.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8059116695547328907'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8059116695547328907'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/07/ung-buong-em.html' title='Đừng buông, em !'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TFOBFlClrkI/AAAAAAAAAbg/DEf49BiTFuo/s72-c/index.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-1443358120786507984</id><published>2010-07-23T11:02:00.003+07:00</published><updated>2010-07-23T14:47:27.902+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chuyện thường ngày'/><title type='text'>Kèn đám ma</title><content type='html'>Chàng trai càu nhàu: “ Từ sang tới giờ chẳng được chữ nào vào đầu. Hai ba cái đám ma một lúc bố thằng nào chịu được”.&lt;br /&gt;- Ơ hay, đám  ma nhà người ta thì liên quan gì tới em ?&lt;br /&gt;- Sao lại không, kèn trống ảo não từ sớm tinh mơ, làm nhụt hết nhuệ khí sống. Mà nào có một nhịp hai nhịp gì cho cam, ba tiếng đồng hồ chịu trận với tò te tí te ngay bên cạnh  không làm sao mà thấy đời tươi được. Đang từ chỗ cảm thương với người đã khuất, nói thật với chị, em chỉ muốn họ được chôn càng sớm càng tốt. &lt;br /&gt;- Rồi nó cũng quen đi, làm việc gần bệnh viện thì phải chịu chứ sao. Truyền thống nó thế rồi, các cụ sợ nhất là chết không kèn không trống.&lt;br /&gt;- Chịu là chịu thế nào. Mình thì đã đành, còn bọn sinh viên đang học bên trường bên kia kìa, kèn trống om sòm từ sáng, ngày nào cũng như ngày nào như thế chị bảo chúng nó chịu sao nổi, át hết cả tiếng thày cô. Mà em nói thật, khối đám ma bây giờ họ đâu có inh ỏi trống kèn như thế này mà vẫn trang nghiêm, vẫn thương xót, vẫn nước mắt tràn trề. Kèn thuê khóc mướn inh ỏi, em thấy làng xã thế nào ý. Cuộc sống thì căng thẳng mỗi ngày, thêm cái vạ trống kèn ngày này qua ngày khác thế này thì chết quách cho xong. Mà này, em trăng trối nhé, em cóc cần kèn trống, vài ba nhịp Hồn tử sĩ với em là Ok.&lt;br /&gt;Tiếng kèn đinh tai nhức óc át hết cả tiếng chàng trai.  Cậu chàng nói xong rồi phẩy tay:” Nói chung, em sợ vài thứ truyền thống”.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-1443358120786507984?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/1443358120786507984/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/07/ken-am-ma.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/1443358120786507984'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/1443358120786507984'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/07/ken-am-ma.html' title='Kèn đám ma'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-8786960438520920451</id><published>2010-07-20T23:12:00.004+07:00</published><updated>2010-07-20T23:40:23.493+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ngụ ngôn hiện đại'/><title type='text'>Em tên Bướm</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TEXMOLlDFiI/AAAAAAAAAbY/jsBSFYaP30o/s1600/buom.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TEXMOLlDFiI/AAAAAAAAAbY/jsBSFYaP30o/s320/buom.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5496023464273974818" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em tên gì?&lt;br /&gt;Dạ, Bướm ạ.&lt;br /&gt;Đệm gì em?&lt;br /&gt;Dạ, Bích Bướm ạ.&lt;br /&gt;Bướm Ngày hay Bướm Đêm em?&lt;br /&gt;Dạ Bướm Ngày ạ.&lt;br /&gt;Bướm Bay hay Bướm Đậu em?&lt;br /&gt;Dạ, Bướm Đậu ạ.&lt;br /&gt;Đậu cao hay đậu thấp em?&lt;br /&gt;Dạ, đậu cao ạ.&lt;br /&gt;Cao là đâu em?&lt;br /&gt;Dạ, Ngọn Cây ạ.&lt;br /&gt;Không sợ nắng sao em?&lt;br /&gt;Dạ, Bướm sợ mưa, không sợ nắng ạ.&lt;br /&gt;Khi nào em mỏi mệt?&lt;br /&gt;Dạ, khi Ngọn Cây rũ xuống ạ.&lt;br /&gt;Sao vậy em?&lt;br /&gt;Cây rũ ngọn, Bướm phải bay tìm ngọn khác ạ.&lt;br /&gt;Cây rũ ngọn rồi sẽ lại tươi, sao không chờ em?&lt;br /&gt;Dạ, đời Bướm ngắn ạ.&lt;br /&gt;Đời Bướm ngắn hay đời Ngọn cây ngắn em?&lt;br /&gt;Dạ, Bướm đậu lâu thì Ngọn cây mau rũ ạ.&lt;br /&gt;Biết thế sao đậu hoài không bay em?&lt;br /&gt;Dạ, vì em tên Bướm, Bích Bướm ạ.&lt;br /&gt;-------&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Chẹp chẹp, soạn lại bổn cũ với cái đối thoại cũ rích cũ rịch, hy vọng vẫn  lươm rươm đôi mắt bà con.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-8786960438520920451?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/8786960438520920451/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/07/em-ten-buom_20.html#comment-form' title='23 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8786960438520920451'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/8786960438520920451'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/07/em-ten-buom_20.html' title='Em tên Bướm'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TEXMOLlDFiI/AAAAAAAAAbY/jsBSFYaP30o/s72-c/buom.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>23</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-6616658808656184254</id><published>2010-07-16T20:01:00.008+07:00</published><updated>2010-08-06T07:22:51.532+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>Mà này, em thích chị</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TEBZoDpa-TI/AAAAAAAAAbA/-4IN2kZRvxU/s1600/imag.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 212px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TEBZoDpa-TI/AAAAAAAAAbA/-4IN2kZRvxU/s320/imag.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5494490090100685106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;meta equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"&gt;&lt;meta name="ProgId" content="Word.Document"&gt;&lt;meta name="Generator" content="Microsoft Word 11"&gt;&lt;meta name="Originator" content="Microsoft Word 11"&gt;&lt;link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CUSER%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml"&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt; &lt;!--  /* Style Definitions */  p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal 	{mso-style-parent:""; 	margin:0in; 	margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:12.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 	{size:8.5in 11.0in; 	margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; 	mso-header-margin:.5in; 	mso-footer-margin:.5in; 	mso-paper-source:0;} div.Section1 	{page:Section1;} --&gt; &lt;/style&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable 	{mso-style-name:"Table Normal"; 	mso-tstyle-rowband-size:0; 	mso-tstyle-colband-size:0; 	mso-style-noshow:yes; 	mso-style-parent:""; 	mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; 	mso-para-margin:0in; 	mso-para-margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:10.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-ansi-language:#0400; 	mso-fareast-language:#0400; 	mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;Nhìn cái miệng chị nói, đôi mắt chị cười, bàn tay chị làm điệu bộ, em chẳng nghĩ ra tuổi của người đàn bà xinh đẹp đang ngồi trước mặt em.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;Em thuộc diện thỉnh thoảng hơi khó gần, kén bạn, kén những ánh mắt nhìn &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;và những lời bình phẩm. Em cũng là đứa lắm lúc tự tin đến mức “ở vào giai đoạn cuối”, tức là tự tin vô lối và cực kỳ bản năng, chẳng quan tâm xem người bên cạnh nghĩ gì, phán xét gì.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;Hậu quả vì thế lắm lúc cũng to đùng. Huyên thuyên, chỉ trỏ, nũng nịu, liếc ngang liếc dọc, đưa đẩy, chống nạnh chỉ tay năm ngón…mọi sắc thái tình và thế của em đôi khi cũng bị đem ra mổ xẻ ra phết. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;Nhiều người ưa lắm, mà cũng khối kẻ không đến nỗi không ưa, &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;nhưng một là nhấm nháy, hai là lườm nguýt, làm em lắm khi tủi thân và đau đầu ra phết.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;Bởi vậy mà em thích chị, thích cái cuộc gặp gỡ tình cờ hôm nay.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;Mấy hôm trước, nghe giọng chị qua điện thoại, nghe chị khiêm tốn&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;rút lui trước&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;lời thách đấu của ba “ con yêu tinh” là chúng em đây, em cứ tưởng chị là một cô bé con…và chắc chắn phải có đôi môi cực kỳ quyến rũ. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;Hôm nay, cơ quan em tổ chức Hội thảo Quốc tế thường niên. Bạn thân của em là nhà báo, được mời đến dự cùng với chị.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;Hiếm khi em thấy mình hòa nhập nhanh đến kỳ lạ vào một cuộc nói chuyện như trong câu chuyện của chị em mình hôm nay. Thường thì em giữ ý, quan sát xem người đối diện là ai, có phải “bồ” của bạn em hay không để mà còn “rút lui có trật tự”, hoặc nếu có thời cơ là vênh vang khoe mẽ chút đỉnh ngay. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;Lần này, chẳng biết vì lẽ gì mà em cứ &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;thiên nhiên trò chuyện, bày tỏ quan điểm, đôi khi có thể thân thuộc đến mức cho phép mình tảng lờ người đối diện là bạn em và chị để giải quyết việc riêng, &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;cứ như thể chị em mình biết nhau cả thế kỷ rồi vậy. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;Em thích cái cách chị nhìn em lúc em đang phô bày bản năng ứng xử, như thể chị xỏ đôi guốc hơi mòn với năm tháng để đi vào&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;bụng em rồi động viên em :“ Cứ tự nhiên cô bé, đường em đi chị đã qua hết rồi”. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;Mà này, em thích chị. Cũng bởi em cực kỳ yêu thích ngưỡng mộ những người đàn bà tự tin mà không kiêu ngạo, xinh đẹp một cách đằm thắm chứ không cố tỏ vẻ sang trọng lạnh lùng, không bao giờ nhìn những điểm mạnh của người cùng phái một cách đố kị dò xét, những người đàn bà đủ khả năng đánh bại mọi thách thức của những chân dài dù xinh đẹp thông minh và giỏi diễn đến cỡ nào chăng nữa, chỉ bằng cái thật, cái mộc ở tầm cao của mình.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;Em chẳng ngạc nhiên đâu nhé, khi có người đàn ông vừa giỏi, vừa điềm đạm đáng yêu, ôm đàn đầy cảm hứng với vô vàn cung bậc của &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;ca khúc “ Đêm đông” mà dường như chắc chắn là chỉ dành riêng cho chị.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;Em thích chị, thật đấy. Thay mặt cho “hai con hồ ly tinh” còn lại, em kính cẩn nghiêng mình chịu thua. Cả ( đúng không nhỉ?) &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;Cả…đại lộ thênh thang là dành riêng cho chị đấy.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;---------------------------- &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;i style=""&gt;Sau một cuộc gặp tình cờ, hay ho và đầy thú vị với một người đàn bà xinh đẹp.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify; line-height: 150%;"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4406737585915476423-6616658808656184254?l=hanglinhv.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hanglinhv.blogspot.com/feeds/6616658808656184254/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/07/ma-nay-em-thich-chi.html#comment-form' title='26 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/6616658808656184254'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4406737585915476423/posts/default/6616658808656184254'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hanglinhv.blogspot.com/2010/07/ma-nay-em-thich-chi.html' title='Mà này, em thích chị'/><author><name>Vhlinh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03357840116648610743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/Stsd79JafcI/AAAAAAAAAKA/77l2ZeVipqs/S220/DSCN5077.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TEBZoDpa-TI/AAAAAAAAAbA/-4IN2kZRvxU/s72-c/imag.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>26</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4406737585915476423.post-9068190826762482908</id><published>2010-07-15T18:32:00.006+07:00</published><updated>2010-07-15T20:50:49.449+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cuộc sống'/><title type='text'>CHUYỆN TẾ NHỊ 2</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TD7y17x3ImI/AAAAAAAAAa4/gdRN3DBTnX8/s1600/images.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5494095603832398434" src="http://3.bp.blogspot.com/_8Fz9WKa00RA/TD7y17x3ImI/AAAAAAAAAa4/gdRN3DBTnX8/s320/images.jpg" style="cursor: pointer; display: block; height: 78px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 117px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Góp thêm một cái nhìn vào &lt;a href="http://vmcinhanoi.blogspot.com/2010/07/chuyen-te-nhi.html"&gt;CHUYỆN TẾ NHỊ của blog VMC&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;-------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Dù chưa có chồng, những nữ tình nguyện viên của Trung tâm phòng chống AIDS Hà Nội vẫn rất vui vẻ hướng dẫn nam sinh viên sử dụng bao cao su (BCS) đúng cách.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;"Bỏ BCS trong ví không có nghĩa là hư hỏng, mà chứng tỏ bạn là người có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội". Đó là lời mà những nữ tình nguyện viên của Trung tâm phòng chống AIDS Hà Nội thường nói với người tiếp cận. Các cô gái chia sẻ, dù chưa chồng nhưng họ vẫn thường mang trong mình ít nhất một BCS.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Là tình nguyện viên của dự án phòng chống HIV, Hồng Giang, sinh viên năm cuối ĐH Công nghiệp Hà Nội, cũng như các cô gái trong nhóm phải tiếp xúc với BCS và học cách sử dụng chúng đúng cách. Cô cho biết, lúc đầu cũng đỏ mặt vì phải cầm trên tay chiếc BCS, nhưng khi nghe tập huấn viên nói về tác dụng của nó trong việc phòng tránh căn bệnh thế kỷ thì dần thay đổi thái độ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;"Hiện nay số người nhiễm HIV bằng con đường quan hệ tình dục không an toàn chiếm đa số. Các bạn đừng tưởng cứ sử dụng bao là sẽ không mắc bệnh nhé. Phải sử dụng thường xuyên, ngay từ đầu và đúng cách thì bao mới có tác dụng 99% tránh thai và khoảng 80% các bệnh lây truyền qua đường tình dục, trong đó có HIV/AIDS", Giang chia sẻ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Giang kể đã gặp rất nhiều trường hợp đau lòng liên quan đến nhiễm HIV vì thiếu hiểu biết, trong đó câu chuyện về chàng trai từng là sinh viên một trường ĐH ở Hà Nội làm nhóm tình nguyện phải day dứt mãi. Khi đang học năm cuối, anh theo bạn bè tìm "của lạ" rồi mắc bệnh từ khi nào không biết. Sức khỏe yếu dần, anh phải vào bệnh viện điều trị một tháng nhưng vẫn không phát hiện bệnh gì.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Không theo kịp bạn bè vì nghỉ quá lâu, anh bỏ học về quê, cưới vợ rồi sinh con. Đến khi con gái đầu lòng 5 tuổi, con gái thứ hai 3 tuổi thì vợ anh bệnh nặng. Bệnh viện báo tin chị nhiễm HIV giai đoạn cuối khiến anh sững sờ. 3 bố con được làm xét nghiệm. Kết quả anh đã nhiễm HIV từ thời sinh viên, và chính anh đã truyền HIV cho vợ con.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;"Anh ấy đã sử dụng bao cao su mỗi lần đi tìm gái mại dâm cùng bạn bè, tuy nhiên do không biết sử dụng nên một vài lần bao bị bục rách khiến anh 
